Ánh mắt Trọng Hoa lập tức đổ đồn lên người Vương Dịch An, sắc mặt trầm xuống:
"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
Thấy vẻ mặt của Trọng Hoa, Vương Dịch An cũng không giấu giếm nữa, phất tay bảo đám con cháu lui xuống.
"Tất cả lui đi."
Đợi hậu duệ rời đi hết, hắn mới nghiêm mặt nhìn Trọng Hoa, trầm giọng nói:
“Trọng Hoa thúc, cháu biết ý của cha, giữ Vụ Nhân lại là để họ có thể góp sức trong những cuộc đại chiến có thể xảy ra trong tương lai.
Nhưng Vu Nhân cũng là người, chẳng khác gì tu sĩ, Vu Nhân không phải là pháo hôi!"
"Cháu biết không thể ngăn cản cha, nên chỉ có thể chọn con đường này...
Những đứa trẻ này, sau này sẽ kết hợp với càng nhiều Vu Nhân, khuếch tán huyết mạch của cháu trong Vu Tộc..."
Trọng Hoa nghe vậy, không khỏi nhíu mày:
“Ngươi xem con cháu mình như công cụ ngăn cản bản thể, chứ không xem chúng là con người. Cách làm này có gì khác với bản thể?”
Vương Dịch An im lặng.
Huyền Mân lại kiên định lên tiếng:
"Tất nhiên là khác biệt! Muốn thành đại sự phải có hy sinh, mục đích khác nhau thì bản chất cũng khác nhau, dù thủ đoạn có giống."
Trọng Hoa khẽ dời mắt, nhìn về phía Huyền Mân.
Huyền Mân không kiêu ngạo, không tự ti, thản nhiên đón nhận ánh mắt của hắn.
Điều này khiến Trọng Hoa khẽ gật đầu.
Sau đó sắc mặt hắn lại trầm xuống:
"Các ngươi xem bản thể là gì? Huống chi Vu Nhân đến nay chưa có ai hy sinh, tu sĩ lại dốc hết toàn lực... Dựa vào đâu mà tu sĩ hy sinh được, còn Vu Nhân thì khác?"
"Việc liên quan đến sinh tử của cả một giới, há lại phân biệt Vu Nhân hay tu sĩ? Trên đời này, không phải cứ yếu là có lý!"
“Cùng sống chết, chưng vinh nhục, mới là chính đạo!”
Một tràng quát lớn khiến Vương Dịch An và Huyền Mân đều lộ vẻ hổ thẹn.
"Đi đi! Các ngươi mau đến đạo tràng, để bản thể thu xếp, nơi này cứ để ta lo!"
Trọng Hoa quyết đoán, không trì hoãn thời gian, nhanh chóng an bài.
Thấy Vương Dịch An còn chần chừ, hắn hừ lạnh:
“Yên tâm đi, ta sẽ không động tay động chân với cháu mình đâu.”
"Vâng, vậy cháu đi bàn giao một chút."
Vương Dịch An cuối cùng vẫn bất đắc dĩ lên tiếng.
Lập tức ba người vội vàng đáp xuống đô thành, bàn giao mọi việc, vị trí Vu Chủ cũng chính thức đổi chủ.
Nhìn theo ba người phá vỡ giới mô, biến mất không thấy,
Trọng Hoa nắm chặt "Thập Nhị Đô Thiên Đại Trận" trận đồ trong tay, lộ vẻ trầm tư.
"Ba gã Lục giai... còn thiếu chín người..."
Sau đó hắn nhanh chóng hạ đạt ý chỉ đầu tiên.
"Truyền lệnh!"
"Vu Chủ 'Diêu' cùng Vu Hậu, dũng sĩ số một Vu Tộc 'Di' đồng loạt bước vào Lục giai, phá toái hư không, đả lập địa phi thăng!"
“Toàn bộ Vu Nhân, từ hôm nay trở đi, phàm ai bước vào Lục giai đều có thể phá toái hư không, có được cơ hội nghịch thiên cải mệnh!”
"Bản cũ «Chân Võ Kinh» quá sơ lược, khiến người tu hành biết mà không hiểu giá trị, ảnh hưởng đến tiến độ tu hành.
Từ nay về sau, lấy bản mới «Chân Võ Kinh» làm chuẩn, tuyên khắc rộng rãi tại các bộ lạc, ai cản trở, giết không tha!"
"Phàm ai nhập Ngũ giai đều có thể đến thẳng đô thành, ta sẽ đích thân chỉ điểm! Các thủ lĩnh bộ lạc không được cản trở, ai vi phạm, giết không tha!"
"Pháp luật nghiêm minh, không được xâm phạm... Ai vi phạm, giết không tha!"
Thanh âm sắc bén vang vọng trong căn nhà gỗ giản dị.
Sau đó, từng Vu Nhân sắc mặt ngưng trọng vội vã bước ra khỏi nhà gỗ.
Giờ khắc này, họ đều biết, theo Vu Chủ tiền nhiệm phi thăng, cùng tân nhiệm Vu Chủ xuất thế, toàn bộ Vu Tộc sẽ trải qua một cuộc biến động khó lường.
Còn trong nhà gỗ.
Trọng Hoa nhìn những thẻ trúc trước mặt, không khỏi nhíu mày.
“Lúc trước nên để Dịch An bọn họ ở lại hiệp trợ thì hơn.”
Quản lý một thôn đã có vô vàn việc phức tạp, huống chi là cả một châu của Vu Tộc, từ trên xuống dưới, mọi việc lớn nhỏ đều quá sức hao tâm tổn lực.
Dù hắn không thấy mệt mỏi, nhưng xử lý vẫn khiến hắn có chút mất kiên nhẫn.
Tộc nhân Vu Tộc trải qua nhiều năm phân trị, sớm đã quen thói nhàn tản, tốc độ và hiệu suất xử lý những việc vụn vặt này quá thấp.
"Khó trách Dịch An đến đây nhiều năm như vậy, cũng không thể làm nơi này thay đổi nhiều hơn..."
Trọng Hoa mơ hồ hiểu ra.
Muốn một mình hủy diệt châu này và đồ sát tất cả mọi người có lẽ rất đơn giản, nhưng muốn thay đổi văn hóa, thói quen của một tộc quần thì vô cùng khó khăn.
Vu Tộc đến nay vẫn duy trì chế độ bộ lạc, chứ chưa hoàn toàn thống nhất, chính là vì nguyên nhân này.
"Nhưng đây chỉ là cái cớ, muốn giải quyết, luôn có cách!"
Đang suy tư, trong lòng hắn đột nhiên khẽ động, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Ánh mắt ngưng lại, cất giọng:
"Dư sư tỷ, đã đến rồi thì xuống đây đi."
Lời vừa dứt, một nữ tử áo đỏ bế hài nhi xuất hiện trong nhà gỗ.
Nhìn Trọng Hoa nhíu mày và những thẻ trúc trước mặt, nàng lập tức hiểu ra.
Nàng khẽ lắc đầu:
"Đường đường một tồn tại Thất giai, vẫn phải lo lắng hết lòng vì đám Vu Nhân này, sao phải khổ thế?”
Trọng Hoa giãn mày, tùy ý nói:
"Trên đời này, ai cũng có giá trị riêng, Vu Nhân dù yếu, nhưng tương lai chưa chắc đã không có tác dụng lớn."
Dư Vô Hận chỉ nói vậy thôi, nghe vậy cũng không tranh cãi, cúi đầu nhìn đứa trẻ trong ngực, lắc đầu:
"Tùy ngươi, dù sao đợi nó lớn lên, ta sẽ rời đi... Chỉ mong trước lúc đó, ngươi đã quản lý xong Vu Tộc, để còn chuyên tâm tu hành... Ta không muốn con ta dừng bước ở Thất giai."
Trọng Hoa lộ vẻ ngạc nhiên:
"Nhanh vậy sao?"
Dư Vô Hận bình tĩnh nói:
"Ta sợ ở càng lâu, ta càng không nỡ rời đi."
Trọng Hoa nhíu mày: "Vậy thì đừng đi, ngươi vốn là người của giới này, trong Tiểu Thương Giới, ngươi muốn, tự có chỗ an thân.
Sau này nếu tìm được nơi phù hợp, có lẽ còn có thể thành tựu đại giới."
"A..."
Dư Vô Hận cười khẽ, nhưng không nói gì thêm.
Cảnh giới càng cao, càng hiểu thế giới rộng lớn, càng hiểu bản thân nhỏ bé.
Vương Bạt muốn mang theo Tiểu Thương Giới tìm một nơi an thân, nghe thì rung động lòng người, nàng cũng từng khâm phục.
Nhưng sau khi gặp Lục Chi Thần Ma, nàng không còn nghĩ vậy nữa.
Nhưng nàng lười nói lời đả kích, chỉ bình tĩnh trả lời:
"Ta đã quyết."
Trọng Hoa nghe vậy, cũng thôi.
Hắn tính tình cao ngạo, chịu mở miệng giữ lại đã là nể mặt sư tỷ, nếu đối phương đã nghĩ kỹ, hắn cũng lười phí lời, nhàn nhạt nói:
"Để Dư Ngu lại, sư tỷ cứ tự tiện."
Dư Vô Hận lại khẽ cười:
"Ta tất nhiên là muốn để lại... Nhưng ta ở đây, cũng không chiếm tiện nghi của ngươi, những việc này, ta giúp ngươi giải quyết."
Nàng chỉ vào đống thẻ trúc bên cạnh.
Trọng Hoa ngẩn ra, lập tức gật đầu, không biết khách khí là gì:
"Vậy thì đa tạ sư tỷ."
Đối phương từng là Cung chủ Nguyên Từ Cung của Trung Thắng Châu, có kinh nghiệm quản lý cả một châu, chắc chắn không cần lo lắng.
Nghĩ đến đây, hắn cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
"Đợi mọi việc của Vu Tộc đi vào quỹ đạo, có thể ổn định bồi dưỡng được Vu Nhân Lục giai, ta có thể buông tay...
Có bản mới «Chân Võ Kinh» do ta sửa sang lại, chắc sẽ không quá khó khăn."
Mục đích của hắn chưa bao giờ là Vu Chủ, nhanh chóng tạo ra Vu Nhân Lục giai, thậm chí Thất giai mới là mục đích chính.
Nếu đổi thành tu sĩ, muốn trong thời gian ngắn bồi dưỡng được Lục giai và Thất giai là điều không thể, đó là chuyện mấy ngàn năm, thậm chí hàng vạn năm.
Nhưng đặc tính của Vu Nhân lại biến điều không thể thành có thể.
Dù Vu Nhân Lục giai, Thất giai yếu hơn tu sĩ cùng giai, nhưng vẫn là câu nói đó, lượng đổi sẽ sinh ra chất đổi.
Có đủ số lượng Vu Nhân Thất giai, dù đánh một đối một không lại thì sao?
Những ý nghĩ này thoáng qua trong đầu, hắn không trì hoãn nữa, đồn hết tâm trí vào việc cải tạo Vu Tộc.