Trò Chơi Chinh Phục Ông Xã Kiêu Ngạo Quá Nguy Hiểm

Lượt đọc: 6793 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 282
trí nhớ chợt xuất hiện.

❊ ❊ ❊

Tần Lạc chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, sau đó cả người rời vào trong lòng Hoắc Kỷ Thành, cô vừa mới chuẩn bị đẩy anh ra, thì nghe thấy tiếng lo lắng cùng khiển trách của anh.

“Em muốn hù chết anh sao? Nếu em xảy ra chuyện gì anh với Tiểu Tinh làm sao bây giờ?”

Mặc dù là câu nói trách cứ, nhưng Tần Lạc từ trong thanh âm của anh nghe ra đầy quan tâm cùng lo lắng....

Trong đầu cô có chút lờ mờ.

Kích thích qua đi Hoắc Kỷ Thành lập tức tỉnh táo lại, giọng cũng hòa hoãn không ít: “Lạc Lạc, em không sao chứ? Có chỗ nào không thoải mái không? “

Tần Lạc vội vàng đẩy anh ra: “Tôi không sao.”

Hoắc Kỷ Thành nghi ngờ nhìn cô một cái: “Thật sự không có việc gì chứ? Nếu có chỗ nào không thoải mái nhất định phải nói cho anh biết...”

Anh còn đang tại thao thao bất tuyệt.

Tần Lạc trực tiếp cắt ngang lời anh nói: “Tôi thật sự không có việc gì! Cám ơn anh vừa rồi đã cứu tôi, nhưng theo tôi thấy, anh có chút chuyện bé xé ra to rồi.”

Cô vẫn không quen Hoắc Kỷ Thành quan tâm cô như vậy, động tác cùng giọng điệu của anh đương nhiên như thế, thuần thục như thế...

Có thể thấy được, đã thành thói quen rồi.

Cô không chịu nổi như vậy, làm cho cô hoảng hốt, sợ hãi...

Từ sau khi Tần Lạc mất trí nhớ, Hoắc Kỷ Thành đã quen bị cô cự tuyệt, cho nên cũng không có biểu hiện ra bao nhiêu đau lòng muốn chết, chỉ là chỗ nào trong lòng, vẫn sẽ mơ hồ khó chịu.

Anh có bao nhiêu hi vọng, Tần Lạc có thể lập tức nhớ ra tất cả mọi chuyện...

“Em không có việc gì thì tốt.”

Giọng Hoắc Kỷ Thành nhàn nhạt, nhưng Tần Lạc lại có thể nghe ra phiền muộn nhàn nhạt bên trong, trong giây lát, chỗ nào đó trong lòng cô như bị khuấy đảo lật chuyển một phen.

Có một cảm giác nói không nên lời...

“Tôi đi trước.”

Vội vàng chặn xe taxi, Tần Lạc gần như là chạy mất dép.

Ở trên xe, cô chỉ cảm thấy đầu đau giống như muốn nổ tung, quá nhiều đủ loại trí nhớ dâng trào về phía mình, từng hình ảnh khác nhau, vô cùng rõ ràng...

Đến cửa tiểu khu, Tần Lạc gần như là lảo đảo bước chân xuống xe, cô không dám tin mình vậy mà lập tức chợt xuất hiện nhiều trí nhớ như vậy.

Về bà, về nhà họ Đồng, về bạn trai trước Hoắc Cẩm Dương, lại còn có một người đàn ông rất mơ hồ nhưng xuất hiện đặc biệt nhiều...

Cô không thể giải tại sao mình có thể xuất hiện từng đoạn từng đoạn trí nhớ này, thật buồn bực, vì sao bây giờ nhớ lại đều là một chút chuyện không hề quan trọng?

Về đến nhà Tần Lạc còn cố ý lên mạng tra từ điển tìm hiểu tình huống của mình, kết quả xuất hiện đủ loại đáp án, không có chút tính tác dụng thực chất.

Cũng có bạn trên mạng đề nghị tình huống này nên đến tìm bác sĩ tâm lí...

Tần Lạc không muốn ở nhà một mình sẽ miên man suy nghĩ thì quyết định đi ra ngoài một chút, có lẽ còn có thể nhớ ra cái gì khác...

*****

Ban đêm thành phố A phồn hoa như vậy, ánh sáng ngọc ngũ sắc đèn nê ông chiếu rọi tất cả thành phố như là phủ thêm một tầng màu sắc muôn màu muôn vẻ, loáng thoáng lộ ra xinh đẹp.

Tần Lạc đi ở trên đường cái chẳng có mục đích, khắp nơi đều là người đến người đi, có đôi tình nhân ngọt ngào, có một nhà ba người hạnh phúc, còn có ông cụ với bà cụ nâng đỡ cho nhau...

Đương nhiên, cũng không thiếu đôi tình nhân, vợ chồng trẻ đang giận dỗi.

Khi đến một con đường ở quảng trường, đúng lúc có xung đột với bác gái công nhân bảo vệ môi trường quét rác, dẫn tới không ít người vây xem.

Tần Lạc không muốn nghỉ chân, nhưng không biết vì sao, trong đầu cô bỗng dưng chợt xuất hiện một chút hình ảnh, chính là ở đây, hình như cô cũng xung đột với một công nhân bảo vệ môi trường quét rác...

Là ai?

Bỗng dưng, trong đầu cô loé lên một bóng người rõ ràng, là mẹ kế Lý Thúy Như của cô...

Nhưng mà, làm sao mẹ ké có thể trở thành công nhân bảo vệ môi trường quét rác, nhưng một chút ấn tượng cô cũng không có rồi.

Cô lại tiến về phía trước một đoạn, mua cho mình một xiên kẹo hồ lô đường, mỗi viên ngọt lịm, còn giống với hương vị mới trước đây.

“Tần Lạc?”

Giọng quen thuộc lại xa lạ làm cho Tần Lạc dừng cước bộ lại, cô mờ mịt xoay đầu qua.

Dường như Đồng Ngữ Phỉ cũng rất bất ngờ lại ở chỗ này gặp Tần Lạc, đêm nay cô ta với mấy người bạn hẹn đi dạo phố, quá trình cũng không phải rất vui vẻ, dù sao thân phận cùng địa vị của cô ta bây giờ không quang vinh chói lọi như trước kia, hơn nữa đoạn cảnh ngộ đi về quê kia, cô ta muốn dung nhập vào vòng thượng lưu không thể nghi ngờ là khó với lên trời!

Tất cả chuyện này đều do chị gái cùng ba khác mẹ của cô ta ban tặng!

Dựa vào cái gì sau khi chị ta trải qua đoạn chuyện sáu năm trước không chịu nổi kia còn có thể được Hoắc Tứ thiếu thích cùng thổ lộ?

Nghĩ lại, cô ta hận nghiến răng nghiến lợi!

Tần Lạc thấy là cô ta, vẻ mặt cũng không có bao nhiêu lên xuống: “Có việc gì?”

Đồng ngữ Phỉ nhìn chằm chằm cô vài giây, chậm rãi nói: “Chị không muốn biết em làm thế nào trở về thành phố A sao?”

Khóe môi Tần Lạc hiện lên châm biếm: “Chẳng lẽ là bò đến?”

Đối với Đồng ngữ Phỉ, mặc dù quên đi trí nhớ sáu năm, cô ta ở trong lòng mình vẫn là u ác tính, từ khi cô ta cùng mẹ cô ta vào cửa, bọn họ không ít lần nhằm vào mình, hãm hại mình, trước mặt ba mặt giả ý đối tốt với mình, sau lưng lại ngấm ngầm sử dụng các ám chiêu cùng ngáng chân...

Ha ha!

Nghĩ lại những chuyện mình từng trải qua này, cô liền không có sắc mặt hoà nhã với Đồng Ngữ Phỉ.

Đồng Ngữ Phỉ tức giận đến xanh mặt: “Tần Lạc, miệng chị vẫn ác độc như vậy!”

Tần Lạc cười lạnh một tiếng: “So với một số người khi đánh ra, tôi chỉ sợ không bằng một phần ba.”

Nói xong, thì cô chuẩn bị rời đi.

Cô thật sự không muốn dây dưa quá nhiều với Đồng Ngữ Phỉ, đối với mẹ con bọn họ, trong trí nhớ mình tất cả đều là tồn tại không tốt, một khắc cô cũng không muốn nhớ lại.

Đồng Ngữ Phỉ ngăn cô lại: “Tần Lạc, chị với Hoắc Tứ thiếu đã chia tay đúng không!”

Tần Lạc cũng không có biểu hiện ra cực kỳ kinh ngạc khi cô ta biết việc này: “Với cô có một xu quan hệ sao?”

Đồng Ngữ Phỉ thấy lời nói khách sáo không được dứt khoát nói: “Tôi thấy người ta đã sớm đá cô đi rồi! Người đàn ông cao cao tại thượng giống Hoắc Tứ thiếu như vậy làm sao có thể thích một người phụ nữ có một năm dơ bẩn? Chỉ là mới mẻ mà thôi! Cô lại còn hy vọng xa vời gả vào nhà giàu có sao!”

Trong giọng nói của cô ta tràn đầy cười nhạo.

Tần Lạc lạnh lùng nhìn cô ta: “Đồng Ngữ Phỉ, miệng cô là ăn phân người sao? Thối như vậy?”

Đồng Ngữ Phỉ nghi ngờ nhìn chằm chằm chị ta, chẳng lẽ chị ta đã nhớ ra sao?

“Vậy cũng tốt hơn chị sáu năm trước bị người ta bán đi!”

Lần này, Tần Lạc cũng không lập tức nói tiếp, đối với lời Đồng Ngữ Phỉ nói ra, cô không muốn phản ứng, nhưng cô ta nói đến hai lần!

Sáu năm trước, sáu năm trước mình rốt cuộc đã từng xảy ra cái gì?

Cái gì bị bán?

Chuyện dơ bẩn gì?

Tại sao một chút ấn tượng cô cũng không có?

“Đồng Ngữ Phỉ, cô muốn vĩnh viễn ở lại quê hương không về được sao?”

Giọng Tần Lạc nhàn nhạt, nhưng lộ ra không giận mà uy nghiêm, Đồng Ngữ Phỉ có chút sợ hãi lui về sau một bước, lập tức lại giống như nghĩ ra cái gì nói: “Chị hù dọa ai vậy! Đừng cho là tôi không biết chị đã bị Hoắc Tứ thiếu đá! Trước có anh ta cho chị chỗ dựa, bây giờ chị chỉ là giầy rách mà thôi!”

Cô ta nói ra những câu có gai, những câu ác độc.

Tần Lạc cũng không tức giận, cong khóe môi giọng mỉa mai: “Vậy sao? Vậy thì chờ xem.”

Mặc dù không thuận theo tựa vào thế lực Hoắc Kỷ Thành, cô giống như có thể nghĩ ra biện pháp khiến cho Đồng Ngữ Phỉ vĩnh viễn cũng không thể về thành phố A rồi.

Nếu là chính côta không biết tốt xấu, vậy cũng đừng trách mình không khách khí rồi!

Bất kỳ nhẫn nại gì, cũng có điểm mấu chốt!

Nghe thấy lời chị ta tự tin như vậy, bỗng nhiên Đồng Ngữ Phỉ có chút không nắm chắc, chẳng lẽ chị ta thật sự đã nhỡ ra, nhưng dù vậy, Hoắc Tứ thiếu cũng không có hứng thú với chị ta rồi!

Cô ta ở trong lòng tự an ủi mình.

Sau khi chờ Tần Lạc rời đi, thì cô tìm chỗ trạm điện thoại công cộng gọi cho Giang Ánh Tuyết: “Giang tiểu thư, cô thông minh lợi hại như vậy, Hoắc Tứ thiếu nhất định là vật trong bàn tay chạy không thoát đúng không?”

Giang Ánh Tuyết rất không vui khi Đồng Ngữ Phỉ lại gọi điện thoại đến: “Có chuyện cứ việc nói thẳng, đừng nói nịnh hót!”

Đồng Ngữ Phỉ đành phải ăn ngay nói thật: “Vừa rồi tôi đụng phải Tần Lạc, thăm dò vài lần không biết rốt cuộc chị ta đã nhớ ra chuyện trước kia hay chưa, tôi đây không phải lo lắng chị ta lại chạy đến cướp đoạt Hoắc Tứ thiếu với cô sao!”

Giang Ánh Tuyết hừ lạnh: “Vậy cô ta cũng quá không biết lượng sức rồi!”

Đồng Ngữ Phỉ vội vàng phụ họa: “Đúng vậy! Loại người phụ nữ như Tần Lạc sao có thể so với được với Giang tiểu thư, Hoắc Tứ thiếu cưới vợ nhất định là cưới tiểu thư khuê các đoan trang hiền thục như cô vậy.”

Giang Ánh Tuyết không muốn nghe cô ta vuốt mông ngựa: “Được rồi! Bên cạnh tôi cũng không thiếu người nịnh hót! Về sau không có chuyện gì không cần gọi điện thoại cho tôi, tôi bận rộn nhiều việc.”

Sau đó, trực tiếp cúp điện thoại.

Đồng Ngữ Phỉ cắn môi, vẻ mặt không cam tâm, nhưng sức lực mình chênh lệch, căn bản không đắc tội nổi Giang Ánh Tuyết, huống chi, cô cũng không thể làm mích lòng cô ta.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »