Khánh Tái Đạo Quân chần chờ một chút, nói: "Đại đạo của Thiên Cảnh khư dâng lên, thiên địa đại đạo thức tỉnh, lẽ ra sẽ khiến bố trí của Đại Đạo Chủ vốn có ở Thiên Cảnh khư hiển lộ ra. Truyền thừa của những Đại Đạo Chủ này sẽ vì vậy mà hiện thế."
Bàn Diễm Đạo Quân nói: "Đại đạo triều tịch, đại đạo của Thiên Cảnh khư thức tỉnh, cũng chỉ khiến những người có khí vận Thiên Cảnh khư đạt được công pháp này mà thôi. Người ngoài không chiếm được đúng không?"
Ánh mắt Hồng Tỳ Đạo Quân lấp lóe, ý vị thâm trường nói: "Lần này đại đạo Thiên Cảnh khư thức tỉnh, các vị Đại Đạo Quân còn chưa chạy tới đã để đệ tử của bọn họ đến trước một bước. Năm xưa người của Thiên Cảnh khư thật sự bị diệt sạch ư? Ta thấy chưa chắc."
Vu Thần Đạo Quân ho khan một tiếng, nói: "Năm đó có vài người Thiên Cảnh khư thông hôn với Thánh tộc Bỉ Ngạn, cũng có vài người Thiên Cảnh khư chạy trốn tới Bỉ Ngạn của chúng ta... "
Mọi người liếc nhìn nhau, Hồng Tỳ Đạo Quân nói: "Nói không chừng, trong đệ tử của Tứ Đại Đại Đạo Quân, có ai đó là người của Thiên Cảnh khư. Bốn vị Đại Đạo Quân bồi dưỡng đệ tử như vậy, đương nhiên mục đích là vì hôm nay."
Vu Thần Đạo Quân nói: "Bọn họ đã sớm dự liệu được, sẽ có một ngày đại đạo Thiên Cảnh khư thức tỉnh, sớm đã chọn người của Thiên Cảnh khư làm đệ tử, bồi dưỡng thành tài. Đợi đến khi đại đạo Thiên Cảnh khư dâng trào là để cho những đệ tử này ra mặt, dùng khí vận của người Thiên Cảnh khư dẫn ra đại đạo truyền thừa. Chiêu này, thật sự rất tuyệt diệu."
Ánh mắt của những Bất Hủ khác đều hấp háy nhìn về nơi sâu trong Thiên Cảnh khư.
Khí vận và cơ duyên bực này, đáng tiếc không liên quan tới bọn họ.
Thiên Cảnh khư cực kỳ nguy hiểm, đại đạo dâng trào, thiên địa đại đạo sống lại, đợt thức tỉnh này cực kỳ hỗn loạn, đại đạo trong u ám chậm rãi phóng thích ra đạo lực, tạo thành những nơi nguy hiểm. Bước vào trong đó, kích phát đạo lực, rất có thể sẽ thân tử đạo tiêu.
Hứa Ứng đi lại trong đó, tránh những nơi này.
Lúc này, một chỗ thức tỉnh khiến cho y chú ý, nơi khác thường là một mảnh lờ mờ, duy chỉ có nơi đó là một vùng rực sáng, phảng phất như một thế giới khác.
Nơi đó ở giữa hai ngọn núi, địa thế dốc đứng, thế núi như cổng, đi qua là sáng tỏ thông suốt, bên trong có một khối Tạo Hóa chi khí, đang theo đại đạo triều tịch mà dần dần lớn mạnh.
Bốn phía của Tạo Hóa chi khí, sơn thủy cây cối đều không ngừng sinh trưởng, chắc là Tạo Hóa chi khí tạo thành ảnh hưởng. Đạo lực phóng thích cực kỳ rõ ràng.
Lúc trước Hứa Ứng gặp rất nhiều nơi thức tỉnh, đều không có hiện tượng rõ ràng như vậy!
Lý giải về Tạo Hóa chi đạo, Hứa Ứng cũng học được từ công pháp của Minh Mạn, mà công pháp này cũng đến từ Bỉ Ngạn, là công pháp không trọn vẹn.
"Tạo Hóa chi khí cực kỳ hiếm có, bên trong ẩn tàng Tạo Hóa chi đạo, nếu có thể thu lấy đoàn Tạo Hóa chi khí này, đối với việc gia tăng Tạo Hóa chi đạo của ta sẽ rất có ích lợi!" Trong lòng của y thầm nghĩ.
Tạo Hóa chi đạo là một môn đại đạo cực kỳ cao cấp, bởi vì cái gọi là sinh sôi tạo hóa, sinh mệnh sáng tạo diễn hóa, liên miên bất tức, đều ở bên trong Tạo Hóa đại đạo!
Số lượng đại đạo vượt qua Tạo Hóa không nhiều lắm.
Có điều lúc này đang có ba người đi về phía khu vực Tạo Hóa giữa hai ngọn núi, có lẽ hẳn cũng là phát hiện diệu dụng của khu vực Tạo Hóa, muốn lấy được bảo vật bên trong.
Hứa Ứng thoáng chần chờ, bước theo ra phía trước.
Ba người kia hai nam một nữ, nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng bước chân, từng người quay đầu nhìn xung quanh, một người đàn ông trong đó quát lên: "Ngươi là người phương nào? Vì sao lén lén lút lút đi theo chúng ta?"
Hứa Ứng nói: "Tại hạ là Hứa Ứng môn hạ của Thái Nhất Đại Đạo Quân, ba vị huynh đài là?"
Hai nam một nữ kia nghe thấy hắn đến từ môn hạ của Thái Nhất đại đạo, không dám chậm trễ, nữ tử kia nói: "Hứa sư huynh, tiểu muội Ngu Quân, hai vị này là sư huynh của ta Ninh Hoa, Yến Khôi. Ba người chúng ta là đệ tử của Đoan Mộc Chân Vương, theo sư huynh Vệ Dịch thuộc môn hạ Sinh Tử Đại Đạo Quân tới đây tìm kiếm cơ duyên."
Hứa Ứng không biết Vệ Dịch là ai, thầm nghĩ: "Sinh tử Đại Đạo Quân? Lại là một Đại Đạo Quân! Chắc chắn người nàylà tu luyện Sinh Tử đại đạo, không biết thực lực so với Thái Nhất Đại Đạo Quân thì thế nào."
Nữ tử kia tên Ngu Quân kia thấy y nghe tên Vệ Dịch mà vẫn tiến lên, trong lòng thầm nghĩ: "Môn hạ Thái Nhất rất kiêu ngạo, còn không sợ sư huynh Vệ Dịch!"
Ninh Hoa thấy Hứa Ứng không nói năng gì, ho khan một tiếng, nói: "Chẳng lẽ Hứa sư huynh chưa từng nghe nói dưới Bất Hủ ta vô địch, trên Bất Hủ một đổi một?"
Hứa Ứng lắc đầu nói: "Chưa từng nghe nói qua."
Ninh Hoa nói: "Những lời này, chính là nói Vệ Dịch sư huynh."
Hứa Ứng hai mắt sáng ngời, lộ vẻ mừng rỡ, nói: "Vị sư huynh Vệ Dịch này quả nhiên mạnh mẽ, có cơ hội nhất định phải gặp!"