Trò Chơi Chinh Phục Ông Xã Kiêu Ngạo Quá Nguy Hiểm

Lượt đọc: 6653 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 207
cùng anh đi bơi.

❊ ❊ ❊

Một tay Hoắc Kỷ Thành chống vách tường, trong con ngươi đen hiện ra tơ máu có thể thấy được, chứng tỏ mấy ngày nay đều không ngủ ngon.

Giọng anh khàn khàn mở miệng: “Anh nhớ em, cho nên đến đây.”

Tần Lạc bị anh nói trắng ra như vậy làm cho mang tai phiếm hồng, chỉ có thể dời lực chú ý đi nói: “Mấy ngày nay anh đã mệt chết đi? Trong mắt đều có tia máu.”

Hoắc Kỷ Thành vẫn thâm tình khẩn thiết nhìn cô, bỗng nhiên tiến lên một bước ôm chặt cô vào trong ngực, dùng sức như vậy...

Mặc dù Tần Lạc cảm thấy bị anh ôm chặt có chút đau, nhưng cảm nhận được anh nhớ mình...

Trong đầu có dòng nước ấm lặng lẽ chảy qua...

Hai người lẳng lặng ôm vài phút chậm rãi tách ra, lúc này Hoắc Kỷ Thành mới hỏi: “Sao mặc như vậy ra cửa?”

Tần Lạc cúi đầu nhìn áo tắm trên người mình, trên mặt xấu hổ: “Hẹn đi bơi với đồng nghiệp.”

Trong cổ họng Hoắc Kỷ Thành không tự giác phát ra một tiếng khó chịu: “Bơi lội?”

Tần Lạc gật đầu: “Ừ.”

Ngón trỏ Hoắc Kỷ Thành nhẹ ngẩng cằm của cô lên: “Nếu anh không cho em đi?”

Tần Lạc giận dữ trợn mắt nhìn anh: “Em mới vừa biết bơi, không thường xuyên luyện tập sao được? Hơn nữa em đã đồng y với Tiểu Kim, cô ấy rất tốt, em không muốn nói không giữ lời.”

Ý ở ngoài lời đó là: Em nhất định phải đi!

Mặc dù giọng khẳng định, nhưng có phần làm nũng ở đây...

Con ngươi đen Hoắc Kỷ Thành dán ở giao nhau cổ áo choàng tắm của cô, giống như muốn xuyên thấu qua chỗ đó thấy cái gì...

Tần Lạc vội vàng đưa tay che cổ áo, giọng hờn dỗi: “Ai nha! Anh cùng đi với em là được!”

Hoắc Kỷ Thành suy nghĩ nửa giây, vẫn có thể xem là một ý kiến hay!

“Vậy anh miễn cưỡng đồng ý.”

“Xì!”

Tần Lạc không vui trợn mắt nhìn anh, lập tức lại hỏi: “Sao anh không mang Tiểu Tinh cùng đến?”

Vẻ mặt Hoắc Kỷ Thành tự nhiên trả lời: “Bà nội đón con đi, hơn nữa năm nay chuẩn bị để cho bé đi nhà trẻ bên ngoài học, nửa năm sau phải lên lớp một, coi như một đoạn thời gian thích ứng trước.”

Phía sau lý do hợp lý này còn có nhỏ mọn của anh muốn một mình ở chung với Tần Lạc...

Dù sao, mang theo con trai vẫn không tiện.

Tần Lạc không chút nghi ngờ tin: “A....”

...

Tần Lạc vừa đến bể bơi thì nhìn thấy Tiểu Kim cùng một anh chàng đẹp trai tóc vàng mắt xanh đang nói chuyện với nhau, vẻ mặt hai người rất hớn hở, có thể thấy nói chuyện cũng không tệ lắm!

Cô cười ra hiệu ánh mắt cùng cô ấy, sau đó liền cùng Hoắc Kỷ Thành đi ra phía sau phòng thay quần áo.

Tiểu Kim cũng thấy Hoắc Kỷ Thànhbên cạnh Tần Lạc, không dám tin hai mắt mở to, omg! Là mình nhìn lầm rồi sao?

Anh chàng đẹp trai tóc vàng thấy dáng vẻ của cô không khỏi hỏi: “Bạn của cô?”

Tiểu Kim gật đầu: “Ừ! Xin lỗi không tiếp chuyện được!”

Anh chàng đẹp trai tóc vàng nở nụ cười: “Bên cạnh bạn của cô có bạn nam đi kèm, cô xác định bây giờ cô qua đó thích hợp sao?”

Tiểu Kim chợt tỉnh ngộ lại: “Ách...”

Hình như là không thích hợp, ngộ nhỡ thấy cái gì không nên thấy...

Giờ phút này - -

Trong phòng thay quần áo phía sau.

Hôm nay Tần Lạc mặc một bộ áo tắm tương đối bảo thủ hồng nhạt hoa nhỏ, quần bơi tam giác bên ngoài lại còn thêm một tầng váy có thể chắn cặp mông.

Mặc dù váy ở bên trong nước sẽ nổi lên, căn bản không ngăn hết, nhưng ở trên tâm lí Tần Lạc sẽ cảm thấy dễ chịu chút.

Ít nhất, nhìn không bại lộ như thế.

Từ khi mình cởi áo khác tắm bên ngoài, Tần Lạc cảm thấy ánh mắt Hoắc Kỷ Thành hừng hực như lửa vẫn không nhúc nhích dán trên người mình...

Ánh mắt nhìn kỹ như vậy,cô cũng không biết nên để tay với chân mình ở đâu...

Ánh mắt đen nhánh mà mang theo xâm lược tính khóa chặt người phụ nữ trước mắt, dây buộc áo tắm hoa nhỏ màu hồng nhạt treo cổ làm nổi lên bộ ngực hoàn mỹ của cô ra ngoài, vòng eo gợi cảm mê người một vòng tay không nắm hết.

Cặp mông vểnh cao bị váy che đậy, như ẩn như hiện câu tầm mắt của người ta, đôi chân thon dài cân xứng trắng nõn, tóc dài quăn bị cô tùy ý buộc lên đỉnh đầu, là hình viên thuốc lưu hành nhất...

Bởi vì mặc áo tắm, Tần Lạc khó tránh khỏi có chút xấu hổ, dáng vẻ mặt đỏ thẹn thùng e lệ làm cho cô càng thêm xinh đẹp động lòng người, quyến rũ với thanh thuần đồng thời được tô đến mức cực hạn, lập tức dẫn đốt dục - vọng nguyên thủy của người đàn ông.

“Không có đồ bảo thủ hơn à?”

Giọng Hoắc Kỷ Thànhkhàn khàn, trong con ngươi đen như hai ngọn lửa nhảy múa.

Tần Lạc không được tự nhiên kéo áo tắm trên người, nói thầm nho nhỏ nói: “Đây đã rất bảo thủ, anh không thấy áo tắm những người phụ nữa bên ngoài mặc sao?”

Hoắc Kỷ Thành lắc đầu: “Không có, anh không quan tâm đến bọn họ.”

Tần Lạc: “...”

Thật sự bị anh đánh bại rồi!

“Anh nhanh lên! Em ra bên ngoài chờ anh.”

Tần Lạc xoay người chuẩn bị ra ngoài, lại bị Hoắc Kỷ Thành kéo cánh tay lại, sau đó cả người cô ngã vào trong lòng anh...

Còn không chờ cô kháng nghị, miệng đã bị người đàn ông bá đạo che lại rồi.

“Ưm...”

Hoắc Kỷ Thành hôn rất kịch liệt, ba ngày không thấy, như đã qua một thế kỷ vậy.

Hai tay Tần Lạc không kìm lòng được ôm chặt cổ của anh, hai người cũng dán sát rất chặt chẽ...

Cái hôn này, tình đầu ý hợp.

Triền miên làm cho hai người có chút ngây ngất...

Hoắc Kỷ Thành lưu luyến buông môi cô ra, khàn giọng nói nhỏ: “Chúng ta trở về phòng đi được không?”

Câu nói của anhlàm cho Tần Lạc trong nháy mắt tìm lý trí về, đỏ bừng cả khuôn mặt đẩy anh ra: “Không được!”

Sau đó, cũng không quay đầu lại chạy ra bên ngoài phòng thay quần áo.

Còn ở lại cô thật sự hoài nghi mình sẽ bị anh mê hoặc...

Nhìn bóng lưng cô thoát đi, khóe môi Hoắc Kỷ Thànhhiện lên nụ cười sung sướng, nhanh chóng thay quần áo theo ra ngoài.

Người phụ nữ của anh, đương nhiên phải một tấc cũng không rời trong phạm vi tầm mắt của anh!

*****

Dáng người Tần Lạc rất đẹp, hiễn nhiên đưa tới không ít người đàn ông quay đầu, nhưng mỗi khi có người đàn ông nhìn cô, đều sẽ bị Hoắc Kỷ Thành hung hăng trừng trở về, tuyên bố quyền sở hữu của anh...

Có bạn trai bá đạo như vậy thủ ở bên cạnh, Tần Lạc cũng tránh bị người khác quấy nhiễu.

Cô vui vẻ tự tại!

Tiểu Kim cười tít mắt bơi tới bên cạnh cô: “Lạc Lạc, Tứ thiếu nhà cô quá che chở với cô đi? Cô xem ánh mắt anh ấy nhìn về phía những người đàn ông này, quả thực giống như giết người, thật khủng khiếp.”

Tần Lạc bị cô chế nhạo có chút xấu hổ: “Lại trêu tôi.”

Tiểu Kim vội vàng nhấc tay đầu hàng: “Tôi không có! Tôi chỉ ăn ngay nói thật mà thôi, đêm nay cô có hộ hoa sứ giả rất tận tâm hoàn thành trách nhiệm!”

Giữa hai lông mày của Tần Lạc không giấu được ý cười: “Cô với anh chàng đẹp trai tóc vàng kia nói chuyện như thế nào?”

Tiểu Kim bĩu môi: “Tìm tôi muốn xin số, còn nói mời tôi cùng đến Jordan chơi.”

Tần Lạc nở nụ cười: “Xem ra có ý với cô nha!”

Tiểu Kim thở dài một hơi: “Mỗi lần đi công tác ở một quốc gia, chỉ cần cô muốn, thật ra đều có thể gặp, nhưng nhiều lần cũng không còn ý nghĩa gì! Tôi vẫn muốn một bạn trai cố định.”

Tần Lạc hiểu ý trong lời cô ấy nói: “Yên tâm! Cuối cùng sẽ gặp được một người đàn ông thích hợp với mình.”

Tiểu Kim gật đầu: “Mượn lời chúc cho cô!”

Sau đó, cô lấy tay khuỷu tay chọc Tần Lạc: “Mau nhìn! Có mỹ nữ đi về phía Tứ thiếu nhà cậu, dáng người kia, chậc chậc!”

Ánh mắt Tần Lạc không tự giác theo phương hướng ngón tay Tiểu Kim nhìn lại, trong lòng không có lí do dâng lên một trận ghen tuông.

Cô thiếu chút nữa đã quên, anh mới là vương giả chân chính, đi chỗ nào đều hấp dẫn tầm mắt phụ nữ.

Huống chi, dáng người của anh rất đẹp...

Lồng ngực màu mật ong, cơ bụng sáu mũi hoàn mỹ, không có một chút sẹo lồi dư thừa, nhìn thì không muốn dời tầm mắt...

Tình tiết rất nhanh xoay ngược lại.

Hoắc Kỷ Thành lạnh như băng cự tuyệt mỹ nữ, đồng thời, trên mặt anh cũng viết bốn chữ to rõ ràng”Người sống chớ lại gần“.

Tiểu Kim không nhịn được nở nụ cười: “Nếu Tứ thiếu không phải người đàn ông của cô, tôi thật nghi ngờ phương diện kia của anh ấy có phải có vấn đề không, ngay cả nhìn thẳng mỹ nữ cũng không có.”

Trong lòng Tần Lạc ngọt ngào: “Tính cách anh ấy có vẻ lạnh lùng.”

Tiểu Kim trêu chọc nói: “Tôi thấy là yêu cô quá sâu sắc!”

Tần Lạc hiểu ý cười, không có nói cái gì nữa.

...

Không tới một giờ, Hoắc Kỷ Thành thúc giục Tần Lạc trở về phòng, nói là ngâm ở trong lâu làn da sẽ nhiều nếp nhăn.

Còn nói rất ghét ánh mắt phụ nữ nhìn chăm chú vào...

Tuy những lời này có đầy tự kỷ cùng đáng ghét, nhưng Tần Lạc nghe cũng rất thoải mái, co bị đàn ông quấy nhiễu đồng thời Hoắc Kỷ Thành cũng bị phụ nữ quấy nhiễu, nhưng vẻ mặt anh vẫn lạnh như băng cự người ngoài ngàn dặm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »