Ba người tăng nhanh tốc độ đi về phía trước, e sợ bị Hứa Ứng đoạt trước. Hứa không thèm để ý, đầy thiện ý nhắc nhở bọn họ, nói: "Ba vị, thiên địa đại đạo nơi đây thức tỉnh, nhưng đạo lực cực kỳ hỗn loạn, sơ ý một chút sẽ dễ dàng trúng chiêu. Các ngươi phải cẩn thận!"
Hắn vừa dứt lời, đột nhiên Kỳ Khôi cả kinh kêu lên một tiếng, nói: "Ta bị Tạo Hóa đại đạo xâm lấn rồi! Tạo Hóa đạo lực ở nơi này thật mạnh, trấn áp không nổi!"
Hai người khác trong lòng cả kinh, riêng phần mình phát động động uyên, điều động Mộc chi đạo lực thủ hộ quanh thân!
Ngu Quân nói: "Sư huynh yên tâm, truyền thừa của chúng ta không kém hơn so với Tạo Hóa chi đạo, chỉ cần sư huynh cố thủ đạo tâm là có thể chống đỡ được Tạo Hóa đạo lực xâm lấn!"
Cô vừa mới nói tới đây chỉ thấy ngón trỏ và ngón trỏ bên trái của Yến Khôi khôi giật giật, đốt thứ nhất tên đầu ngón tay hóa thành một con cá vàng bơi lội, nhẹ nhàng uốn lượn một cái, tróc ra từ đầu ngón tay, bơi vào nơi khu vực Tạo Hóa.
Yến
Khôi run rẩy nói: "Sư muội, Ninh sư huynh, ta không trấn áp được..."
Hắn vừa mới nói tới chỗ này thì đột nhiên thân thể tan vỡ, cơ bắp toàn thân tróc ra từ trên xương cốt, hóa thành đàn cá, bơi lội trên không trung, bơi về phía vùng đất Tạo Hóa!
Chỉ trong chớp mắt, Tỳ Hưu khôi chỉ còn lại một bộ bạch cốt đứng ở nơi đó.
Tiếp theo bạch cốt đột nhiên rầm một tiếng sụp đổ, rơi xuống đất hóa thành từng con ếch nhảy nhót, nhảy vào khu vực Tạo Hóa, biến mất không thấy gì nữa.
Ngu Quân và Ninh Hoa hoảng sợ, không dám tiến về phía trước nữa.
Hứa Ứng đuổi kịp bọn họ, đi qua bên cạnh bọn họ. Ngu Quân không nhịn được nói: "Hứa sư huynh, nơi này cực kỳ hung hiểm!"
Hứa Ứng quay đầu lại, cười nói: "Ta đã học qua Tạo Hóa chi đạo mấy ngày, chắc là có thể áp chế được. Hai vị không cần lo lắng."
Ngu Quân và Ninh Hoa nhìn lại, chỉ thấy Hứa Ứng đi thẳng tới không có trở ngại gì, đến giữa hai ngọn núi, không có hóa thành các loại cá bơi ếch nhảy.
"Làm sao bây giờ? Chúng ta có đi theo không?" Ngu Quân chần chờ nói.
Đúng lúc này, một thân hìnhxuất hiện ở phía sau bọn họ, hai người vội vàng nhìn lại, không khỏi vừa mừng vừa sợ, vội vàng khom người: "Vệ Dịch sư huynh!"
Vệ Dịch là một nam tử cao lớn, cũng không hề Táng hóa, thân mặc trường bào màu trắng, y phục dài che khuất giày.
Ánh mắt Vệ Dịch nhìn xuống hai ngọn núi, kinh ngạc nói: "Tạo Hóa chi môn, Tạo Hóa chi đạo, Tạo Hóa chi khí! Nơi đây tất có trọng bảo!"
Hắn đi về trước, trấn áp sự xâm lấn của đạo lực Tạo Hóa, bình an đi tới Tạo Hóa chi môn kia.
Ánh mắt của hắn nhìn vào trên người Hứa Ứng, nói: "Vị huynh đài này, nơi đây có duyên với ta, kính xin các hạ dời bước."
Hứa Ứng nói: "Ta tới trước."
Vệ Dịch nói: "Vật ấy quả thật có duyên với ta, vừa rồi ta cảm ứng được vật ấy đang kêu gọi ta. Nếu huynh đài có thể nhường đường thì Vệ Dịch vô cùng cảm kích."
"Vệ Dịch?"
Hứa Ứng quan sát hắn từ trên xuống dưới, nói: "Ngươi chính là dưới Bất Hủ ta vô địch, trên Bất Hủ có một đổi một, Vệ Dịch?"
Vệ Dịch khiêm tốn nói: "Bốn mươi năm trước, ta và Thương Khôn Chân Vương Bất Hủ cảnh giao phong, tiếc là thua mất một chiêu. Bởi vậy người khác dùng câu nói này tán thưởng ta, nói dựa vào tu vi của ta, có thể một mạng đổi một mạng với Bất Hủ Chân Vương. Nhưng năm đó sau khi giao phong với Thương Khôn Chân Vương, ta là nhận ra điểm yếu trên phương diện tu hành của ta, nếu lấy mạng đánh cược, ta không phải thua một chiêu, mà là thiệt mạng."
Hứa Ứng thấy hắn thẳng thắn như vậy, bất giác nảy sinh hảo cảm, cười nói: "Ngươi nói nơi đây và ngươi hữu duyên, không bằng như vầy, ta và ngươi mỗi người thu lấy Tạo Hóa chi khí, ai có thể lấy đi chính là ci có duyên với người đó, thấy thế nào?"
Vệ Dịch chần chừ một chút rồi nói: "Ta có thể cảm nhận được đạo lực Tạo Hóa nơi đây trời sinh hướng về phía ta, nếu như mỗi người tự thu thì sợ rằng đại đạo Tạo Hóa nơi đây sẽ gây bất lợi đối với các hạ."
Hứa Ứng khó tin, cười nói: "Thiên địa đại đạo, đại công vô tư, sao lại trời sinh hướng về ngươi chứ? Đại đạo có tư, còn gọi là đại đạo sao?"
Y không nói tiếp, lấy tay chộp tới Tạo Hóa chi khí kia!
Nhưng khiến Hứa Ứng trợn hai mắt chính là, Tạo Hóa chi khí kia vậy mà vèo một tiếng từ bay ra khỏi lòng bàn tay y, tiến thẳng đến chỗ Vệ Dịch!
Hứa Ứng giận tím mặt, khống chế pháp môn thứ tám trong Bất Hủ Bát Pháp, Hỗn Độn Thiên Thủ!
Đây là gần đây y nghiên cứu thần thông của Hạo Thiên Đế, hơn nữa cảm ngộ Hỗn Độn đại đạo, mới khai sáng ra thần thông này!
Y đánh ra một chưởng, đạo lực Hỗn Độn chặt đứt thời không, đoạn tuyệt Nhân Quả, phá hủy luân hồi, hủy diệt vạn đạo, dù thế nào cũng phải chiếm được Tạo Hóa chi khí này!