Trò Chơi Chinh Phục Ông Xã Kiêu Ngạo Quá Nguy Hiểm

Lượt đọc: 6819 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 253
hoắc tiên sinh, chúng ta thật sự không quen.

❊ ❊ ❊

Khi Hoắc Kỷ Thành nhận được điện thoại còn tưởng rằng Đường Triều lừa mình, không dám tin cậu ta có thể thuyết phục được Tần Lạc...

Nhưng mà, sự thật như vậy.

Anh chỉ có thể cam tâm tình nguyện bằng lòng để Đường Triều vơ vét tài sản, ai bảo cậu ta giúp bản thân tranh thủ cơ hội ở chungvới Lạc Lạc!

Sau khi lên xe, Tần Lạc để bạn tốt tựa vào trên thân mình, sau đó xoay mặt nhìn phía ngoài cửa sổ, hoàn toàn đem Hoắc Kỷ Thành trở thành tài xế.

Hơn nữa hai cô ngồi ở đằng sau, Hoắc Kỷ Thành muốn đến gần cũng có chút khó khăn.

Xe chạy được khoảng mười phút, Bùi Tử Ninh đang tựa vào trên người Tần Lạc ngủ mơ mơ màng màng bỗng nhiên khởi động cánh tay đứng dậy, miệng lẩm bẩm: “Dừng xe.”

Tình thế này, nếu Tần Lạc không nghe ra ý ngầm của cô mới gọi là ngốc!

“Có thể dừng xe ở lề đường không?”

“Chờ chút.”

Lúc Hoắc Kỷ Thành phun ra hai chữ này chỉ cảm thấy trong lòng giống như nhẹ nhàng thở ra, đoạn đường này thật sự là quá trầm mặc rồi! Dù là anh ít lời như vậycũng có chút chịu không nổi...

2 phút sau, xe chậm rãi dừng lại ở lề đường.

Bùi Tử Ninh vội vàng mở cửa xe lao ra, thiếu chút nữa vấp chân, Tần Lạc lập tức cùng ra ngoài: “Tử Ninh, cậu không sao chứ?”

Lúc đó, Bùi Tử Ninh cũng chẳng quan tâm cái khác, ngồi chồm hổm trên mặt đất nôn thốc nôn tháo một trận...

Tần Lạc vội vàng muốn lấy khăn taytừ trong túi ra, đã thấy người đàn ông đưa một hộp khăn tay đến trước mắt mình.

Cô mím môi: “Cảm ơn!”

Sau đó lại xuống xe rồi.

Khoảng 3 phút sau, Tần Lạc mới đỡ Bùi Tử Ninh đã nôn xong lên xe, cô ở trong lòng ám thở dài một hơi, uống rượu không phải tìm chịu tội sao?

Ài...

Hoắc Kỷ Thànhtừ từ mở miệng: “Anh thấy bạn em đã quá say, đoán chừng còn có thể nôn tiếp, không bằng anh lái xe đến bên bờ sông, có lẽ cô ấy sẽ thoải mái chút.”

Mặc dù Tần Lạc rất muốn lập tức trở về, nhưng vừa thấy gương mặtTử Ninh tái nhợt, trong lòng hiểunôn một lần nhất định là không đủ, thì gật đầu đồng ý: “Ừ, phiền anh rồi.”

Giọng của cô khách khí mà xa cách.

Hoắc Kỷ Thànhkhông ngại, cuộc sống sau này còn rất dài, từ từ sẽ đến, anh tin tưởng Lạc Lạc sẽ tiếp nhận mình.

Chừng mười phút đến bờ sông.

Xe còn chưa dừnghẳn, thì Bùi Tử Ninh khẩn trương mở cửa xe lao xuống, nằm úp sấp ở trên lan can nôn một trận như điên...

Trong lòng Tần Lạc thở dài, nhìn bạn tốt như vậy cô cũng không giúp được cái gì, chỉ có thể lo lắng suông.

Hoắc Kỷ Thànhđừng hẳn xexong, cũng mở cửa xe xuống.

“Bạn em không sao chứ? Nếu muốn anh có thể đưa cô ấy đến bệnh viện.”

“Không sao, nôn ra thì tốt rồi.”

“Chỉ có hai em ra ngoài?”

“Ừ.”

“Hai cô gái ra ngoài vẫn rất nguy hiểm.”

“Ách... Đêm nay gặp phải cực phẩm mà thôi.”

“Cực phẩm như vậy rất nhiều, về sau vẫn nên phải cẩn thận một chút.”

“Ách...”

Từng trận gió sông thổi đến, tóc Tần Lạc bay chung quanh, cô buộc lại tóc, chỉ muốn nhanh kết thúc loại đối thoại này, nhanh rời khỏi đây.

Hình như Bùi Tử Ninh đã nôn xong, cô ấy vịn lan can chậm rãi đứng dậy.

Tần Lạc vội vàng đi qua: “Tử Ninh, đỡ hơn chút nào không?”

Sắc mặt Bùi Tử Ninh tái nhợt lắc đầu: “Không sao, Lạc Lạc, cậu không cần phải chăm sóc mình, mình đứng ở đây hóng gió là được rồi.”

Tần Lạc lo lắng nhìn cô một cái, uống say thật sự là hại người, lại có rất nhiều người đều thích dùng phương thức này để gây tê bản thân.

Nhưng chỉ trị phần ngọn không trị được phần gốc, hôm sau tỉnh lại vẫn phiền não như cũ...

Có ích lợi gì chứ?

Hoắc Kỷ Thành đi đến quầy bán dịch vụ cách đó không xa mua mấy chai nước, đưa cho Tần Lạc, trong lòng cô có chút khó chịu không hiểu, người đàn ông này nhất định phải biểu hiện ra săn sóc cùng khéo hiểu lòng người như vậy sao?

Anh ta càng như thế này, mình chỉ càng muốn tránh thật xa.

Tần Lạc rất hiểu mình, người đàn ông như vậy không thể dễ dàng bắt được trái tim của anh ta, người đàn ông có thể làm cho cô yêu nhất định không tầm thường, nếu không mình làm sao có thể không ngại anh ta từng kết hôn còn đã có con?

Cho nên, cô tuyệt đối không thể lại giẫm lên vết xe đổ!

Ông trời đã cho cô cơ hội lựa chọn lần thứ hai, sao cô có thể không quý trọng?

Bình nứt không sợ bể cũng không phải phong cách của cô!

“Cảm ơn!”

“Lạc Lạc, em không cần phải khách khí với anh như vậy.”

Hoắc Kỷ Thành nhẫn nại cả đêm, rốt cục không chịu nổi nói ra miệng.

Tần Lạc nhìn anh một cái, lạnh nhạt mà xa cách: “Hoắc tiên sinh, tôi thật sự không quen chú! Phiền chú đừng gọi tên của tôi được không?”

Hoắc Kỷ Thành nghẹn họng, trong lòng nhớ lại lời nói trước khi đi của Đường Triều: “A Thành, mình ở trước mặt người ta đảm bảo cậu chỉ đơn thuần đưa cô ấy trở về mà thôi, nhỏ mà không nhịn, mưu lớn sẽ không thành! Chuyện theo đuổi bà xã loại sự này vẫn phải từ từ mới được, lập tức vượt quá mức dù trong lòng ai cũng không thế tiếp nhận được.”

“Cậu phải biết rằng, bây giờ ở trong lòng Tần Lạc, cậu là một người xa lạ, còn là người xa lạ không hoan nghênh, trước mắt biểu hiện nho nhã giữ khoảng cách mới là thái độ nên có, nhiều hơn sẽ dọa người đẹp chạy mất...”

Thấy lời Đường Triều nói rất có đạo lý, Hoắc Kỷ Thành cũng chỉ có thể nhẫn nại nhẫn nại nữa!

...

Chừng mười phút sau, thì Hoắc Kỷ Thành đưa Tần Lạc trở về, vốn tưởng rằng đưa Bùi Tử Ninh về nhà trước, sau đó hai bọn họ có thời gian ở chung một mình, kết quả Tần Lạc nói đêm nay Bùi Tử Ninh ở nhà cô.

Chút tâm tư nhỏ của anh bị phá hủy rồi...

Đêm nay, giữa hai người nói có tiến triển thì không đúng, nói chưa tiến triển ít nhất cũng có cơ hội tiếp xúc.

*****

Tống Tư Kỳ ở bên ngoài hóng gió một lúc thì chuẩn bị ngăn cản xe taxi rời đi, bị Đường Triều chặn lại: “Cô muốn đi đâu?”

Tống Tư Kỳ trừng mắt nhìn anh ta, giọng trong veo mà lạnh lùng: “Tôi đi đâu phải xin phép anh sao?”

Đường Triều bất động: “Anh cô vẫn ở trong phòng bao, cho dù muốn đi cũng phải lên chào một câu chứ?”

Tống Tư Kỳ ngước mắt nhìn anh ta: “Anh nói một tiếng với anh tôi không được sao? Tôi chạy vào lại đi ra, không phải phiền phức sao?”

Đường Triều rất quyết đoán cự tuyệt đề nghị của cô: “Không được! Tôi cứ như vậy thả cô đi, anh cô sẽ không bỏ qua cho tôi, chuyện hai anh em các người tôi không muốn xen vào!”

Tống Tư Kỳ có chút tức giận trợn mắt nhìn anh ta, với người anh hai này của mình, cô không dám quá ngang ngược ở trước mặt anh trai, cho nên ở trong tiềm thức không muốn có quá nhiều tiếp xúc với anh ấy.

Nghĩ tới đây, cô dứt khoát xoay người rời đi, mặc kệ Đường Triều.

Sao Đường Triều lại để cô dễ dàng rời đi như vậy, rất vất vả mới thuyết phục được Đại Bạch đưa Tống Tư Kỳ ra ngoài, Ước Hàn vẫn ở bên trong, dù thế nào cũng muốn bác sỹ Ước Hàn gặp mặt bệnh nhân Tống Tư Kỳ này một lần mới được!

“Bây giờ tôi liền gọi điện thoại cho anh hai cô, bảo cậu ta ra ngoài nói chuyện với cô.”

Nói xong, thì Đường Triều lấy điện thoại ra bấm số.

Tống Tư Kỳ tức giận, đưa tay lên đoạt lấy di động của anh ta, cũng cúp luôn điện thoại.

“Anh không thấy phiền à! Mỗi lần đuổi theo tôi không rời lại còn lấy anh hai tôi ra để uy hiếp tôi? Anh là đàn ông sao?”

Đường Triều cũng không tức giận: “Có phải là đàn ông hay không cô muốn tự mình thể nghiệm không?”

Có lẽ lời anh ta nói quá mức rõ ràng, ngay cả cô gái lạnh lùng như Tống Tư Kỳ cũng không nhịn được mà đỏ mặt.

“Anh còn có thể vô sỉ hơn không? Sẽ không sợ tôi tố cáo anh hai sao?”

“Tôi không thể có chút tự do ngôn luận hả? Huống chi tôi lại không làm gì với cô? Có gì đáng để tố cáo? Chẳng lẽ mọi người không phải là nam nữ trưởng thành?”

Đường Triều không quan tâm, sau khi tiếp xúc vài lần với Tống Tư Kỳ, anh mới tìm được phương thức chính xác nói chuyện với cô.

Những lần trước đều là cô ấy chiếm thượng phong, mình ở thế hạ phong.

Cuối cùng phong thuỷ cũng xoay chuyển thôi!

Tống Tư Kỳ nghiêm mặt nhìn người đàn ông ở trước mắt, lúc mới bắt đầu tiếp xúc vẫn không biết da mặt người đàn ông này dày, bây giờ đã nhìn ra rồi!

Cô chẳng muốn nói dóc với anh ta tiếp, dứt khoát xoay người trở về phòng.

Nhìn bóng lưng cô, khóe môi Đường Triều hiện lên nụ cười thắng lợi, sau đó đi theo sau tiến vào.

...

Lúc Tống Tư Kỳ đẩy cửa vào, Mary đang hát, thấy cô vội vàng nhiệt tình chào hỏi: “Kỳ Kỳ, cô đi đâu vậy? Cô giúp tôi hát bài ở phía sau nhé!”

Ánh mắt Tống Tư Kỳ trong veo mà lạnh lùng nhìn cô một cái: “Tôi không biết hát.”

Mary dừng một chút, mới phát hiện Tống Tư Kỳ bây giờ với lúc trước ra ngoài có chút khác nhau, không khỏi nhìn về phía vị hôn phu Ước Hàn.

Ước Hàn cũng chú ý tới, nói như vậy, khí thế của hai nhân cách làm cho người ta cảm thấy hoàn toàn khác nhau.

Tống Tư Kỳ vốn đơn thuần đáng yêu, điển hình hình tượng em gái mềm yếu; mà nhân cách thứ hai của Tống Tư Kỳ lạnh lùng, tiêu chuẩn chị hai xã hội đen.

Tống Tư Bạch cũng giương mắt nhìn về phía em gái nhà mình, không mặn không nhạt nói: “Em ấy không muốn hát thì thôi.”

Ước Hàn cũng không gấp, chỉ bất động thanh sắc quan sát nhân cách thứ hai của Tống Tư Kỳ...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »