Trong không gian tĩnh mịch, trước mắt chỉ toàn là phế tích.
Những phế tích này lẳng lặng trôi nổi xung quanh, theo Phiên Minh tiến tới, tựa như những mảnh vỡ san hô bị sóng biển đẩy xa, trôi dạt về phía vô định.
Trọng Hoa đứng trên đầu Phiên Minh, mắt liếc bản đồ hư ảnh, mắt nhìn cảnh vật bốn phía.
Vì bản thể không ở đây, không thể mượn Khu Phong Trượng để tăng tốc, nên lần này tốc độ bay chậm hơn đáng kể.
Hơn nữa, điểm vàng trên bản đồ còn cách xa so với dự tính của hắn, khiến cho quá trình di chuyển bị trì hoãn không ít.
Tuy nhiên, thấy điểm màu lục và điểm vàng trên bản đồ gần như trùng nhau, Trọng Hoa biết mình sắp đến nơi.
"Có cảm nhận được xung quanh có giới vực nào, có thể là giới thai không?"
Hắn nhìn về phía trước, miệng hỏi.
Anh Mẫu sau lưng khẽ lắc đầu:
"Bẩm đại lão gia, vẫn không có... Có lẽ còn cách hơi xa."
Trọng Hoa khẽ nhíu mày.
Đây là điều phiền toái của Chân Võ, hay nói đúng hơn là Vu Nhân, khó cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của sóng pháp lực và linh khí xung quanh, càng không thể dùng các thủ đoạn đặc dị của tu sĩ.
Bản thể có lẽ có thể dùng Đế Thính Chi Thuật hoặc thần thức để cảm nhận và tìm kiếm, nhưng hắn hoàn toàn không có khả năng đó.
Ngay cả Anh Mẫu, vốn là Giới Linh, một khi rời khỏi giới vực của mình cũng không linh hoạt và dễ thích nghi như tu sĩ.
Đương nhiên, chủ yếu là do Giới Loạn Chi Hải quá rộng lớn, trên bản đồ chỉ là một điểm vàng, nhưng thực tế có thể phải bay nhiều năm mới đến được.
Vì vậy, dù đi theo chỉ dẫn trên bản đồ, cũng khó gặp được ai.
Toàn bộ hư không càng thêm trống trải, thiếu vắng sinh cơ.
"Chắc là ở ngay gần đây."
Trọng Hoa nhíu mày nói.
Nhưng chính hắn cũng không chắc chắn lắm.
Dù sao, thế lực mà điểm vàng đại diện chỉ là phỏng đoán của bản thể, dù khả năng cao, nhưng khi chưa được kiểm chứng thì vẫn chỉ là suy đoán.
"Cũng có thể thế lực này cố ý dùng thủ đoạn ẩn mình."
Anh Mẫu suy đoán.
Trọng Hoa gật đầu, khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra.
Dù sao, thực lực yếu hơn Bách Quỷ Sơn, nên việc che giấu để tự vệ là điều dễ hiểu.
Sau đó, hắn chỉ còn cách ra lệnh cho Phiên Minh tiếp tục bay.
Hắn chăm chú theo dõi sự thay đổi của điểm màu lục và điểm vàng trên bản đồ.
Đến một ngày, điểm màu lục cuối cùng cũng bao trùm hoàn toàn lên điểm vàng.
Phiên Minh chậm rãi vỗ cánh, dừng lại trong hư không.
Phía trước Phiên Minh, ở một khoảng cách rất xa.
Một giới vực hình bán cầu, với những mảng giới mô loang lổ, nhuốm màu giả tạo, lặng lẽ nằm giữa vùng phế tích.
Một lồng tròn trong suốt bao phủ bên trên và xung quanh giới vực này.
Trong hư không, những luồng sáng hỗn tạp chiếu rọi.
"Đây là... Giới vực?"
Trên đỉnh đầu Phiên Minh, Trọng Hoa kinh ngạc.
Anh Mẫu càng ngạc nhiên, lấm bẩm:
"Sao... Tiểu nhân rõ ràng không cảm nhận được sự tồn tại của giới vực này!"
"Nhìn thế này, giống như bị ai đó xé làm đôi..."
Trọng Hoa nhìn xuống đáy giới vực giả tạo, lờ mờ thấy những lỗ hổng hình răng cưa trên giới mô.
Trong lòng hắn dấy lên suy nghĩ.
Giới vực đã hư hại thế này mà vẫn cố gắng duy trì, xem ra thế lực ở đây đưới sự chèn ép của Bách Quỷ Sơn quả thực không dễ dàng gì.
"Vậy chúng ta nên làm gì?"
Anh Mẫu hỏi.
Trọng Hoa trầm ngâm, nhìn xuống Phiên Minh, rồi nói:
"Đi hỏi thăm trước đã."
Lúc này, dù nước sâu nước cạn, cũng chỉ có thể liều mình lội thử, hiện tại không có cách nào tốt hơn.
Anh Mẫu vội bay vào tay áo Trọng Hoa.
Phiên Minh vỗ cánh, bay thẳng về phía giới vực giả tạo.
Cùng lúc đó.
Người trong giới vực giả tạo dường như cũng nhận ra động tĩnh của Phiên Minh - với kích thước khổng lồ như vậy, khó mà không chú ý - rất nhanh, từ những vết nứt trên bề mặt giới mô, mấy bóng người bay ra.
Họ nhanh chóng bay tới từ xa.
Đến gần, Trọng Hoa mới nhìn rõ diện mạo của nhóm người này.
Khác với người của Bách Quỷ Sơn, họ đều gầy gò, thấp bé, khóe miệng ai nấy cũng giữ hai sợi ria mép đen bóng, thon dài.
Quần áo của họ cũng khác với người của Bách Quỷ Sơn, đều mang màu giả tạo, thoạt nhìn cứ như được đúc ra từ một khuôn.
Nếu nhìn kỹ, mới thấy sự khác biệt ở lông mày, mũi, môi...
Nhưng lúc này, trên mặt họ đều lộ vẻ cảnh giác và lo lắng.
Trên người họ không hề che giấu, mà còn phô bày từng tòa đạo vực, ẩn ẩn bao vây Phiên Minh.
"Đạo vực tam giai, tứ giai... Còn có hai vị ngũ giai."
"Xem ra đúng là một thế lực nhỏ."
Trọng Hoa lướt mắt, đánh giá thực lực của họ.
Ước chừng có hai người Hợp Thể tiền kỳ, bốn năm người Luyện Hư trung hậu kỳ.
So với Tiểu Thương Giới, thực ra không hề yếu.
Hắn cũng hiểu được sự cảnh giác của họ, vì ai nhìn thấy một con chim lớn hơn cả giới vực của mình bay tới mà chẳng kinh hồn bạt vía.
Nếu hắn đoán không sai, những người này đã là nhân vật lợi hại nhất trong giới vực này, lòng hắn có chút chắc chắn.
Ngay khi những người kia chưa kịp bay tới, hắn đã lớn tiếng nói ý định:
“Tại hạ ngẫu nhiên đi ngang qua đây, vì đường xá không quen, nên muốn đến quý giới hỏi thăm một chút."
Đó là ý nghĩ thật của hắn, mới đến, tốt nhất là tìm hiểu rõ tình hình trước đã, tránh bị thiệt.
Còn việc giao chiến với người khác để rèn luyện bản thân, không cần phải vội.
Nghe thấy tiếng Trọng Hoa, nhóm người kia mới chú ý đến Trọng Hoa trên đầu Phiên Minh.
Phiên Minh quá lớn, so với nó, Trọng Hoa chẳng khác nào hạt bụi.
Hơn nữa, Trọng Hoa lại là Chân Võ, nếu không ra tay, khí tức sẽ được thu liễm, người khác căn bản không thể nhìn ra mạnh yếu.
Nhìn thấy mặt Trọng Hoa, họ nhanh chóng chú ý đến trùng đồng trong mắt hắn, ai nấy đều giật mình, vội vàng nói nhỏ với nhau vài câu.
Sau đó, một tu sĩ trung niên có ria mép như râu cá trê, tu vi ngũ giai đạo vực, ngập ngừng bước lên, cất giọng the thé:
"Không biết đạo hữu muốn hỏi thăm điều gì?"
Trọng Hoa khẽ nhíu mày.
Trong giọng nói của đối phương, ý đề phòng rất rõ ràng, lời nói chưa chắc là thật.
"Xem ra hình thể của Phiên Minh đã dọa sợ bọn họ..."
Hắn nheo mắt, hung quang lóe lên.
Nhưng hắn cũng nhớ đến lời dặn dò của bản thể trước khi đến.
Do dự một chút.
Âm thầm ra lệnh, Phiên Minh chủ động lùi về sau.
Động thái này khiến nhóm người kia càng thêm cảnh giác, thần sắc căng thẳng hơn.
Trọng Hoa trực tiếp bay khỏi đầu Phiên Minh, chậm rãi bay về phía họ, bày tỏ thiện ý, vừa bay vừa nói:
"Tại hạ muốn đến Bách Quỷ Sơn, nhưng vì ở xa mới đến đây, đường xá không quen thuộc, cũng không rõ đường đi, mong mấy vị chỉ giáo, tại hạ vô cùng cảm kích."