Hứa Ứng và Thạch Thiên Dưỡng vội vàng đuổi theo, chỉ có điều tốc độ của Ngộ Không Đạo Nhân thực sự quá nhanh, bọn họ dùng hết khả năng, cũng chỉ có thể tụt lại đằng xa phía sau. Chỉ cần hơi chậm một chút, đạo nhân kia cũng đã vô ảnh vô tung.
Mỗi lúc như thế này, Ngộ Không Đạo Nhân lại phải dừng bước chờ hai người.
"Tên man di Tam giới này cũng có bản lĩnh thoát thân cực mạnh!" Thạch Thiên Dưỡng khen ngợi.
Đợi bọn họ đi rồi, hư không nổ tung, Bất Hủ Chân Vương Ngự Huyền Thông đi ra khỏi hư không, sắc mặt lạnh lẽo, nhìn về phía đám người Hứa Ứng bỏ chạy.
Phía sau hắn, động uyên to to nhỏ nhỏ san sát, tương ứng với Đại Thiên vũ trụ mà Bỉ Ngạn thống trị.
"Kỳ quái, vừa rồi hai người kia tập kích ta, một kẻ như man di Tam giới, một kẻ lại là Thánh tộc của Bỉ Ngạn."
Ngự Huyền Thông hạ giọng nói: "Thánh tộc, sao lại đi với man di?"
Những đệ tử bị Ngộ Không Đạo Nhân đả thương dồn dập tiến lên khấu đầu lễ bái, Ngự Huyền Thông phất ống tay áo một cái, phá không bay đi, đuổi theo đám người Hứa Ứng, hạ giọng nói: "Pháp bảo mà man di tế ra có phần kỳ quái, ta chỉ liếc mắt nhìn bảo vật này một cái mà khiến hai mắt ta hóa thành Hỗn Độn chi khí. Bảo vật này uy lực không lớn nhưng cấu tạo thực sự cao minh, lại có thể hủy đạo thân của ta!"
Đạo tâm của hắn cũng không khỏi nổi lên tham niệm.
"Dấu ấn bên trên bảo vật này tinh diệu hơn rất nhiều so với Hỗn Nguyên Đạo Quân tu luyện Hỗn Độn đại đạo chứng đạo Bất Hủ. Nhưng xem ra Man tử kia tựa hồ không biết vận dụng, chỉ tế pháp bảo lên mà thôi. Nếu ta có thể đoạt được..."
Hắn mới vừa nghĩ tới đây, bỗng nhiên trong lòng có cảm giác, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong hư không chui ra một Cửu Tuyền Chân Vương, tiếp theo trong đại địa cũng có một Cửu Tuyền Chân Vương chui ra, giữa bầu trời, còn có một Cửu Tuyền Chân Vương bay qua.
Ở những chỗ khác, có thể mơ hồ nhìn thấy thân hình của Cửu Tuyền Chân Vương.
Ngự Huyền Thông giật mình, hạ giọng nói: "Cửu Tuyền Chân Vương này đang tìm kiếm cái gì? Đúng rồi, chẳng lẽ hắn cũng thấy quả chuông kia?"
Trong lòng hắn nghiêm nghị, nếu Cửu Tuyền Chân Vương biết được bảo vật này, tất cũng sẽ động lòng tham, cũng muốn đoạt bảo!
"Lão quỷ này mũi còn thính hơn cả chó, ngửi thấy mùi thịt thì còn chạy nhanh hơn chó!"
Ánh mắt Ngự Huyền Thông nhấp nháy, quả nhiên nhìn thấy chân thân của Cửu Tuyền Chân Vương đang đi về phía này với tốc độ cực nhanh.
Cửu Tuyền Chân Vương cũng chú ý tới Ngự Huyền Thông, trong lòng căng thẳng: "Lão quỷ Ngự Huyền Thông này cũng biết Hồng Nguyên? Đúng rồi, ta đang thắc mắc làm thế nào lại có người cướp được Hồng Nguyên trước ta, hóa ra là Ngự Huyền Thông giở trò sau lưng! Hơn sáu mươi vạn năm trước, lão thất phu này bị Hạo Đập Đại Đạo Quân đả thương, không biết những năm qua thương thế của hắn đã khỏi hẳn chưa..."
Ánh mắt của hắn nhìn vào bóng tối sau lưng Ngự Huyền Thông, trong bóng tối này ẩn chứa ngàn vạn Thái Thượng động uyên.
Ánh mắt Cửu Tuyền Chân Vương sáng lên, lập tức nhìn ra những vết rách lớn trên những động uyên này, vẫn thấy mà giật mình, hiển nhiên vết thương năm đó Hạo Dập Đại Đạo Quân lưu lại, đến nay chưa từng khỏi hẳn!
"Năm xưa lão thất phu Ngự Huyền Thông có tôn hiệu Đạo Quân, cao hơn tôn hiệu Chân Vương của ta, năm đó thực lực của hắn cao hơn ta, có điều hơn sáu mươi vạn năm qua đi, hắn bị đạo thương dây dưa, mà ta vẫn tiến bộ. Bên thăng bên giảm, chắc chắn ta có thể thắng hắn!"
Hai người đều có tâm tư riêng, coi như không thấy đối phương, mỗi người đều đuổi theo hướng đám người Hứa Ứng chạy trốn.
Hai vị tồn tại Bất Hủ cảnh bước ra một bước, chỉ thấy thiên địa tầng tầng lớp lớp không ngừng co rút lại dưới chân bọn họ. Đợi đến khi bước chân bọn họ hạ xuống, một bước khác nâng lên, thiên địa co rút ở phía sau tự nhiên giãn ra, khôi phục như lúc ban đầu.
Hai người bọn hắn không cần chạy thục mạng như đám người Hứa Ứng, tốc độ lại nhanh hơn đám người Hứa Ứng!
Với tốc độ này, không bao lâu nữa, bọn họ sẽ có thể đuổi kịp ba người Hứa Ứng.
Phía trước, Hứa Ứng, Thạch Thiên Dưỡng còn đang đuổi theo Ngộ Không Đạo Nhân, đạo nhân kia thỉnh thoảng dừng lại, vẫy tay với bọn họ: "Nhanh lên! Nhanh lên!"
Hứa Ứng và Thạch Thiên Dưỡng nhanh chóng chạy đi, chỉ cảm thấy thân thể càng ngày càng nặng nề, dần dần sinh ra cảm giác mệt mỏi, nhưng Ngộ Không Đạo Nhân kia vẫn cực kỳ hoạt bát, phảng phất tinh lực vô cùng vô tận.
Trong lúc bất tri bất giác, bọn họ chạy không biết bao xa, nhưng vẫn không nhìn thấy điểm cuối của tòa đại lục Bỉ Ngạn này .
Hứa Ứng thầm kinh hãi, nếu là ở Tam giới, cho dù là Nhân Gian giới quy mô lớn nhất, chỉ sợ bọn hắn cũng đã bay ra khỏi Nhân Gian giới.
Nhưng Bỉ Ngạn vẫn nhìn không thấy điểm cuối.
"Sắp đến rồi!" Ngộ Không Đạo Nhân thúc giục.
Hai người cắn răng kiên trì, dốc toàn lực chạy trốn, đột nhiên không gian phía sau bọn họ bắt đầu co rút lại, kéo thân hình hai người về phía sau.