Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1801
Thống đốc Hà Lan quyết tâm tử chiến (2)

❊ ❊ ❊

Rainiers tự biết đuối lí, nói lảng sang chuyện khác: "Thưa ngài, điều chúng ta nên làm bây giờ không phải là khắc khẩu trong phòng hội nghị, mà nên thương lượng xem làm sao để đàm phán với người Trung Quốc."

Putmans dập điếu xì gà, chỉ vào mũi Tổng đốc rồi nói, "Năm đó, khi đến chúng ta đến Viễn Đông, dù làm bất cứ điều gì cũng rất cẩn thận. Các ngươi trẻ tuổi, cho rằng thực lực của công ty lớn mạnh, thậm chí ngay cả Trung Quốc cũng dám tùy tiện trêu chọc. Mười bảy năm trước, công ty đã cướp bóc một tàu buôn của Trung Quốc, thương nhân Trung Quốc đã viết thư cho ta. Ta làm như thế nào? Ta lập tức bồi thường thiệt hại! Bởi vì ta biết, đối mặt với thổ dân có thể tùy tiện tàn sát, nhưng đối mặt với người Trung Quốc phải tôn trọng!"

Ông lão càng nói càng tức giận: "Ngươi có biết, công ty triển khai mậu dịch ở Viễn Đông như thế nào không?" Vào thời điểm đó, Đại Minh quốc cấm buôn bán hàng hải, công ty chỉ có thể liên tục hối lộ các quan chức, cực kì khó khăn mới nhận được một tấm giấy phép. Khi chúng ta vừa chiếm lĩnh Đại Viên (Đài Loan), thương nhân Trung Quốc không hoàn toàn không đến làm ăn. Chúng ta phải bắt cóc các tàu buôn Trung Quốc, không cướp hàng hóa của họ, mà chỉ để buộc họ phải bán hàng! Còn các ngươi, bây giờ Đại Minh quốc đổi thành Đại Đồng quốc, mở cửa cảng để làm ăn với công ty. Các ngươi phải làm tốt hơn mới đúng, nhưng lợi nhuận của công ty lại giảm dần theo từng năm!"

Tuyên bố của Putmans gần như là đúng, khi ông ta cai trị Đài Nam, vì nhiều lý do khác nhau, các doanh nhân Trung Quốc thực sự không có tới làm ăn.

Người làm công này đầu tiên là cấm tàu Hà Lan cướp tàu Trung Quốc, sau đó bắt cóc tàu Trung Quốc đến Đài Loan để buôn bán. Thường xuyên qua lại, các thương nhân hàng hải Trung Quốc phát hiện tàu của bọn họ bị bắt cóc, thế nhưng cũng không có tổn thất gì, vậy nên đã nhanh chóng tin tưởng người Hà Lan ở Đài Nam. Bằng cách này, thương mại Đài Nam phát triển nhanh chóng, ba năm chuyển lỗ thành lãi.

Putmans có nói dối một chút, mười bảy năm trước, sau khi nhận được một lá thư cáo trạng từ thương gia Trung Quốc, Putmans đã không bồi thường, nhưng đích thân trả lời rằng đó là một sự hiểu lầm.

Quả thật là hiểu lầm, một con tàu buôn Hà Lan vi phạm lệnh cướp tàu buôn Trung Quốc, Putmans trừng phạt nghiêm khắc những người đó, thuận tay mang theo hàng hóa bị cướp nhét đầy túi riêng.

Loại chuyện tham ô hành bẩn này, Putmans không thể nói được, ông ta tiếp tục đập bàn nói: "Đại Đồng Trung Quốc lại càng mạnh hơn Đại Minh Trong Quốc. Các ngươi chỉ biết là thương mại tốt hơn, nhưng lại không nhìn thẳng vào sức mạnh của Trung Quốc, ngay cả Malacca cũng mất mà vẫn chưa tỉnh táo. Bây giờ, chỉ còn lại tám trăm binh sĩ trong toà thành, viện quân từ Ấn Độ đã bị tiêu diệt. Chúng ta không còn viện quân nữa, nếu không thể bảo vệ toà thành, phải đầu hàng! Điều kiện đầu hàng là đưa hạm đội Trung Quốc tránh xa cảng, để hạm đội của chúng ta đưa chúng ta đi. Sau này, trụ sở Viễn Đông của Công ty Đông Ấn chỉ có thể đặt tại Ấn Độ!"

Rainiers hỏi: "Không cần đảo Hương liệu nữa? Một khi trụ sở Viễn Đông được chuyển đến Ấn Độ, rất khó để kiểm soát quần đảo Hương liệu. Mất Batavia, mất quần đảo hương liệu, sau khi về nước ta sẽ chết thảm!"

"Đó là chuyện của ngươi!"

Putmans nói: "Trước đây, các tàu đến Viễn Đông chủ yếu chở bông Ấn Độ. Bây giờ bông Trung Quốc rẻ, chúng ta chỉ có thể vận chuyển thuốc phiện, nếu không gần như là thuyền trống. Thị trường thuốc phiện rất lớn, hàng hóa khác thường bị ế, chi phí tiêu tốn của chúng ta tiếp tục tăng lên. Cho dù tiếp tục bảo vệ Batavia, lợi nhuận cũng sẽ ngày càng thấp. Chưa kể, người Trung Quốc đã đánh đến Batavia, quần đảo Hương liệu còn có thể bảo vệ được không? Bỏ phiếu đi!"

Kết quả bỏ phiếu 5:2, hội đồng quyết định đầu hàng.

Tổng giám đốc Jonas cùng nhóm với Tổng đốc Rainiers. Thấy tình hình vượt khỏi tầm kiểm soát, hắn nói với Rainiers, "Bỏ phiếu bị hủy bỏ, ra lệnh bắt người."

Cuộc họp hội đồng lập tức biến thành Hồng Môn Yến, Rainiers mở cửa phòng rồi nói với bên ngoài: "Bắt người!"

Một nhóm thân tín của Tổng đốc xông vào phòng họp, thẳng tay dẫn các nghị viên.

Trụ sở Viễn Đông của Công ty Đông Ấn Hà Lan đã lỗi thời từ lâu.

Đầu tiên, Tổng đốc không thể qua mặt Quốc hội để làm việc, nhưng quy định này giống như giấy thải. Đặc biệt là khi Tổng đốc hợp tác với Tổng giám đốc (nhân vật số 2), hắn ta có thể tùy ý bầu chọn các nghị viên, coi phiếu bầu của các nghị viên là thứ vô dụng.

Thứ hai, Hội đồng đánh giá Viễn Đông phải tuân theo lệnh của hội nghị 17 thành viên tại trụ sở chính của Hà Lan. Nhưng khi ở bên ngoài tướng làm quân không chịu, Hội đồng đánh giá Viễn Đông thường bỏ qua lệnh của trụ sở chính, sau đó sẽ viết thư về Hà Lan để giải thích lý do tại sao. Một lần thư đi lại mất hai đến ba năm, mà trong bức thư cũng cố ý viết toàn điều vô nghĩa, thư còn chưa đến nơi thì mọi thứ đã kết thúc.

Tổng đốc thẹn quá hoá giận bèn bắt các nghị viên của quốc hội, điều này cũng đã xảy ra trong lịch sử, nhưng sẽ phải chờ đợi hàng chục năm sau đó.

Lúc ấy, người Trung Quốc ở Batavia đã phát động một cuộc khởi nghĩa. Tổng đốc triệu tập hội đồng đánh giá, thảo luận làm thế nào để giải quyết, một phe cho rằng nên đàn áp bằng vũ lực, một phe đề nghị trấn an là chính, hơn nữa nên đối xử tốt với người Trung Quốc.

Cuộc bỏ phiếu không có kết quả, Tổng đốc và tổng giám đốc đều cho mình là phải.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »