Trò Chơi Chinh Phục Ông Xã Kiêu Ngạo Quá Nguy Hiểm

Lượt đọc: 6733 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 250
hữu duyên cái p.

❊ ❊ ❊

Sáu giờ một phút, Tần Lạc đeo túi sách từ “Tập đoàn Cố thị” đi ra, cô hít một hơi không khí mới mẻ thật sâu.

Mặc dù bị mất sáu năm trí nhớ cũng không sao, vẫn phải tiếp tục sống

Mới vừa đi được vài bước thì nhận được điện thoạicủa bạn tốt Bùi Tử Ninh: “Lạc Lạc, cậu tan làmchưa?“.

Mặc dù cách điện thoại, Tần Lạc vẫn nhận ra cảm xúc bạn tốt không tốt: “Rồi, sao vậy?”

Quả thật cảm xúc của Bùi Tử Ninh không tốt lắm: “Lạc Lạc, mình muốn đến quán bar uống rượu.”

Tần Lạc cố gắng nhớ lại đây là lần đầu tiên bạn tốt đề xuất đi quán bar với mình hay là trước từng có nhưng cô quên rồi...

Nghĩ không ra, cái gì cũng không nhớ ra...

“Ừ, cậu ở đâu?Bây giờ mình đi qua tìm cậu?”

Tần Lạc không chút do dự nói, mặc dù cô bị mất sáu năm trí nhớ, nhưng cô biết mộtđiều, Tử Ninh là bạn tốt nhất của cô, bất cứ lúc nào mình cần giúp, Tử Ninh là người đứng ra đầu tiên giúp mình.

Cho nên, lúc cô ấy cần mình, cô cũng sẽ không từ chối!

Bùi Tử Ninh hít hít cái mũi: “Mình vừa tan tầm, chúng ta tìm một chỗ ăn cơmtrước.”

Tần Lạc gật đầu: “Cậu hãy ở gần bệnh viện đi! Mình qua đó đón cậu.”

Bùi Tử Ninh lên tiếng: “Ừ.”

Mới vừa cúp điện thoại, cánh tay của cô đã bị người khác kéo lại: “Ninh Ninh, rõ ràng em không thích người đàn ông kia, cần gì phải uất ức mình ở với anh ta?”

Bùi Tử Ninh tức giận trừng mắt anh ta: “Bạch Trì Đình! Anh là ai của tôi? Dựa vào cái gì quản chuyện của tôi?”

Trong con ngươi đen của Bạch Trì Đình lộ ra thâm tình: “Ninh Ninh, chúng ta bắt đầu lần nữa có được không?”

Trong nháy mắt Bùi Tử Ninh như là nghe được truyện buồn cười nhất thế giới: “Bạch Trì Đình,anh không cần cảm thấybản thân mình quá tốt đẹp! Bắt đầu lần nữa? Anh nghĩ rằng tôi là con rối của anh sao? Anh muốn đá thì đá, muốn nhặt về thì nhặt sao? Làm người không nênluôn luôn sống ở trong thế giới của bản thân được không!”

Sắc mặt Bạch Trì Đình lúc trắng lúc xanh, gian nan lên tiếng: “Ninh Ninh, thật ra năm đó anh...”

Bùi Tử Ninh cắt ngang lời anh ta: “Đủ rồi! Tôi không muốn nghe anh giải thích! Anhvới tôi đã sớm là quá khứ, nếu lúc trước đã lựa chọn, gặp lại chính là người qua đường!”

Bạch Trì Đình muốn nói lại thôi, lúc trước anh lựa chọn rời đi quả thật có nỗi khổ bất đắc dĩ, vốn tưởng rằng đời này sẽ không còn có cơ hội nhìn thấy Ninh Ninh, kết quả ông trời giật dây, cho anh cơ hội này...

Nhưng Ninh Ninh lại hận mình tận xương...

Nhiều lần anh muốn nói cho cô ấy sự thật đều bị cô cắt ngang, chẳng lẽ đúng như lời bài hạn, bỏ qua... Đó là vĩnh viễn sao?

Anh không tin!

“Ninh Ninh, anh thích em, em có đồng ý hay không anhcũng quyết định theo đuổi em một lần nữa.”

Bỏ lại những lời này, thì Bạch Trì Đình xoay người rời đi.

Đã bỏ lỡ nhiều năm, anh không muốn tiếp tục bỏ lỡ! Khả Khả nói đúng, nếu yêu, vậy thì dũng cảm nói ra, nếu cứ giấu ở trong lòng thì ai biết?

Anh nghĩ, anh còn không bằng Khả Khả một cô gái nhỏ dũng cảm...

Bùi Tử Ninh nhìn bóng lưng anh rời đi, chỗ nào đó trong lòng thắt lại, gần đây mình không biết bị làm sao, cảm xúc luôn luôn dễ dàng bị anh ta làm ảnh hưởng...

Cô lắc lắc đầuép mình không cần để ý lời tuyên ngôn bá đạo vừa rồi của anh,người đàn ông do dự không chịu trách nhiệm như vậy, cô mắc bẫy một lần thìsẽ không có lần thứ hai!

Thích cô? Theo đuổi cômột lần nữa?

Ha ha...

Thủ đoạn trêu chọc con gái nhà lành của anh ta vẫn cao siêu như trước, chỉ tiếc cô lại không phải là Bùi Tử Ninh ngốc nghếch hồ đò lúc trước rồi.

*****

Buổi tối 9 giờ, Tần Lạc với Bùi Tử Ninh ăn cơm xong thì đến quán bar “Trễ sắc” phồn hoa náo nhiệt nhất thành phố A, đây là một tập hợp quán bar, KTV làm một nơi nghỉ giải trí cao cấp, mỗi lúc trời tối người đến đây nối liền không dứt.

Vừa mới tiến vào, Bùi Tử Ninh liền gọi một ly Whisky thêm đá, hơn nữa uống ực một ngụm, Tần Lạc ngăn cũng không ngăn được.

“Tử Ninh, rượu này rất mạnh, không thể uống giống như cậu vậy!”

“Lạc Lạc, đêm nay mình muốn say, cậu nhất định phải giữ tỉnh táo, hai chúng ta không thể đều say.”

“Mình biết, nhưng cậu cũng không thể uống như vậy...”

Tần Lạc nói xong thì muốn ngăn cản bạn tốt, nhưng động tác của cô ấy nhanh hơn cô: “Lạc Lạc, đêm nay để mình phóng túng một lần đi! Mình thật sự kìm nén lâu lắm rồi!”

Giọng nói của cô gần như van xin, Tần Lạc nghe mà trong lòng giống như một tảng đá lớn đè xuống.

“Tử Ninh, thật xin lỗi! Mình không biết vì sao cậuđau lòng như vậy, có phải mình khôngxứng làm bạn tốt của cậu đúng không.”

Bùi Tử Ninh tựa đầu vào trên bờ vai cô: “Không! Lạc Lạc cậu rất tốt! Rất xứng làm người bạn tốt, người lúc mình cần nhất không nói hai lời đã đến, vậy là đủ rồi!”

Tần Lạc vẫn rất chán nản: “Nhưngmất đi sáu năm trí nhớ, mình không biết tại sao cậu đau lòng như vậy, mình...”

Giọng của cô rất vội, có chútoán trách mình nghĩ không ra...

Bùi Tử Ninh nâng đầu lên: “Bạch Trì Đình lại xuất hiện, còn nói thích mình, muốn theo đuổi mình một lần nữa, cậu nói có buồn cười không?”

Nhắc đến tên này, thì Tần Lạc có một bụng tức giận: “Cái gì? Tên đàn ông cặn bã kia lại xuất hiện hả? Không phải anh ta không nói một tiếng nào đã ra nước ngoài du học sao? Anh ta...”

Bùi Tử Ninhcong môi cười tự giễu: “Đúng! Lúc trước anh ta đột nhiên đi như vậy, quả quyết như thế, hoàn toàn không cho mìnhchút tư tưởng chuẩn bị cùng lý do... Bây giờ anh ta trở lại, lại can thiệp mìnhkết giao bạn trai? Cậu nói loại đàn ông này có phải quá hèn hạ không?”

Tự đáy lòng Tần Lạc phụ họa nói: “Đương nhiên! Đàn ông cặn bã cũng là hèn hạ! Chúng ta không quan tâm đến anh ta!”

Cánh môi Bùi Tử Ninhcàngchâm biếmsâu: “Cònhèn hạ hơn, tối hôm qua lúc anh ta kéo mình rời đimình lại đi theo anh ta, mặc dù lúc ấy mình đi giày cao gót bị anh ta kéo không có cách nào phản kháng, mặc dù mình chán ghét căm hận thì đáy lòng mình lại có một chút mừng thầm... Sáu năm rồi... Mình vẫn không thể nào quên được người đàn ông kia! Tất cả ngụy trang bịanh tađến gần lần lượt sụp đổ...”

Nói tới đây, cô lại uống một ngụm lớn: “Làm sao mìnhkhông tự trọng như vậy? Rõ ràng Trình Nặc rất tốt với mình, nhưng không có cách nào tiếp nhận...”

Tần Lạc rất miễn cưỡng mới nghe hiểu chuyện đã trải qua, mặc dù cô hoàn toàn không nhớ nhân vật Trình Nặc này là ai, nhưng có thể phân tích ra, hẳn là bạn trai bây giờ củaTử Ninh.

Mà người đàn ông Bạch Trì Đình cặn bã kia là mối tình đầu thời đại học của Tử Ninh, nhớ ngày đó hai người là kim đồng ngọc nữ!

Vốn tưởng rằng hai người bọn họ sẽ rất tốt đẹp, kết quả...

Thế sự liền khó đoán như vậy.

“Tử Ninh, cậu đừng nghĩ như vậy, dù sao Bạch cặn bã cũng là mối tình đầu của cậu, bất kỳ người phụ nữ nào cũng không có cách nào quên đi mối tình đầu hoàn toàn, huống chi hai ngươi tách ra cũng là bởi vì anh tara đi không lời từ biệt mà chấm dứt, loại chia tay này khác vớiđôi tình nhân mối tình đầuchia tay, khó tránh khỏi sẽ ghi nhớ trong lòng...”

Tần Lạc dịu dàng an ủi, cô thật không ngờ người đàn ông cặn bã kia lại xuất hiện, nếu vẫn thích Tử Ninh, tại sao năm đó lại lựa chọn đi không từ biệt?

Chẳng lẽ tình cảm theo ý anh ta là một trò chơi sao? Nói đi là đi? Nói trở về liền trở lại? Ngay cả một câu giải thích hợp lý cũng không có?

Bùi Tử Ninh uống hết rượu lại bảo ngườibán rượuthêm một ly, Tần Lạc thấy mình không ngăn được nên côdứt khoát không ngăn nữa, dù sao có mình giữtỉnh táo là được.

“Ha ha! Đều nói mối tình đầu là kỷ niệm đẹp nhất, mối tình đầu của minh lại như một ly nước quả mướp đắng chua sót, nhớ lại quá khứ đều là khổ...”

“Tử Ninh, nếu cậu khổ sở thì khóc đi, đừngkhó chịu ở trong lòng, đượckhông?”

“Ừ, qua đêm nay mình sẽ không khổ sở vì người đàn ông cặn bã kia! Mìnhphải coi anh ta như mây trôi! Anh ta yêu aicũng không có quan hệ với mình!”

“Ừ!”

...

Cứ như vậy sau khi vừa uống vừa hàn huyên một giờ, thì Tần Lạc đi toilet, vừa vặn toilet nữ lúc này đang sửa chữa, cô liền thang máy đi lên lầu ba.

Tầng này là KTV, toilet rất nhiều, nhưng đường cong cong quẹo quẹo cũng nhiều lắm, Tần Lạc thiếu chút nữa lạc đường, mắt thấy đi đường vòng có thể đến nơi, lại không cẩn thận đụng phải người ta.

“Lạc Lạc? Sao emlại ở đây?”

Nghe cách gọi quen thuộc lại vô cùng thân thiết, Tần Lạc theo thói quen hé mắt! Cô cũng rất muốn nói những lời này!

“Hoắc tiên sinh, chú đừng trở thành âm hồn bất tánđược không?”

Vẻ mặt cùng giọng nói của cô ghét bỏ như vậylàm cho Hoắc Kỷ Thành rất bi thương, rõ ràng có thể gặp ở đây là duyên phận, nhưng từ trong miệng cô nói ra thành” Âm hồn bất tán” rồi...

Giọng anh rất dịu dàng: “Lạc Lạc, đâychứng minh chúng ta rất có duyên.”

Tần Lạc không nhịn được nói tục: “Hữu duyên cái P!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »