Trạm dịch của Tân triều Đại Đồng không được cung cấp thức ăn miễn phí, bữa cơm này rõ ràng là dịch thừa đãi khách. Trạm dịch ở đây vừa thành lập vào mùa thu năm ngoái, còn vất vả hơn binh lính ở Cáp Nhĩ Tân.
Cuối cùng vẫn phải trả tiền, Hầu Như Tùng mạnh mẽ nhét tiền vào tay dịch thừa.
Sau khi mọi người đã lấp đầy bụng, đi ra ngoài tán gẫu, dịch thừa và các dịch tốt mới gọi vợ tới ăn thức ăn còn thừa. Bởi vì có thịt, cho dù đó là cơm thừa canh cặn cũng ngon hơn thức ăn thường ngày.
Bọn họ không đưa con theo, tất cả đều bị bỏ lại quê nhà cho người thân chăm sóc.
Lý Chính hiện đang xin triều đình điều thêm một số thầy thuốc, cho dù là những người học nghề chưa xuất sư cũng được, cố gắp phân phối cho mỗi trạm dịch một thầy thuốc, sau này thậm chí còn phải kiêm chức bà đỡ. Hơn nữa có thêm thầy thuốc, nhân khí ở trạm dịch cũng sẽ càng thêm thịnh vượng, thổ dân ở các vùng lân cận chắc chắn sẽ đến xin khám bệnh bốc thuốc, từ đó kéo gần quan hệ giữa thổ dân và người Hán.
Lúc này sắc trời đã nhá nhem, các dịch tốt cầm những tờ báo vừa được chuyển đến đọc tin tức lỗi thời từ năm ngoái một cách say sưa.
Trước kia, bọn họ từng là thuỷ binh, trong quân đội có lớp học xóa nạn mù chữ, ít nhiều gì cũng biết được vài chữ, nhưng khi đọc báo vẫn có chút khó khăn, thường xuyên đọc được một nửa thì chạy tới hỏi dịch thừa có ý nghĩa gì.
Bọn họ không đam mê tri thức, cũng không phải vì mở rộng sự hiểu biết, mà chỉ là muốn thu thập nhiều tin tức về đất Hán hơn khi bị đẩy tới nơi nghèo nàn kia thôi.
Đọc báo cũng giống như trở về Quan Nội vậy.
Thấy Trương Đình Huấn không có dáng vẻ quý tộc, dịch thừa liền chủ động hỏi thăm những tin tức thú vị ở Nam Kinh.
Trương Đình Huấn cười nói: “Tin tức lớn nhất phía nam chính là Thái tử gia muốn tuyển phi các ngươi có biết tuyển phi như thế nào không?”
Đến cả Hầu Như Tùng cũng trở nên hứng thú, vội hỏi: “Tuyển như thế nào?”
Trương Đình Huấn nói: “Nhất định phải tốt nghiệp trung học, mỗi tỉnh chọn ra mười người, đưa đến Nam Kinh để chọn lọc lại. Ải chọn lọc thứ nhất, chính là làm kiểm tra, bài kiểm tra quá tệ chứng minh quan địa phương làm giả, người được đưa tới căn bản không phải nữ sinh trung học đã tốt nghiệp!”
“Ha ha ha,” Hầu Như Tùng cười to: “Đúng là hiêm thấy, Thái tử tuyển phi cũng phải thi thố.”
Hai mắt dịch thừa phát sáng: “Thế chẳng lẽ chỉ cần con gái của những lính canh biên giới như chúng ta có thể tốt nghiệp trung học, cũng có cơ hội làm vợ của Thiên gia sao.”
“Vậy ngươi hãy mau sinh con gái đi,” Hầu Như Tùng cười nhạo “Thái tử cũng sắp cưới rồi, có lẽ một hai năm nữa sẽ có Hoàng tôn. Ngươi sinh con gái chắc cũng xấp xỉ tuổi với Hoàng tôn, sau này chẳng phải là có cơ hội gả vào Thiên gia rồi sao.”
Dịch thừa vui vẻ nói: “Ngày mai ta sẽ chăm chỉ cày với vợ.” “Ha ha ha ha!” Mọi người cười ầm lên.
Bên phía Cáp Nhĩ Tân đang chuẩn bị xây dựng trường học, nhưng tạm thời không kịp nữa bởi vì căn bản không có trẻ em.
Về sau, con cái của các trạm dịch dọc đường, có thể đến trường đi học, tiểu học chắc chắn là miễn phí, các trường trung học sẽ gia tăng danh ngạch học sinh được tài trợ chi phí, đây coi như là đãi ngộ dành cho các binh lính ở biên cương.
Bên này trò chuyện sôi nổi, các dịch tốt cũng không đọc báo nữa, lần lượt vây lại nghe Trương Đình Huấn kể về tin tức ở Nam Kinh.
Trương Đình Huấn học không giỏi, nhưng lại giỏi kể chuyện, hơn nữa hắn chuyên kể những câu chuyện thú vị về các gia đình quan lại quyền quý. Một vị quan nào đó sợ vợ, bị vợ xách chổi rượt đuổi trên phố. Một tay ăn chơi nào đó bị bắt khi quan phủ ập tới sòng bạc, vì cảm thấy xấu hổ nên lúc đóng tiền phạt bảo lãnh đã bị cha mẹ bạo hành ngay trên đường.
Những người lính biên cương hình như đã từng nghe qua mấy câu chuyện này ở đâu rồi.
Kể chuyện đến khi trời tối hoàn toàn mà mọi người vẫn chưa thỏa mãn, bọn họ kính trọng Trương Đình Huấn như một người kể chuyện tối cao.
Trương Đình Huấn cũng tìm được niềm vui ở nơi này, hắn thích giao tiếp với các tướng sĩ, không có nhiều phép tắc như ở Nam Kinh, hắn tựa như một chú chim bay ra khỏi chiếc lồng.
…
Người dân ở khu vực trung và hạ lưu Hắc Long Giang đã bị Mãn Thanh liên tục bắt đi, nhưng sau khi người Ca Tát Khắc đến vẫn phải thán phục sự giàu có của nơi này.
Bởi vì bọn họ thấy hai bên bờ sông Hắc Long Giang có rất nhiều nơi có đồng ruộng, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy thành phố của người Đạt Oát Nhĩ (thôn trại). Đối với Tây Bá Lợi Á hoang vắng lạnh giá, nơi đây quả thực giống như một thiên đường, chủ yếu là có thể trồng trọt và phát triển.
Nhưng trong lịch sử, khi các quý tộc và tướng quân Nga, chạy tới thu gom (cướp bóc) lương thực của đại quân, lại bị cảnh tượng trước mắt chọc giận. Tất cả đồng ruộng hai bên bờ trung và hạ lưu sông Hắc Long Giang đã bị phá hủy, toàn bộ thôn trang đổ nát, đến mức không còn chút lương thực nào để cướp, chắc chắn là lúc trước Ca Tát Khắc ra tay quá tàn bạo.
Bởi vì quân Đại Đồng đến sớm nên tình huống nơi này tốt lên rất nhiều
Trương Đình Huấn đi thuyền đến lưu vực Hắc Long Giang, hắn phát hiện một số đồng ruộng đã được phục canh. Dựa vào phiên âm tiếng địa phương của các bộ lạc mà thuê dệt rằng thủ lĩnh được bổ nhiệm làm trưởng thôn của thôn nào đó, thủ lĩnh chết thì để cho bọn họ bầu trưởng thôn.