"Chưởng quầy, một súc vải thô này giá bao nhiêu tiền?" Triệu Uyên Uyên sờ lên xấp vải thô màu đỏ sẫm được bày ở cửa tiệm. Đây là loại vải mà những gia đình bình thường hay dùng, vừa rẻ lại vừa bền.
Chưởng quầy là một người đàn ông có gương mặt thanh tú, ông liếc nhìn Triệu Uyên Uyên từ trên xuống dưới rồi niềm nở đáp: "Hai trăm năm mươi văn một súc, đây là loại vải bán chạy nhất ở tiệm chúng tôi đấy, cô nương thật có mắt nhìn."
Triệu Uyên Uyên gật đầu, trả tiền rồi cầm xấp vải nhét vào tay Cố Diệp Nam.
Cố Diệp Nam khó hiểu nhìn Triệu Uyên Uyên, hỏi: "Uyên Uyên, không phải nàng thích màu trắng nhất sao? Sao hôm nay lại mua màu đỏ?"
"Mua cho chàng đấy, xem quần áo trên người chàng vá víu bao nhiêu miếng rồi, ra ngoài không sợ người ta chê cười sao."
Là mua cho hắn? Cố Diệp Nam cảm thấy thụ sủng nhược kinh, vội vàng xua tay: "Quần áo của ta chỉ cần mặc được là tốt rồi, không cần tốn tiền này."
Triệu Uyên Uyên nghiêm giọng nói: "Chàng ăn mặc thế này ra ngoài, ngược lại còn làm mất mặt ta, hơn nữa vào đông rồi, quần áo mỏng manh thế này sao chịu nổi?"
"Ồ." Cố Diệp Nam cúi đầu, dường như ngay cả không khí hít vào cũng trở nên ngọt ngào, lòng bàn tay hắn vì vui sướng mà đổ đầy mồ hôi.
Chẳng mấy chốc đã đến chính ngọ, mặt trời gay gắt chiếu xuống người qua đường. Đồ đạc cũng đã sắm sửa gần đủ, hai người liền bắt đầu hành trình trở về nhà.
Lại là mấy cây số đường núi, thân thể Triệu Uyên Uyên bắt đầu không chịu nổi nữa. Dù đồ đạc đều do Cố Diệp Nam xách, nhưng nàng vẫn cảm thấy chóng mặt hoa mắt, tứ chi rã rời.
Hôm qua còn mưa phùn lất phất, hôm nay đã nắng cháy da người, hơi nóng cuối hè vẫn chưa tan hết. Triệu Uyên Uyên lau mồ hôi trên trán, thầm nghĩ chắc là mình bị cảm nắng rồi.
"Uyên Uyên, hay là ta cõng nàng đi." Cố Diệp Nam không đành lòng nhìn Triệu Uyên Uyên mệt mỏi như vậy, lo lắng hỏi.
Môi Triệu Uyên Uyên hơi khô khốc, sắc mặt tái nhợt, nhưng nàng vẫn cố gắng gượng, đáp: "Chàng cứ mang đồ về trước đi, ta theo sau, rất nhanh sẽ tới nơi."
"Sao có thể như vậy được? Mau lên đây." Cố Diệp Nam đương nhiên không thể để Triệu Uyên Uyên lại một mình ở đây, hắn đưa đồ trong tay cho nàng rồi cõng cả người lẫn đồ lên lưng.
Triệu Uyên Uyên cảm nhận được hai chân mình rời khỏi mặt đất, cơ thể được một đôi tay chắc khỏe nâng lên, hơi ấm nóng hổi từ người Cố Diệp Nam truyền đến lồng ngực nàng, khiến tim nàng đập rộn ràng.
Cố Diệp Nam cõng mình kìa! Triệu Uyên Uyên tự nhiên vòng tay lên vai Cố Diệp Nam, vùi mặt vào hõm cổ hắn. Gương mặt nàng đỏ bừng, không biết là do nắng hay do phấn khích.
Có một người đàn ông khỏe mạnh đúng là tốt thật, khi Cố Diệp Nam cõng nàng về đến nhà mà hơi thở vẫn bình ổn, Triệu Uyên Uyên mới cảm thán.
Mặt Cố Diệp Nam cũng hơi đỏ, sau khi cõng Triệu Uyên Uyên vào nhà, hắn liền như thường lệ thu dọn đồ đạc vừa mua, chuẩn bị nấu cơm cho nàng.
Triệu Uyên Uyên không muốn nếm lại tài nấu nướng của Cố Diệp Nam nữa, chỉ nấu chín thôi mà chẳng có chút vị gì, nên nàng vội vàng chạy tới giật lấy rau trong tay hắn, nói: "Để tôi làm đi!"
Cố Diệp Nam ngẩn người, rồi lại giành lấy rau từ tay Triệu Uyên Uyên, hiếm khi nghiêm túc nói: "Uyên Uyên, đây là việc ta nên làm, nàng cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi."
"Chàng nấu không ngon, ta không thích." Dù biết lời này có chút tổn thương, nhưng vì cái bụng của mình, Triệu Uyên Uyên vẫn nói ra.
"Ồ, vậy sao, hình như đúng là hơi khó ăn thật." Cố Diệp Nam ngượng ngùng cười, rau trong tay không biết nên để xuống hay cầm tiếp.
Hắn biết mình nấu ăn không ngon, Triệu Uyên Uyên vẫn luôn phàn nàn, nhưng hắn cũng luôn cố gắng học để nấu tốt hơn. Hắn chỉ không muốn để Triệu Uyên Uyên vất vả, việc trong nhà có hắn làm là đủ rồi, Triệu Uyên Uyên không cần phải làm gì cả.
"Để tôi làm." Triệu Uyên Uyên nhìn Cố Diệp Nam đang thất vọng, lại nói tiếp, "Trong nhà chẳng phải còn có người sao?"
Nói xong, Triệu Uyên Uyên mang rau và gia vị vào bếp. Vì không muốn Cố Diệp Nam cảm thấy mình vô dụng, nàng quay đầu gọi: "Mau tới nhóm lửa giúp tôi!"
Ánh mắt đã nguội lạnh của Cố Diệp Nam lại bừng sáng, hắn lon ton chạy theo vào bếp.
Triệu Uyên Uyên lớn lên từ nhỏ một mình, những năm qua cũng sống đơn độc, tài nấu nướng đã luyện đến mức điêu luyện. Cố Diệp Nam há hốc mồm nhìn Triệu Uyên Uyên thái khoai tây thành sợi nhỏ một cách thuần thục, bỏ ớt vào chảo dầu xào thơm, cả căn bếp dần lan tỏa mùi hương thơm nức mũi.
Cố Diệp Nam chưa từng thấy cách nấu như Triệu Uyên Uyên, cũng chưa từng ngửi thấy món ăn nào thơm như vậy. Nhìn đĩa khoai tây xào ớt màu sắc hương vị đầy đủ trong nồi, hắn không tự chủ được mà nuốt nước miếng.
"Xong rồi, đợi cơm chín là có thể ăn."
Triệu Uyên Uyên thở phào nhẹ nhõm, múc khoai tây xào ra bát, lại làm thêm món dưa chuột trộn, một bữa trưa bình thường nhất đã được hoàn thành.
"Uyên Uyên, nàng giỏi quá, nhưng sao nàng lại biết nấu ăn?" Cố Diệp Nam vẫn nói ra nỗi nghi hoặc trong lòng.
Triệu Uyên Uyên không hề hoảng hốt, nói ra cái cớ đã nghĩ sẵn: "Hồi nhỏ nhìn người hầu trong bếp làm nên học được."
Cố Diệp Nam chấn động, đây là lần đầu tiên Triệu Uyên Uyên nói cho hắn nghe về chuyện trước kia. Hắn không ngờ rằng, một Triệu Uyên Uyên bề ngoài lộng lẫy, được vạn người cưng chiều lại có hoàn cảnh thực sự như thế.
Hắn biết ngay mà, nếu Triệu Uyên Uyên thực sự ngang ngược, độc ác thì sao lúc đầu lại cứu mạng hắn chứ? E rằng vẻ kiêu căng hống hách kia cũng chỉ là lớp vỏ ngụy trang của nàng mà thôi.
Triệu Uyên Uyên buồn bã một lát, nhưng rồi như sực tỉnh, nói: "Ta lại nói nhảm rồi, ăn cơm thôi."
Cố Diệp Nam không biết nên an ủi Triệu Uyên Uyên thế nào, chỉ có thể nắm lấy tay nàng, nói: "Uyên Uyên, nàng chịu khổ rồi."
Triệu Uyên Uyên lắc đầu: "Đều qua cả rồi. Cố Diệp Nam, thực ra ta rất cảm ơn chàng, nếu không có chàng, kết cục của ta có lẽ còn thảm hại hơn. Chỉ là lúc đầu ta luôn nghĩ chàng cũng có mục đích giống như những kẻ kia, nên mới không có sắc mặt tốt với chàng, chàng không trách ta chứ?"
Cố Diệp Nam sao có thể trách Triệu Uyên Uyên. Hôm nay nàng chịu mở lòng với hắn là điều hắn không bao giờ ngờ tới. Hắn cũng tự thấy may mắn vì mình đã không bị những cái gai mà Triệu Uyên Uyên dựng lên dọa lui, cuối cùng cũng đã thấy được ánh mặt trời.
Hắn không kìm lòng được mà ôm chặt lấy người con gái gầy gò trước mặt, Triệu Uyên Uyên cũng nhẹ nhàng đặt tay lên lưng hắn.
"Uyên Uyên, xin lỗi nàng."
"Chàng có gì mà xin lỗi, người nên nói xin lỗi là ta mới đúng. Sau này chúng ta sống thật tốt nhé."
Cuối cùng cũng tẩy trắng thành công, Triệu Uyên Uyên thầm thở phào trong lòng. Để nghĩ ra lý do cho việc mình thay đổi tính nết, nàng đã tốn không ít tế bào não, cuối cùng mới nghĩ ra một lý do kín kẽ không tì vết.
Thật là hoàn hảo, Triệu Uyên Uyên tự khen ngợi mình trong lòng.
Tảng băng giữa hai người cuối cùng đã tan chảy sau bữa cơm tối ấm cúng hôm ấy.