Trác Đạo Thuần nói: "Người của Thiên Cảnh khư có đạo hạnh nhưng lại không có pháp lực, không cách nào vận dụng đạo pháp thần thông, da đầu của bọn họ bị cắt xuống, thứ chờ đợi bọn họ chỉ có cái chết mà thôi. Đám man di đuổi tới trước tấm bia đá khắc công pháp của bọn họ, cắt da đầu những người này, khiến bọn họ chết ở đây."
Hứa Ứng đáp: "Trải qua chiến tranh cắt da đầu dài dằng dặc, người của Thiên Cảnh khư chậm rãi chết hết, cuối cùng Thiên Cảnh khư cũng biến thành phế tích. Vì lẽ đó, nơi này mới được gọi là Thiên Cảnh khư. Có điều Nhân Quả mà ngươi nói, ta không rõ lắm."
Trác Đạo Thuần nói: "Năm đó khi bọn hắn giết sạch người của Thiên Cảnh khư, Thiên Địa đại đạo ở trạng thái yên lặng, đại đạo hạ xuống. Mà hiện tại, đại đạo dâng trào, thiên địa đại đạo thức tỉnh, bọn họ giết sạch những người tu luyện đại đạo của Thiên Cảnh khư, đây chính là Nhân Quả mà bọn hắn nợ Thiên Cảnh khư. Nhân Quả này không phải là Nhân Quả giết người trả nợ mà là Nhân Quả cấp vũ trụ. Trận Nhân Quả này, nhất định phải trả lại!"
Khoản nợ máu, đương nhiên phải trả bằng máu!
Hứa Ứng nói: "Làm sao ngươi biết thiên địa đại đạo của Thiên Cảnh khư sống lại?"
Trác Đạo Thuần quay đầu lại nhìn về phía y.
Hứa Ứng đột nhiên nhận ra một cỗ sát ý lành lạnh vọt về phía mình, trong lòng giật thót hai cái, tùy thời chuẩn bị tế ra Quả Chuông và Tru Tiên tàn kiếm.
Trác Đạo Thuần có vẻ cũng biết Quả Chuông ở đây, mình không làm gì được Hứa Ứng, quay người rời đi.
Sau lưng hắn vang lên âm thanh của Hứa Ứng, nói: "Trác sư huynh là lần đầu tiên tới nơi đây phải không? Chỉ dựa vào dấu vết để lại, là suy tính ra nhiều thứ như vậy, chẳng lẽ Trác sư huynh không tu luyện Thái Nhất đại đạo mà là Vận Mệnh đại đạo? Hay là nói, Trác sư huynh chính là người Thiên Cảnh khư?"
Trác Đạo Thuần khó có thể nhịn được nữa, đột nhiên quay người, bay thẳng đến!
Hắn vừa ra tay, vận dụng thần thông trong vùng đất ngộ đạo, nương theo bàn tay của hắn vung ra, một dòng sông dài đột nhiên xuất hiện, bao quanh thân thể hắn, phóng về phía Hứa Ứng!
Mục đích của Hứa Ứng chính là khích hắn động thủ, muốn xác minh một chút sở học mấy năm nay của mình, còn có chênh lệch bao xa so với Trác Đạo Thuần .
"Đến hay lắm!"
Hứa Ứng thét dài một tiếng, phát động Võ Cực Chứng Đạo, động uyên lưu chuyển trong cơ thể, cũng xuất hiện một con sông dài, va chạm với chưởng lực thuần khiết của Trác Đạo!
Hai người tự mình diễn hóa sông dài nhìn như do thủy chi đạo tạo thành, nhưng thời điểm va chạm, hơn mười loại đạo lực đại đạo khác lại từ trong sông dài bắn ra!
Mỗi bọt nước chính là vạn ngôi sao, mỗi giọt nước, chính là thời khắc trôi qua.
Sông dài cuộn trào chính là luân hồi, cuồn cuộn kéo tới mang theo sát phạt, sóng lớn đánh ra chính là Thái Anh!
Chưởng lực của bọn họ va chạm, Hứa Ứng lập tức cảm giác được pháp lực của đối phương hùng hồn hơn xa mình, về mặt thần thông mặc dù mình không kém, nhưng về mặt tu vi vẫn có chênh lệch không nhỏ!
Hứa Ứng lập tức phi thân lui về phía sau, thân hình Trác Đạo Thuần xoay tròn, giống như mũi tên rời cung bắn nhanh về phía trước, trong khoảnh khắc đã bắn ra không biết bao nhiêu đạo thần thông, chốc lát sau đã hình thành một thần thông bầu trời!
Hắn động sát tâm.
Vốn dĩ, hắn chỉ nói chuyện phiếm với Hứa Ứng, nhưng không ngờ tới Hứa Ứng quá thông minh, mới nói ngắn gọn mấy câu đã đoán ra lai lịch của hắn, khiến hắn không thể không giết người diệt khẩu!
Trên đường Hứa Ứng lui về phía sau, cũng tự thét dài không dứt, phát động Võ Đạo Cực Ý, trong khoảnh khắc phảng phất có vô số Hứa Ứng xuất hiện ở bên người, tự mình thi triển ra một môn thần thông!
Cùng là thần thông vòm trời!
Thần thông của hai người va chạm với nhau, trong lúc nhất thời phảng phất như trong Thiên Cảnh khư dâng lên hai luồng mặt trời, nhưng so với ánh sáng mặt trời bình thường còn sáng hơn ngàn vạn lần, cực kỳ chói mắt!
"Ầm!"
Uy năng của thần thông bùng phát, quét sạch toàn bộ bốn phía, hình thành hai dòng lũ lớn chồng chất lên nhau, cuồn cuộn kéo tới, nung cho dãy núi thành dung nham!
Hứa Ứng miệng phun máu, không chút nghĩ ngợi tế lên Quả Chuông, toàn lực thúc giục uy năng Quả Chuông, không chút thương tiếc Trác Đạo Thuần có thể là người cuối cùng của Thiên Cảnh khư, mà trực tiếp oanh kích ra ngoài!
Trác Đạo Thuần lại phát động thần thông vòm trời nghênh đón Quả Chuông, lúc này đã không còn Ngộ Không Đạo Nhân, Thạch Thiên Dưỡng và Tru Tiên tàn kiếm hỗ trợ, không ngờ Trác Đạo Thuần lại ngăn được uy lực của Quả Chuông.
Hai bên giết đỏ mắt, Hứa Ứng đi theo phía sau Quả Chuông, chiêu thần thông vòm trời thứ hai nổ ra.
Trác Đạo Thuần liên tục sử dụng hai chiêu thần thông vòm trời, pháp lực lập tức cạn tới đáy, không cách nào thi triển ra thần thông cường đại tương tự, đành phải đưa tay ngăn lại.
"Oa —— "
Hắn há miệng phun máu, bay ngược ra sau.