Ở nhà họ đã quen với cảnh này nên chẳng thấy có gì lạ, ngược lại bà chủ quán hoành thánh nhìn thấy lại cảm thán: "Chàng trai này cưng chiều con gái quá nhỉ!"
Cung Chỉ Tu không ngờ lại bị bắt chuyện, anh không biết nên trả lời thế nào cho phải. May mà Triệu Uyên Uyên giải vây giúp, cô mỉm cười đáp: "Đúng vậy, anh ấy thương con gái lắm, lần nào cũng bỏ bê tôi sang một bên, đáng ghét vô cùng."
"Ôi dào, đàn ông đều như thế cả, nhà tôi cũng vậy thôi."
Bà chủ và Triệu Uyên Uyên trò chuyện một lúc, vì có khách mới tới nên bà vội đi nấu mì.
Cung Chỉ Tu không chen lời được, tranh thủ lúc hai người tán gẫu, anh đút cho Tiểu Tuyết nửa bát mì.
Tiểu Tuyết đẩy bát không chịu ăn nữa, cuối cùng anh ăn nốt nửa bát còn lại cùng với phần nước dùng đã nguội lạnh.
"Sao vậy, có chuyện gì sao?" Thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào mình, anh hơi nghi hoặc. Sau khi hỏi xong mới hiểu ra, bèn nhỏ giọng giải thích với cô: "Xin lỗi, anh nghĩ là... dù sao cũng không thể... lãng phí." Ở nhà anh đều làm vậy, nhưng đây là ở bên ngoài, có lẽ cô thấy anh mất mặt.
"Không có, lãng phí là không tốt, dù anh không ăn thì em cũng sẽ ăn hết mà."
Cô chỉ thấy hình như anh đang đói, đang suy nghĩ xem có nên gọi thêm một bát nữa cho anh không.
Thế nhưng sức ăn của anh không lớn, gọi thêm một bát chắc cũng không ăn nổi. Hay là mua chút bánh trái mang về? Thôi bỏ đi, anh chắc chắn lại chê đắt, rồi lại tỏ vẻ thụ sủng nhược kinh nói không cần đâu, vậy thì cứ mua cho anh hai cái bánh bao là được.
Cuối cùng Cung Chỉ Tu nhận lấy bánh bao cô mua, khẽ gọi một tiếng "Uyên Uyên", rồi sau đó không nói gì thêm nữa.
Đợi cô quay đầu lại nhìn thì phát hiện anh đang lau nước mắt, thế là cô vội thu hồi ánh mắt, bước nhanh về phía trước, giả vờ như không thấy gì cả.
Thật là, miệng thì bảo không cần, mà chẳng phải vẫn vui mừng đến thế sao? Biết vậy cô đã mua dải lụa buộc tóc kia rồi, dù sao cũng đẹp hơn hai cái bánh bao.
"Anh đợi em một chút, em quay lại ngay."
Cô chưa kịp đi thì tay đã bị kéo lại. Những ngón tay của người kéo cô lạnh buốt, giọng nói cũng khàn đục: "Đừng đi, Uyên Uyên, thế này là đủ rồi, em đã... rất cố gắng."
Rất cố gắng để chấp nhận anh, cũng rất cố gắng đối xử tốt với anh. Anh đâu phải khúc gỗ, sao có thể không nhìn ra chứ? Sức khỏe anh không tốt, cũng chẳng nhận ra được màu son phấn, nhưng cô vẫn rất nỗ lực thực hiện lời hứa cùng anh sống qua ngày.
"Cảm ơn em, Uyên Uyên."
"Có phải quá nhanh không? Có phải em... quá vội vàng rồi?" Liên tiếp bị từ chối, Triệu Uyên Uyên bắt đầu nghĩ rằng có khi nào thực ra anh cũng ghét mình không.
Nhưng nhìn không giống, cô có thể nhận ra anh rất vui, cũng rất thích ở bên cạnh cô. Mỗi lần về nhà, anh đều vô thức tìm kiếm bóng dáng cô.
Nếu chuyện này đặt lên người cô, người mình có cảm tình muốn gần gũi mình, cô chắc chắn sẽ nắm lấy cơ hội ngay. Thế nhưng anh không tin cô, đừng nói đến chuyện thuận đà tiến tới, chỉ cần anh không đẩy cô ra đã là tốt lắm rồi.
"Không có." Ban đầu anh hơi ngẩn người, sau khi hiểu ý cô, Cung Chỉ Tu lắc đầu, nhỏ giọng đáp: "Thế nhưng, sống qua ngày, làm sao có thể... có ba người."
Anh nói đến đây rồi im bặt. Nếu trong lòng cô còn chứa người khác mà vẫn muốn sống cùng anh, thì anh biết làm sao đây?
Anh còn phải đưa thư cho cô và người kia. Sáng nay cầm bức thư đó, anh muốn xé nát ngay lập tức, nhưng như vậy không đáng. Người kia chỉ mất một bức thư, viết lại là xong, còn thứ anh mất đi, lại là tất cả của anh.
"Uyên Uyên, chúng ta... về nhà thôi."
"Uyên Uyên, vừa rồi anh... nói sai rồi."
"Uyên Uyên, em đừng... không nói lời nào."
"Anh... sai rồi, Uyên Uyên, xin em, đừng như vậy."
"Uyên Uyên."
Vậy nên, anh biết làm sao đây? Chỉ cần cô đứng đó, không nhìn anh, cũng không nói lời nào, anh đã sợ muốn chết rồi.
Dù trong lòng anh cũng có vọng tưởng, mong cô chỉ thuộc về mình, mong cô cắt đứt liên lạc với quá khứ, nhưng những lời này làm sao nói ra được, mà nói ra thì có ích gì chứ.
"Anh thực sự vẫn luôn nghĩ như vậy sao?"
Giọng điệu của cô quá bình tĩnh, khiến anh không biết nên khẳng định hay phủ nhận.
"Vậy trong lòng anh, chắc phải khổ sở lắm nhỉ." Cô bước tới, khẽ kéo tay áo anh: "Chỉ Tu, em thích anh."
"Thích anh... cái gì?" Những lời thẳng thắn thế này, dù là để dỗ dành, cũng khiến người ta không thể nào chống cự nổi.
"Siêng năng hiếu thuận, dịu dàng hướng nội, tiết kiệm vun vén gia đình, ngoan ngoãn đáng yêu."
"Biết... rồi, đừng nói nữa. Không cần... mua cho anh thứ khác, anh không cần đâu. Về nhà, về nhà được không?"
"Chỉ Tu, mặt anh đỏ hết rồi, đáng yêu quá!" Trước đây cô luôn giữ thể diện cho anh nên không vạch trần, nhưng hôm nay anh làm cô giận rồi.
Vì thế cô cứ nói thẳng, bao gồm cả đoạn nói thích anh và khen anh, tất cả đều là cô cố ý nói, dù đó đều là sự thật.
Nhưng trước kia cô chưa từng nói, vì da mặt anh mỏng, chịu không nổi lời khen.
Cuối cùng không thắng nổi cô, anh đành đồng ý chọn một món đồ.
Kết quả lại là mua một chiếc liềm, bảo rằng cái ở nhà đã gãy, vừa hay sắp tới mùa thu hoạch cải dầu nên đổi cái mới. Điều này làm cô hiểu ra, nếu cô tự ý mua dải lụa cho anh, có lẽ anh chẳng dùng đến, chi bằng mua thứ gì hữu dụng. Thế là cô chọn hai chiếc nón lá, đội cho anh một chiếc, vừa hay có thể che nắng.
"Như vậy mùa hè anh ra đồng sẽ không bị nắng làm khó chịu nữa."
"Ừm."
Trên đường về nhà, Cung Chỉ Tu im lặng suốt dọc đường đột nhiên hỏi: "Uyên Uyên, em thực sự thấy anh... tốt đến vậy sao?"
"Đúng vậy, không chỉ em thích anh, cha mẹ và Tiểu Tuyết cũng rất thích anh, anh tốt biết bao."
"Ồ." Hóa ra không phải kiểu thích đó, hèn gì mà có thể nói ra dễ dàng như vậy. "Vậy anh sẽ... luôn như thế này."
Mùa xuân năm nay mưa thuận gió hòa, từ khi hai người ở trấn về, trời liên tục đổ mưa mấy ngày, trong đó có một trận mưa lớn trút xuống rất khó chịu.
Không chỉ làm ướt sũng Cung Chỉ Tu đang làm việc bên ngoài, mà còn đánh thức Tiểu Tuyết đang ngủ say.
Vì nước mưa quá nhiều, thế mà làm lỏng cả những viên ngói trên mái nhà. Vô duyên vô cớ lộ ra một mảng sáng, Triệu Uyên Uyên đành nhờ Chỉ Tu giúp chuyển giường tạm thời, dùng chậu rửa mặt hứng chỗ nước dột.
Anh được cô đón về bằng chiếc ô lớn trong nhà, nhưng trận mưa này đến quá dữ dội và bất ngờ. Vì thế anh vẫn không tránh khỏi bị ướt, tóc và quần áo đều sũng nước. Sau khi về giúp cô chuyển giường, dỗ dành Tiểu Tuyết đang hoảng sợ khóc lóc, anh bị kéo vào trong bếp.
"Anh thay... quần áo, rồi lại nấu cơm, không chậm trễ đâu, được không?" Bộ quần áo này của anh đã ướt sũng, dính chặt vào người, vừa lạnh vừa buốt, thấm vào đầu gối đau nhức. Nếu cô cho phép anh thay quần áo rồi hẵng làm, anh sẽ thấy thoải mái hơn nhiều.
Vì trời mưa, anh trốn trong chòi cỏ ngoài đồng không dám ra ngoài nên mới chậm trễ thời gian. Anh biết đã đến giờ nấu cơm trưa, vốn đã hạ quyết tâm định lao ra màn mưa, cuối cùng vẫn làm phiền cô phải đích thân ra đón mình.
Cô có giận cũng là đáng thôi, dù cô không đồng ý lời cầu xin của anh, anh cũng chẳng thể trách cứ điều gì.