Nghe nói sau vụ nổ nhà máy điện hạt nhân Chernobyl, ô nhiễm phóng xạ đã khiến các loại côn trùng xung quanh to lớn như chuột, trên màn hình tivi cũng từng chiếu cảnh những con thằn lằn biến dị thành Godzilla khổng lồ vì nhiễm xạ. Thế nhưng, tận mắt chứng kiến một con bọ cạp to như tê giác vẫn là cảnh tượng vô cùng chấn động.
Thứ chui lên từ lòng đất là một con cự hạt màu vàng nâu, khoác trên mình lớp giáp đá cứng cáp. Loài này vốn dĩ phải sống ở sa mạc, vậy mà không biết là do tiến hóa trong môi trường tận thế hay được Chủ Thần cường hóa mà nó có thể lướt đi trong đá ngầm dưới đất tựa như đang bơi, những đống rác trên mặt đất đối với nó chỉ là vật che chắn mà thôi. Thấy đòn đánh úp bằng chiếc kìm phun không thể nghiền nát mục tiêu thành thịt vụn, cái đuôi bọ cạp lại đâm ra tựa như tia chớp. Bọ cạp bình thường thường dùng chiêu này để tiêm độc vào con mồi, nhưng với kích thước của con quái vật này, nếu bị đâm trúng thì cũng chẳng còn cơ hội mà bàn đến chuyện trúng độc hay không nữa.
Dùng Kim Cương Luân Ấn để gia tốc thân pháp tuy có thể né được đòn đánh đuôi này, nhưng như vậy sẽ quá bị động, mất đi thế tiên phong, đối phương sẽ tấn công tới tấp không dứt, việc né tránh lúc này chỉ là hành vi kéo dài thời gian vô nghĩa. Hơn nữa, nhìn thế nào thì con bọ cạp này cũng không giống thú cưng mà cô nàng Thần Ưng nuôi dưỡng, nghĩa là có thể đối phương đã có hơn hai người đang nhắm vào đây, vừa rồi chỉ coi mình là "Slime" để cô gái kia cày điểm kinh nghiệm mà thôi. Địch đông ta ít, chỉ có thể rút lui trước, nhưng dù có rút cũng không thể quay lưng chạy thẳng được!
"Giả!"
Kết Bất Động Minh Vương Ấn, niệm Kim Cương Tát Đỏa Hàng Ma Chú, thân khoác Khôi Giáp Kỵ Sĩ. Tiểu Nhất đang giữa không trung liền vứt bỏ kiếm đơn Kỵ Sĩ, hai tay nắm chặt khiên Kỵ Sĩ chắn trước ngực. Một tiếng "bành" vang lên, cậu ta bị hất văng ra ngoài như một quả bóng bàn. Dáng vẻ trông thì có vẻ thê thảm thái quá, thực chất lại hóa giải chín phần lực đâm từ đuôi bọ cạp thành xung lượng cho chính mình, bay đi nhanh và xa hơn nhiều so với dự tính của con bọ cạp và chủ nhân nó. Trong một thoáng ngỡ ngàng, cậu đã thoát ra rất xa.
Vẫn chưa đủ! Tiểu Nhất tự biết kỳ tập tuy thành công nhưng chưa chắc đã thoát hiểm. Người đang giữa không trung lại vận Đại Kim Cương Luân Ấn, muốn chồng thêm ma lực trong giáp vào bản thân, gia tăng tốc độ gấp bội như tên lửa tầng hai để thoát thân hoàn toàn. Đúng ngay khoảnh khắc đó, đột nhiên thấy trong khe hở của núi rác bò ra một cô bé đầu bù tóc rối, quần áo tả tơi, mặt mũi tay chân lấm lem bùn đất, dáng người gầy trơ xương tựa như nạn nhân đói kém ở châu Phi trong phim tài liệu. Không biết là không thấy hay vì đói đến mức lú lẫn mà cô bé cứ thế bò chạy, mặc kệ con cự hạt to như tê giác đang lao tới, chỉ cắm đầu chạy về phía một đống rác khác.
"Nguy hiểm!" Tiểu Nhất gần như phản ứng bằng cơ thể trước cả trí não, cậu thúc đẩy thần tốc, vẽ một vòng cung lớn giữa không trung, dùng tốc độ nhanh hơn cả lúc vừa bay đi để bế thốc cô bé ra khỏi lộ trình lao tới của cự hạt.
"Đồ ăn! Tôi muốn đồ ăn!" Cô bé bị bế đi hoàn toàn không biết mình vừa được cứu mạng, ngược lại còn vùng vẫy dữ dội.
"Đồ ăn tôi cho cô, đi theo tôi tôi cho cô ăn." Tiểu Nhất vừa chạy vừa dỗ dành nạn nhân đang lên cơn điên, đột nhiên bên sườn nhói lên một cái, ngay lập tức cảm giác tê liệt không thể kháng cự lan tỏa khắp toàn thân như tia chớp. Chút sức lực cuối cùng chỉ đủ để đảo mắt, cậu nhìn thấy cô bé nạn nhân vẫn đang vùng vẫy điên cuồng, nhưng một tay đã cầm con dao găm cắm phập vào sườn mình.
"Cho chừa cái tội chọc người ta, chọc người ta này..." Cô nàng Thần Ưng đỏng đảnh lê đôi cánh tàn phế đến bên cạnh Tiểu Nhất, hung hăng đá vào người dưới đất mấy cái. Vẫn cảm thấy chưa hả giận, cô nàng giải trừ trạng thái Thần Ưng, biến lại hình dạng người thường, dùng đôi xăng đan nhỏ dậm chân liên tiếp lên người cậu.
"Được rồi, cô lo chữa thương trước đi!" Từ trên núi rác nhảy xuống một nữ kiếm sĩ mặc giáp nhẹ màu đen, phóng một quầng sáng đen lên vai cô gái kia. Mặc dù quần áo vẫn còn dính máu, nhưng gân cốt bị gãy bên dưới lớp vải đang nhanh chóng lành lại.
"Đây chỉ là thành viên yếu nhất của Man Châu đội thôi, tuy chúng ta cũng chưa dốc toàn lực nhưng phải tập hợp sức mạnh của Hồ Tiểu Tiên, Ca Lan và tôi mới bắt sống được. Khoảng cách thực lực giữa chúng ta và Man Châu đội sau trận chiến này đã hoàn toàn lộ rõ." Người nói là cô bé "nạn nhân" lúc nãy, không hiểu sao giọng nói nghe cứ thấy hư ảo.
"Nhưng cũng tương tự, Tiểu Cơ Giới Đoàn đã chứng minh tình báo của họ là tuyệt đối chính xác. Mỗi người đều có điểm yếu, chỉ cần kê đơn đúng thuốc thì lấy yếu thắng mạnh không phải là chuyện không thể. Nguyên tắc của Hoa Hồng Đoàn chúng ta là 'lựa chọn bên chiến thắng', Tiểu Cơ Giới Đoàn có thể nắm bắt hoàn toàn tình báo của đối phương đã nắm chắc phần thắng trong tay rồi."
Nữ kiếm sĩ mặc giáp nhẹ Catherine bóp vai cô nàng Thần Ưng Ca Lan, xác nhận đã không còn gì đáng ngại rồi mới nói như vậy.
"Tôi không phản đối kế hoạch đã định, chỉ là... nhất thời có chút suy nghĩ thôi. Chúng ta hình như lúc nào cũng phải dựa dẫm vào người khác hay sự vật khác mới tồn tại được. Ngay cả vì trận đoàn chiến này mà chúng ta đã mời viện binh từ đoàn chính, thế nhưng khi Tiểu Cơ Giới Đoàn tìm đến cửa, chúng ta vẫn một lần nữa chọn cách dựa dẫm. Không biết khi nào chúng ta mới có thể thực sự đứng vững trên đôi chân của chính mình đây."
"Đừng nhắc đến viện binh đó!" Catherine nhíu mày, biểu cảm như vừa ăn phải ruồi: "Nói chuyện chính đi, theo mô tả của Tiểu Cơ Giới Đoàn, người đến cứu viện tiếp theo sẽ là sư phụ của con nhóc này. Tuy là một nhân vật lợi hại nhưng hình như là người tin Phật, có thói quen mềm lòng. Ở đây vừa rồi đã bị chặn thông tin, đối phương không thể nào biết được đồ đệ mình bị hạ như thế nào, chúng ta chỉ cần diễn lại vở kịch vừa rồi là được!"
"Dù sao người đến cũng là cao thủ, không thể coi thường. Hay là... chúng ta thông báo cho người đó để phòng ngừa vạn nhất đi." Ca Lan đá "con rối" dưới đất mấy cái cho hả giận, nghe hai người chị nói chuyện chính cũng chen vào bày tỏ ý kiến, xem ra nỗi ám ảnh vừa rồi vẫn chưa tan hết.
"Người đó... được thôi, đã mời viện binh đến thì lúc này không dùng còn để làm gì? Phổ Lỵ Ty, liên lạc với người đó đi!" Nữ kiếm sĩ gần như nghiến răng nói ra mấy chữ này.
Chỉ trước sau một lúc, Thanh Phấn cũng đã đến bãi rác. Bên trên có Trương Nhất Đào xử lý nên không cần lo lắng, ngược lại đứa đồ đệ nhỏ của mình cần phải ra tay cứu giúp. Nói đi cũng phải nói lại, khi Tiểu Nhất đề nghị hành động riêng lẻ, Thanh Phấn và Trương Nhất Đào đều đã lường trước các khả năng cậu sẽ gặp phải. Xét về công việc thì đây đúng là cơ hội tốt để mở ra điểm đột phá - điều đáng sợ nhất bây giờ là đối phương án binh bất động chơi trò trốn tìm với mình; xét về góc độ cá nhân, Tiểu Nhất cũng thực sự cần tôi luyện qua các tình huống bất ngờ, dù là giao tiếp hay chiến đấu.
Dĩ nhiên, Thanh Phấn không phải huấn luyện viên ma quỷ muốn chơi trò huấn luyện sinh tử. Trong tình huống này, khả năng đồ đệ gặp nguy hiểm đến tính mạng thật ra không lớn. Tiểu Nhất chính vì quá yếu trong trận đoàn chiến này, nếu chỉ giết cậu ta thì điểm thưởng chẳng được bao nhiêu, cũng chẳng gây tổn hại gì đáng kể đến sức mạnh chiến đấu của Man Châu đội, có thể nói ngoài việc tuyên chiến ra thì chẳng có ý nghĩa gì khác. Ngược lại, nếu bắt sống thì không những có thể lấy được tình báo của Man Châu đội từ Tiểu Nhất, mà sau này dù làm mồi nhử hay con tin cũng đều phát huy tác dụng lớn hơn. Tóm lại, với thân phận của Tiểu Nhất thì sống có giá trị hơn chết. Thanh Phấn cần làm chỉ là cứu cậu ta ra, thỉnh thoảng làm tù binh cũng có lợi cho sự trưởng thành của thân tâm.
Trong bãi rác tối tăm mờ mịt, phía xa xôi dường như có nguồn sáng mạnh nhưng chiếu đến đây đã chẳng còn đáng kể. Dẫm chân lên núi rác, Thanh Phấn nhìn những vết rãnh sâu hoắm như móng vuốt rồng cày qua vẫn còn đó, rác rưởi hỗn độn tựa như vừa có bão quét qua, dư ba từ Mật Tông Chân Ngôn Ấn của Tiểu Nhất vẫn còn dấu vết, trận kịch chiến mới diễn ra không quá vài phút.
Nhìn dấu vết, đối thủ dường như là Ngự Phong Giả?
Thanh Phấn vừa nảy ra ý nghĩ này, quả nhiên xung quanh có tiếng gió rít lên, có chủ nhân đến đón khách rồi.
Nói là rít, thực ra Thanh Phấn chẳng nghe thấy âm thanh gì, bởi tốc độ của người đến đã vượt xa tốc độ âm thanh gấp mấy lần, âm thanh bị cô ta bỏ lại phía sau từ lâu. Lần này cô nàng Thần Ưng Ca Lan không dùng sức gió cuồng bạo trực tiếp nữa, có lẽ đã có bài học từ trước nên thấy đòn tấn công đó chỉ thích hợp để đối phó với kẻ yếu trên diện rộng. Đối với những kẻ cuồng nhân có cường độ cao hơn mình, vẫn nên tập trung hiệu quả thì hơn. Lần này cô gái bao bọc sức mạnh của gió quanh toàn thân, cả người tựa như một quả đạn pháo bằng gió. Tuy không phải đâm thẳng chính diện, nhưng lướt qua bên cạnh đã mang theo lưỡi dao gió, những thứ bị quẹt trúng đều như bị ngàn đao vạn quả, rác rưởi trên đường đều bị cắt thành mảnh vụn.
"Tốc độ nhanh thật, nhanh hơn mình nhiều!"
Cơn bão lướt qua bên cạnh, lưỡi dao gió ma sát với Kim Chung Tráo tạo ra vạn đóa hoa vàng. Những lưỡi dao gió này tuy nhanh nhưng còn lâu mới phá vỡ được Kim Chung Tráo tầng thứ chín. Trong Tuệ Nhãn, Thanh Phấn nhìn rõ ràng cô gái đang tấn công trong gió tuổi còn trẻ, vẻ ngây thơ chưa tan hết. Rõ ràng một đòn không công mà vì nghe lời khen của mình mà khóe miệng nhếch lên lộ vẻ đắc ý, hỉ nộ hiện rõ trên mặt, căn bản vẫn chỉ là một đứa trẻ. Đội ngũ như vậy không phải loại không thể giao tiếp, có lẽ vì lý do nào đó dẫn đến việc họ thù địch với Man Châu đội ngay từ đầu nhưng không phải là tuyệt đối không thể cứu vãn. Kết thêm một người bạn chắc chắn khiến tâm trạng thoải mái hơn là tiêu diệt một kẻ thù. Tuy nhiên trước đó, phải để "người bạn nhỏ" tương lai này dừng lại nghe mình nói chuyện đã.
"Nhanh thì nhanh thật, nhưng không biết môn vật lý cấp hai của cô học thế nào. Phải biết tốc độ là một khái niệm tương đối, cô đối với tôi là nhanh, thì tôi đối với cô cũng nhanh như vậy!"
Nếu là ngày thường, Thanh Phấn tuyệt đối không nói nhảm nhiều như vậy, nhưng lúc này cần phải thể hiện hình tượng mạnh mẽ để trấn áp đối phương và những kẻ đang ẩn nấp trong bóng tối, nên việc giả vờ cao thâm, tạo dáng cao thủ một chút là điều cần thiết.
Ca Lan tuy tuổi còn nhỏ nhưng không ngốc, không có chuyện bị đối thủ lừa vài câu là hạ vũ khí đầu hàng. Một đòn không trúng, cuồng phong quay đầu lại từ phía sau lao tới, sau đó... đâm sầm vào một bức tường vàng!
Kim Chung Tráo vốn dĩ không được đánh giá cao về khả năng tấn công, nhưng độ cứng của nó thì chưa bao giờ bị nghi ngờ. Kim Chung Tráo của Thanh Phấn đã luyện đến mức tùy tâm sở dục, tạo hình nhỏ không thành vấn đề. Đáng thương cho cô bé đâm sầm vào với tốc độ siêu nhanh gấp bốn năm lần tốc độ âm thanh, đầu của cô dù thế nào cũng không thể cứng hơn tường Kim Chung được.
May mắn là Thanh Phấn không muốn đâm chết cô nhóc này, bức tường Phật màu lưu ly đã sớm được phóng ra. Ca Lan thực ra đã nỗ lực giảm tốc độ, kết quả của hai bên cộng lại mới chỉ là đâm đến ngất xỉu chứ không phải nát óc.
"Thấy chưa, chỉ biết nhanh thôi thì chẳng có ý nghĩa gì cả." Thanh Phấn nói lời này, mắt lại nhìn về phía đầu kia của núi rác.