Trò Chơi Chinh Phục Ông Xã Kiêu Ngạo Quá Nguy Hiểm

Lượt đọc: 6716 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 264
ngày như vậy, rốt cuộc đến khi nào thì mới kết thúc?.

❊ ❊ ❊

Buổi sáng hôm sau.

Tần Lạc mở mắt thì chống lại một đôi mắt to đen lúng liếng, cô sợ tới mức giật mình một cái, hoàn toàn tỉnh táo lại, chống cánh tay lên đứng dậy.

"Tiểu Tinh, em vào đây khi nào?"

Hoắc Gia Tinh chớp chớp mắt: "Chị, chị nhớ ra Tiểu Tinh!"

Tần Lạc bị vẻ mặt nghiêm túc của bé làm cho dở khóc dở cười, đưa tay xoa tóc rối của bé: "Chị cái gì cũng chưa nhớ ra, sở dĩ em ở nhà chị, chỉ là vì tối hôm qua em ngủ thiếp đi, chị không đành lòng nhìn thấy em bị trói ở trên ghế trở về."

Vẻ mặt Hoắc Gia Tinh rất tiếc hận thở dài: "Thì ra là như vậy! Vậy chị..."

Tần Lạc ngồi trên giường: "Chị muốn đi rửa mặt, em ra phòng khách chơi trước."

Hoắc Gia Tinh "A..." một tiếng, trong lòng rất thất vọng, buổi sáng vừa tỉnh ngủ phát hiện mình ở nhà Tần Lạc, bé cho rằng mẹ đã nhớ ra mình, kết quả.....

Ài...

Rốt cuộc mẹ phải mất bao lâu mới có thể nhớ ra bé đây?

Thế cho nên lúc Hoắc Kỷ Thành đến đón bé, Hoắc Gia Tinh vẫn buồn bực không vui, Tần Lạc đen mặt, đứa nhỏ này biểu hiện quá rõ ràng đi?

Mình như thế có làm bé buồn không?

Suy nghĩ một chút, cô cảm thấy rất phiền...

Hoắc Kỷ Thành chờ con trai lên xe tìm một cơ hội nhỏ giọng hỏi Tần Lạc: "Tiểu Tinh sao thế?"

Trải qua chuyện tối ngày hôm qua, Tần Lạc không muốn quan tâm đến anh, lúc này bị hỏi, chỉ có thể nói mơ hồ: "Tự anh hỏi bé đi!"

Hoắc Kỷ Thành càng nghi hoặc...

Nhưng Tần Lạc không nói, anh cũng không thể ép người ta nói, xem nhìn vẻ mặt con trai đoán chừng này vì tưởng mẹ nhớ ra mình, kết quả lại thất vọng...

Ngày như vậy, rốt cuộc đến khi nào thì mới kết thúc?

...

Sau khi đến công ty, việc đầu tiên anh gọi điện thoại cho bạn tốt Ước Hàn: "Cậu nói thật với tôi, có biện pháp gì hay không hoặc là tiệp kính làm cho Tần Lạc nhanh nhớ lại tất cả không."

Ước Hàn vỗ trán: "Tình huống bây giờ quả thật rất khó có tiệp kính, dù sao Tần Lạc rất bài xích khi nhìn thấy mình, hơn nữa trong tiềm thức của cô ấy lựa chọn mất trí nhớ không muốn nhớ lại cuộc sống sáu năm trước bị nhốt ở trong biệt thự kia, theo trên tâm lí học mà nói, đây cần phải do cô ấy tự mình vượt qua, người ngoài có thể giúp chỉ rất nhỏ..."

Lại nói thêm: "Nhiều lắm chỉ có thể tạo đường dẫn tác dụng, còn lại phải dựa vào bản thân cô ấy tiếp nhận..."

Nghe xong lời của cậu ta, nhất thời Hoắc Kỷ Thành cảm thấy hi vọng đặc biệt xa vời, theo lời Ước Hàn nói, nếu trong tiềm thức Lạc Lạc vẫn không chịu tiếp nhận đoạn thời gian sáu năm trước kia, chẳng phải là vĩnh viễn sẽ lựa chọn phong bế trí nhớ sáu năm này sao?

Đối với khả năng này, anh cũng hết sức bài xích.

"Cậu toàn nói lời vô dụng! Mình cần đề nghị có tác dụng."

Hoắc Kỷ Thành tức giận nói, bây giờ anh rất buồn bực, mỗi khi nhìn thấy ngườu phụ nữ mình yêu thương gần trong gang tấc mà không thể ôm ấp cũng không thể hôn, nghĩ một chút đã bực tức!

Ước Hàn thở dài: "Mình cũng hi vọng mau chóng chữa khỏi bệnh mất trí nhớ cho Tần Lạc, nhưng việc này không thể gấp, mọi việc đều có quá trình..."

Anh ta còn chưa nói xong đã bị Hoắc Kỷ Thành trách móc: "Từ lúc mới bắt đầu cậu đã khuyên mình như vậy, mà bao lâu rồi hả?"

Trên đỉnh đầu Ước Hàn có vài con quạ đen bay qua...

****

Buổi tối.

Nhà cũ nhà họ Hoắc.

Hoắc Kỷ Thành biết mục đích ông cụ gọi anh trở về, anh vốn không muốn mang Tiểu Tinh về, nhưng mẹ cố ý gọi điện thoại bảo anh mang Tiểu Tinh qua, còn nói đã lâu không gặp cháu trai bảo bối, nhớ bé quá...

Anh làm sao không hiểu tâm tư của mẹ, không phải là nhớ Tiểu Tinh, mà ba ít nhiều sẽ bận tâm mặt mũi của bé một chút.

Trên đường đến nhà cũ, Hoắc Gia Tinh mếu máo hỏi: "Ba, ông nội sẽ đánh ba sao?"

Hoắc Kỷ Thành lắc đầu: "Đương nhiên sẽ không. Con từ đâu nghe được những thứ này?"

Hoắc Gia Tinh mím môi, không lên tiếng.

Trong lòng Hoắc Kỷ Thành biết rõ, nhất định là những người hầu nói luyên thuyên bị Tiểu Tinh nghe được, xem ra lần này người hầu trong nhà cũng phải rửa sạch một phen rồi.

Phương Lệ Hoa đã sớm đứng ngay ở cửa chờ con trai cùng cháu trai, nhìn thấy xe tiến vào vội vàng đến đón cháu trai bảo bối ôm vào trong ngực hung hăng thơm.

"Tiểu Tinh gầy đi có phải không?"

"Bà nội, nhìn bà so với lần trước càng trẻ có khí chất hơn rồi."

Giọng Hoắc Gia Tinh mềm mại đáng yêu, nói làm cho khóe mắt đuôi mày Phương Lệ Hoa cũng cười lên, hoàn toàn tan biến tối tăm trước đó.

"Cái miệng cháu chỉ biết dụ dỗ bà nội vui vẻ!"

"Tiểu Tinh thích nhìn thấy bà nội vui vẻ nhất."

"Thật là cháu trai ngoan của bà!"

Phương Lệ Hoa cảm khái không thôi, nói ra, cá tính của Tiểu Tinh với con trai A Thành trước đây thật khác nhau, tính cách con trai từ nhỏ rất ít nói, càng đừng nói chút lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ mình vui vẻ...

May mà phương diện này của Tiểu Tinh với ba nó hoàn toàn khác nhau, bù lại tiếc nuối của mình.

Lần này con trai đại toàn thắng làm cho bà không ngờ tới, rốt cuộc thái độ ông xã thế nào ngay cả bà cũng không thăm dò ra được, bà cũng không dám ở trước mặt ông ấy cầu tình cho con trai, chỉ có thể ở bên cạnh nói cháu ngoan của bà quá đáng thương, từ nhỏ không có mẹ, một mình con trai làm ba lẫn mẹ cho Tiểu Tinh...

Hoắc Kỷ Thành nhìn con trai ru rú ở trong lòng bà nội nũng nịu, nhõng nhẽo không kìm lòng được thầm nghĩ: Phương diện này của Tiểu Tinh hẳn là di truyền từ Lạc Lạc? Nếu bọn họ sinh thêm một bé gái nữa thì nhất định sẽ rất đáng yêu...

Phương Lệ Hoa thấy con trai ngẩn người, không khỏi nhỏ giọng dặn dò: "Đợi nhìn thấy ba con đừng cứng đầu với ông, mặc kệ nói như thế nào chuyện lần này cũng không phải con chọn trước... Nói chuyện bình tĩnh, lúc nên chịu thua thì chịu thua, biết không?"

Hoắc Kỷ Thành có chút đau đầu: "Mẹ, con biết rồi."

Phương Lệ Hoa cũng không nhiều lời với con trai: "Ba con đang ở thư phòng chờ con."

Hoắc Kỷ Thành gật đầu: "Vâng."

Lúc đó trong phòng khách đã đến đông đủ, anh cả Hoắc Kỷ Vĩ mới ra viện đã bị ba gọi trở về, ông ta một bụng ủy khuất cùng không cam lòng, thiếu chút nữa không quỳ trên mặt đất nói tốt với ba rồi...

Ông cụ Hoắc nhìn dáng vẻ con cả một đêm đầu bạc cũng không nói cái gì nữa, dù sao con cả đã làm ông nội người ta, trải qua chuyện lần này nó già nua không ít.

Hoắc Cẩm Dương từ đầu đến cuối đều lạnh lùng nghiêm mặt, chuyện lần này tình đả kích không nhỏ với anh ta, hơn nữa ba bị bệnh nhập viện với chuyện vợ Giang Ánh Thần cố tình gây sự...

Trong lúc này anh ta giống như mất đi sức sống...

Người buồn bực nhất là con dâu cả Lý Bình, từ lúc vào cửa liền không cho mẹ kế Phương Lệ Hoa sắc mặt hoà nhã, nói ra Phương Lệ Hoa lớn hơn bà ba tuổi, nhưng người ta nhìn ra còn nhỏ tuổi hơn so với bà, làn da cùng dáng người đều được bảo dưỡng tốt hơn so với bà, cũng không thiếu lần bị chồng lên án...

Cho nên, bà vẫn luôn không thích mẹ kế Phương Lệ Hoa, bà ta lại còn ở bên cạnh ông cụ ngốc lâu nhất cũng được cưng chiều nhất, ngoại trừ ghen tị cũng chỉ có thể ghen tị...

Con thứ hai Hoắc Kỷ Nghiệp không thể nói rõ là vui vẻ hay thương tâm, ông ta hiểu rất rõ, trải qua lần này ông ta với anh cả ngay cả cơ hội chút đỉnh chuyển bại thành thắng cũng không có.

Ông ta không thể không thừa nhận, bước cờ này của lão Tứ đi thật quá đẹp! Thần không biết quỷ không hay cấp cho bọn họ một vố, nó hoàn toàn chỉ cần trốn ở một nơi bí mật gần đó nhìn một trò hay.....

Lão Tứ thông minh lanh lợi phúc hắc như vậy, bọn họ sao có thể đấu được?

Bây giờ, ông ta cũng chỉ có thể trông cậy vào con gái có thể gả đến nhà họ Cố, cứ như vậy, có lẽ ba sẽ cho Thái Vi thêm chút của hồi môn...

Sau khi Hoắc Kỷ Thành tiến vào thư phòng mười phút, thì người dưới lầu nghe thấy trên lầu truyền đến một tiếng "Thình thịch" vang lên, không cần đoán cũng biết nhất định là ông cụ ném cái chén.

Phương Lệ Hoađã sớm đoán được cảm xúc ông xã sẽ không ổn định, sau khi con trai đi vào thư phòng thì mang theo Tiểu Tinh ra vườn sau chơi, cứ như vậy bọn họ cái gì cũng không nghe được, nhưng bà đã dặn người hầu tâm phúc nói cho bà biết tất cả phát sinh trong phòng khách...

Trong lòng Hoắc Kỷ Vĩ với Hoắc Kỷ Nghiệp đều hiểu, mặc dù ông cụ tức giận, nhưng vị trí người thừa kế "Tập đoàn Đế An" vẫn là Hoắc Kỷ Thành.

Từ điểm đó mà nói, bọn họ thất bại, mà bị bại đến rối tinh rối mù...

Nhất là anh cả Hoắc Kỷ Vĩ, ông ta biết nếu không phải mình đúng lúc bị bệnh nằm viện, ông cụ nhất định sẽ không buông tha ông như vậy, dù sao cũng là mình muốn đẩy ngã lão Tứ trước, cuối cùng bị nó rút củi dưới đáy nồi thắng toàn cục chỉ có thể trách tài nghệ mình không bằng người ta.

Mặt mũi của ông ta hoàn toàn mất hết rồi...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »