Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1806
Bài toán hình học (2)

❊ ❊ ❊

Trương Hiến Trung cảm thấy cực kì hứng thú, hỏi: "Đối phó với thủ quân bắn pháo như thế nào? Tấn công thành bằng pháo nổ rất khó bắn trúng thủ quân. Mà pháo của thủ quân lại dễ dàng bắn trúng về phía công thành."

"Đây cũng là một bài toán hình học."

Lý Tồn Huệ tiếp tục vẽ hình: "Bên công thành không nên bố trí theo một đường thẳng. Một toà thành có bốn góc là lăng bảo, chẳng hạn như toà thành Hà Lan. Các vị trí pháo binh của bên công thành chỉ cần đặt tại tám điểm. Mỗi vị trí đặt pháo đều nằm trên đường song song với tường thành. Về phần đặt điểm nào trên đường song song thì cần phải tính toán dựa trên chiều cao tường thành, cỡ nòng pháo, trọng lượng đạn pháo và góc bắn nữa."

Lần này, Trương Hiến Trung thật sự đã nghe đến mơ hồ: "Bắn pháo còn phải dùng số học?"

"Điều này liên quan đến hình học giải tích do bệ hạ tạo ra, và nó cũng liên quan đến chuyển động cơ học và vật lý, " Lý Tồn Huệ tiếp tục vẽ sơ đồ, "Sau khi tính toán cẩn trọng, chỉ cần đạn bắn ra theo từng vị trí pháo không sai số quá lớn, vậy là có thể rơi vào tường thành. Hơn nữa, đạn pháo nảy về phía trước lăn dọc theo tường thành, một quả đạn pháo có thể bắn một loạt quân địch, sĩ tốt thủ thành trốn đằng sau bức tường mái chắn cũng vô dụng."

Tất cả mọi người đều xúm lại, nguyên tắc đại khái đã hiểu, nhưng tính toán cụ thể như thế nào lại hoàn toàn mù mịt

Lý Tồn Huệ nói: "Ta đã tính toán chi tiết về toà thành Hà Lan trước mắt. Bởi vì một mặt của toà thành đối diện với biển, một mặt lại quá gần thành phố, về lý thuyết thì tám vị trí pháo binh rất đẹp, tuy nhiên thực tế chỉ có ba điểm có thể sử dụng được. Ngoài ra, do sự phức tạp của hào nên phương pháp kéo dài góc cạnh do ta thiết kế chỉ có thể đào hầm đến hào, chứ không thể đào xuống dưới lăng bảo. Cho nên, chỉ có thể bắn song song ở góc độ thấp để áp chế hoả pháo, tiếp đó còn phải dùng mạng người đi tấn công."

Thiết Hoành nói: "Trước tiên chưa vội công thành, đi thử bắn pháo song song gì đó của ngươi đi."

Mọi người cùng nhau ra khỏi thành, Lý Tồn Huệ ở phía đông thành, sử dụng một phiên bản cải tiến của thước đo để quan sát. Đầu tiên tìm đường mở rộng tường thành, sau đó sử dụng phương trình để tính toán chiều cao của bức tường, sau đó tính toán góc bắn và điểm rơi của đạn pháo.

Ước chừng hơn mười mấy phút, hắn không làm gì ngoại trừ làm toán.

Hắn tính toán vị trí đặt pháo, sau đó xây dựng các vị trí đặt pháo.

Trước trận địa pháo binh, hắn dùng bao tải chứa bùn chất thành từng lớp công sự, chỉ để lại một lỗ hổng ở nòng pháo.

Ba khẩu pháo được đẩy lên, sau đó xếp dọc theo một hàng thẳng đứng.

Thủ quân hoả pháo vốn đã có thể bắn trúng trận địa pháo này. Nhưng vị trí này rất kỳ lạ, căn bản không thể gây ra uy hiếp cho tường thành, vì vậy thủ quân Hà Lan chỉ cần đứng trong toà thành xem trò vui, chờ đợi quân đội Đại Đồng tới để lãng phí đạn dược bằng cách bắn pháo ra ngoài.

"Cái này có thể thành công không?" Tôn Khả Vọng tỏ vẻ hoài nghi.

"Bùm bùm bùm!"

Ba quả đạn pháo bắn ra đi xuyên qua lăng bảo ở góc đông nam, sau đó đập vào các bức tường nối hai lăng bảo.

Phương pháp công kích này có thể sẽ không gây ra bất kỳ thiệt hại nào cho tường thành, liên tục bắn phá trong một năm cũng không thể đánh sập tường tháp. Tuy nhiên, hướng bay của đạn pháo lại song song với tường thành, chỉ cần không đánh quá lệch thì chắc chắn sẽ đáp xuống tường thành.

Chuyện nó rơi vào nơi nào của thành đã không còn quan trọng nữa.

Bởi vì góc độ bắn rất nhỏ, sau khi đạn pháo rơi xuống, nó sẽ nảy trên tường thành. Mỗi lần nảy và lăn sẽ đập vào binh sĩ thủ thành, chục quả đạn pháo tạo nên một chuỗi lớn.

Vọng thủ ở trên khinh khí cầu đã xem đến mức trợn mắt há hốc mồm.

Ba quả đạn pháo rơi ra ngoài, nảy trúng hơn hai mươi kẻ địch. Tất cả lục quân Hà Lan ở trong lăng bảo, trên tường thành toàn là thường dân Hà Lan, bọn họ bị làm cách tiếp cận này doạ sợ bèn điên cuồng chạy trốn, trong nháy mắt đã không còn ai dám đứng trên tường thành.

"Đánh trả, đánh trả!"

Quan chỉ huy pháo binh Hà Lan rốt cuộc không thể ngồi yên được nữa, ra lệnh cho pháo phòng thủ thành nhắm bắn vào trận địa pháo binh.

"Đẩy pháo lại!" Thiết Hoành vội vàng hạ lệnh.

Bây giờ không phải là lúc công thành chính thức, chỉ có ba khẩu pháo để làm thí nghiệm. Và hoả pháo của thủ quân chắc chắn có thể phá hủy các công sự của trận địa pháo binh.

Thí nghiệm hoàn tất, mọi người quay về tổng kết.

Tôn Khả Vọng nói: "Phương pháp này quả nhiên hữu dụng. Nhưng chỉ có thể đánh thủ quân trên tường thành, không đánh được thủ quân trong lăng bảo."

Phó tướng Vu Trạm nói: "Có thể đánh thủ quân trên tường thành là đủ rồi. Về phần lăng bảo, có thể dùng phương pháp chiến hào để tiến vào đối phó, hoả pháo áp chế kẻ thù trên tường thành, khi công thành có thể giết chết rất ít người. Nếu thành trì không có lăng bảo, chỉ dựa vào loại phương pháp pháo kích này, có thể đánh cho thủ quân không dám đứng trên tường thành, việc công thành không phải càng dễ dàng triệt hạ sao?"

Trương Hiến Trung nói: "Đúng vậy, nếu một tháng trước có biện pháp như vậy, lúc đánh Batavia chúng ta đâu cần dùng tập kích ban đêm?"

"Cũng không đến mức bắn hạ dễ dàng" Lý Tồn Huệ nói, "Nhưng nó thực sự có thể làm giảm thương vong trong khi công thành. Khi còn ở Liêu Đông, ta vẫn luôn suy nghĩ về nó, nhưng lúc ấy ta chưa có học giải tích hình học. Chính vào lúc bắn phá thành phố Batavia, ta mới hơi nhớ tới phương pháp này, đến hai ngày trước cuối cùng cũng rõ ràng."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »