Cố Diệp Nam bị Triệu Uyên Uyên chọc cười, hắn che miệng nàng lại, trách yêu: "Nói bậy bạ gì thế, cả đời này anh chỉ thích một mình em thôi."
Triệu Uyên Uyên nằm trong lòng Cố Diệp Nam, thần sắc lại mang theo vẻ quyết tâm chiếm hữu, bất cứ kẻ nào muốn tranh giành Cố Diệp Nam với nàng, đều phải chết.
Mà tên tiểu khất cái bị cướp mất vòng tay lúc này lại lộ ra một biểu cảm khó đoán.
"Mọi thứ đều đã chuẩn bị xong cho ngươi rồi, Triệu Uyên Uyên, hy vọng ngươi đừng làm ta thất vọng nhé!"
Thời gian thấm thoát thoi đưa, Triệu Uyên Uyên đến nơi này đã hơn hai tháng, thời tiết cũng dần trở nên giá lạnh, hơi thở ra cũng như sắp đóng băng.
Hai tháng này, Triệu Uyên Uyên bận rộn may gấp rút quần áo mùa đông cho Cố Diệp Nam, tiện thể cũng may cho chính mình một bộ.
Nhìn bộ y phục mới dày dặn ấm áp trong tay, Triệu Uyên Uyên thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng làm xong. Tuy tay đã bị mài ra chai sạn, nhưng thành quả khiến nàng vô cùng hài lòng.
Cố Diệp Nam vừa vào cửa liền lập tức đóng chặt lại, ngăn chặn những cơn gió lạnh rít gào bên ngoài. Trong phòng đốt than hồng, khiến cơ thể bị đông cứng của Cố Diệp Nam dần dịu lại.
"Cố Diệp Nam, mau qua đây thử áo!" Triệu Uyên Uyên hớn hở gọi Cố Diệp Nam, đưa bộ quần áo trong tay cho hắn.
Cố Diệp Nam phủi sạch sương lạnh trên người rồi bước tới, nhận lấy y phục từ tay Triệu Uyên Uyên, sờ sờ rồi kinh ngạc nói: "Uyên Uyên, áo này dày dặn quá, em đã lót bao nhiêu lớp vải vậy?"
"Đây không phải vải, là bông đấy. Đợi sang năm chúng ta nuôi gà vịt, em sẽ làm cho anh một cái áo lông vũ." Triệu Uyên Uyên đáp, lòng ngứa ngáy muốn nhìn bộ y phục mình tỉ mỉ may vá mặc trên người Cố Diệp Nam trông như thế nào, liền thúc giục: "Mau thử đi! Xem có vừa người không."
Cố Diệp Nam gật đầu, ngoan ngoãn thay vào. Triệu Uyên Uyên dùng vải thừa may cho hắn một chiếc mũ, nhìn rất hợp với chiếc áo bông này.
Mặc áo vào, Cố Diệp Nam chỉ cảm thấy cơ thể giá lạnh như được ánh mặt trời chiếu rọi mà tan băng, ấm áp hẳn lên.
Bấy nhiêu năm nay hắn đều sống tạm bợ qua ngày, mùa đông cũng chỉ khoác thêm vài chiếc áo mỏng, chưa bao giờ cảm thấy ấm áp như bây giờ.
Triệu Uyên Uyên hài lòng ngắm nhìn Cố Diệp Nam, bộ y phục mùa đông được cắt may khéo léo vừa vặn tôn lên vóc dáng của hắn, không hề có vẻ cồng kềnh mà vẫn chống chọi được với cái lạnh thấu xương.
Lớp lông thỏ màu đỏ quấn quanh cổ khiến gương mặt tuấn tú như tạc tượng của Cố Diệp Nam càng thêm thoát tục, dù là vải thô cũng không thể che lấp được vẻ đẹp từ trong ra ngoài của hắn.
Đúng là người của nàng, ngay cả áo khoác quân đội cũng có thể mặc ra phong thái người mẫu. Triệu Uyên Uyên đã chìm đắm trong nhan sắc của Cố Diệp Nam đến mức không thể thoát ra, suýt chút nữa là bay bổng lên tận mây xanh.
Cố Diệp Nam sờ lên mặt Triệu Uyên Uyên, cảm giác lành lạnh, mềm mại khiến hắn có ý muốn day nắn thật mạnh.
"Uyên Uyên, sao em chỉ may áo cho anh?"
"Sao có thể chứ? Em cũng có một bộ." Triệu Uyên Uyên lại lục lọi dưới giường một hồi, lôi ra một chiếc áo bông trắng y hệt của Cố Diệp Nam, khoe khoang nói.
Lúc này Cố Diệp Nam mới yên tâm, nếu Triệu Uyên Uyên chỉ làm cho hắn mà để bản thân chịu lạnh, hắn sẽ thấy áy náy vô cùng.
Đợi Triệu Uyên Uyên thay xong y phục, đứng cạnh Cố Diệp Nam, một đỏ một trắng hài hòa vô cùng, tựa như một bức tranh tuyệt đẹp.
"Như vậy sau này anh ra ngoài sẽ không thấy lạnh nữa." Triệu Uyên Uyên dựa vào lòng Cố Diệp Nam, khẽ nói.
Cố Diệp Nam mỉm cười: "Chỉ cần có Uyên Uyên ở đây, dù lạnh đến mấy anh cũng không sợ."
Vài ngày sau thì chính thức bước vào mùa đông, Cố Diệp Nam cũng không lên núi săn bắn nữa, mỗi ngày ở nhà cùng Triệu Uyên Uyên ăn ngon ngủ kỹ, buồn chán thì tập vài động tác khởi động, cuộc sống trôi qua vô cùng thoải mái.
Giữa mùa đông, trên đường phố không một bóng người, tất cả mọi người đều ở trong nhà ấm áp, không muốn ra ngoài, chỉ đến trưa khi có chút hơi ấm thì trên phố mới có lác đác vài người.
Chẳng bao lâu, một trận tuyết lớn đổ xuống vùng đất này, trong chốc lát bên ngoài đã phủ một màu trắng xóa.
Tuyết rơi dày đặc như lông ngỗng không ngừng nghỉ, Triệu Uyên Uyên thường đứng ở cửa nhìn tuyết bay, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Thời tiết thế này đương nhiên không thể để A Hoàng bị lạnh, thế là A Hoàng được chuyển vào nhà củi phía sau.
Triệu Uyên Uyên định kỳ cho A Hoàng ăn, lần nào A Hoàng cũng há miệng, trừng đôi mắt tròn xoe, vẫy đuôi với nàng.
Trước khi vào đông, Triệu Uyên Uyên đã chuẩn bị sẵn lương thực, còn sắm thêm chăn bông mới, bốn ngàn văn tiền đồng cũng đã tiêu gần hết. Tuy chưa kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng ít nhất mùa đông này có thể bình an vượt qua.
Cố Diệp Nam thỉnh thoảng sẽ ra ngoài một chuyến, xem có chú thỏ hay chú cáo nhỏ nào ra ngoài kiếm ăn không.
Kết quả lần này Cố Diệp Nam thực sự nhặt được một món hời, một chú cáo bạc trắng như tuyết bị kẹp thú kẹp trúng, không ngừng rên rỉ, chắc là do đói quá nên ra ngoài tìm đồ ăn rồi rơi vào bẫy.
"Tiểu gia hỏa, không có việc gì thì chạy lung tung làm gì?" Cố Diệp Nam giúp con cáo nhỏ gỡ bẫy, túm lấy gáy nó nhấc lên.
Con cáo nhỏ ra sức giãy giụa, chân vẫn còn chảy máu, nhuộm đỏ lớp lông trắng muốt. Thế nhưng nó vẫn lộ vẻ hung dữ, nhe nanh múa vuốt nhìn Cố Diệp Nam, khiến hắn bật cười. Nghĩ rằng cáo nhỏ thế này cũng chẳng bán được bao nhiêu tiền, chi bằng mang về cho Triệu Uyên Uyên, nàng vốn dĩ rất thích những thứ lông xù thế này.
Thế là Cố Diệp Nam mang con cáo nhỏ về. Con cáo nhỏ sợ đến run cầm cập, nhưng Triệu Uyên Uyên vừa nhìn đã thích ngay cục bông nhỏ này, còn tỉ mỉ giúp nó xử lý vết thương.
"Đừng sợ, sau này sẽ không ai làm hại ngươi nữa." Triệu Uyên Uyên khẽ an ủi, cẩn thận vuốt ve lông của nó.
Lạ thay, con cáo nhỏ vừa rồi còn cảnh giác cao độ với Cố Diệp Nam, vậy mà ở bên cạnh Triệu Uyên Uyên lại lạ thường yên tĩnh, thậm chí còn dùng đầu cọ cọ vào tay nàng, biểu lộ sự thân thiết chưa từng có.
Cố Diệp Nam nhìn một người một cáo hòa thuận vui vẻ, trong lòng bỗng thấy chua chát, cảm giác như bị Uyên Uyên cho ra rìa.
"Cố Diệp Nam, anh nhặt được tên nhóc này ở đâu vậy?" Triệu Uyên Uyên vừa vuốt lông cáo vừa hỏi.
Cố Diệp Nam đáp: "Ngay dưới chân núi nơi trước kia anh đi săn, nó dính bẫy, nhìn tội nghiệp quá nên mới không lột da nó..."
"Anh nói gì thế? Cáo nhỏ đáng yêu thế này mà anh đòi lột da, thật tàn nhẫn." Triệu Uyên Uyên trách móc.
Trên đầu Cố Diệp Nam hiện đầy vạch đen: Uyên Uyên à, lúc em thành thạo lột da thỏ đâu có như thế này.
Triệu Uyên Uyên đặt tên cho cáo nhỏ là Tiểu Bạch. Đừng hỏi vì sao nàng đặt tên "quê mùa" thế, chẳng lẽ lại đặt một cái tên tiếng Anh sao?
Tiểu Bạch trở thành thành viên mới trong nhà, nó cực kỳ bám Triệu Uyên Uyên nhưng lại rất sợ Cố Diệp Nam. Mỗi lần nó đang ngủ ngon trong lòng Triệu Uyên Uyên, chỉ cần Cố Diệp Nam lại gần là nó đã sợ đến dựng hết lông, vội vàng trốn xuống gầm giường, chắc là do hành động lột da của Cố Diệp Nam đã để lại bóng ma tâm lý cho nó.
Nhanh chóng đã đến đêm giao thừa, người ở nơi này cũng đón Tết. Điều khiến Triệu Uyên Uyên không ngờ tới là ở đây lại còn có cả pháo.