Ba vị Đại Đạo Quân đều gật đầu, nói: "Bọn ta cũng đang có ý này."
Vu Thần, Hồng Tỳ, Khánh Tái, Bàn Diễm - Tứ Đại Đạo Quân trấn thủ nơi đây đã sớm có chuẩn bị, dựng tế đàn lên, chuẩn bị sẵn sàng cho tế lễ.
Bốn vị Đại Đạo Quân sửa sang lại vạt áo, bước lên tế đàn, sắc mặt mỗi người đều nghiêm nghị, thắp hương nói: "Năm đó ban sơ, dân chúng đói khát, trốn tới Thiên Cảnh, ruộng đất hoang vu, lạnh lẽo thấu xương, bụng đói meo, nhà cửa đại loạn.”
"Cảm ơn trời xanh, tặng ta Thiên Cảnh. Trời ban ruộng tốt, ngũ cốc đầy sân, lúa chất ngập kho, ban cho áo gấm, quấn thân thể ta, lại ban sơn hào, hải vị đầy ắp, lấp kín ngũ tạng, ban cho thái bình, thịnh thế huy hoàng, tăng cường nhân khẩu.”
"Cảm ơn trời xanh, truyền công pháp ta, truyền thần thông ta, tặng đất đai ta, tăng linh hồn ta. Được ơn của trời, trong lòng kinh sợ, thắp hương bái tạ, cầu mong ân đức, vạn thế vĩnh hưng!"
Dứt lời, bốn vị Đại Đạo Quân quỳ lạy trên tế đàn, Vu Thần, Hồng Tỷ, Khánh Tái, Bàn Diễm - bốn vị Đạo Quân mỗi người bưng mâm đỏ tiến lên, bên trong mâm đỏ là da đầu của từng vị cường giả.
Bốn vị Đại Đạo Quân tế những da đầu này giữa thiên địa, tạo thành hình dạng từng vị Thần Ma, trấn áp Thiên Cảnh khư.
Lễ xong, bốn vị Đại Đạo Quân đều đứng dậy, Vu Thần, Hồng Tỳ, Khánh Tái, Bàn Diễm - bốn người ở phía sau hầu hạ.
Đạo Cực Chân Vương tiến lên, nói: "Đại Đạo Quân, còn có khôn điểu chưa phóng thích."
Thái Nhất Đạo Quân tỉnh ngộ, cười ha hả với ba vị Đại Đạo Quân khác: "Xem trí nhớ của ta đi. Năm xưa chúng ta tới Thiên Cảnh khư, đói khát khó nhịn, thấy khắp nơi đều là khôn điểu, là mỹ vị hiếm thấy, có thể no bụng, bảo vệ tính mạng. Năm xưa chúng ta ăn nhiều khôn điểu như vậy, hôm nay cảm ơn trời xanh, cũng cần biểu thị."
Âm Dương Đại Đạo Quân gật đầu nói: "Đúng là cần biểu thị."
Bốn vị Đại Đạo Quân theo Vu Thần đi tới đỉnh núi phía dưới, chỉ thấy nơi này nuôi nhốt một đám chim lớn, là sinh vật Thiên Cảnh khư, do lớn lên, không biết bay, nên còn gọi là gà chạy bộ. Sau đó Thiên Cảnh biến thành Thiên Cảnh khư, không còn sinh cơ, chỉ có Bỉ Ngạn còn nuôi dưỡng loại sinh vật này.
Bốn vị Đại Đạo Quân thấy thế, thầm khen Đạo Cực Chân Vương có lòng.
Thái Nhất Đạo Quân tiến lên, chọn ra một con khôn điểu cường tráng, nói: "Năm đó vì mạng sống nên ta không thể không ăn thịt các ngươi. Bọn ta vẫn luôn cảm kích các ngươi. Hôm nay, ta phóng thích ngươi tương đương với linh hồn đã từng bị bọn ta ăn thịt của khôn điểu. Ngươi đại biểu cho tộc đàn của mình, tha thứ tội ác của bọn ta. Thôi đi, khôn điểu, ban cho các ngươi tự do!"
Dứt lời, Thái Nhất Đại Đạo Quân thả con khôn điểu kia ra.
Con khôn điểu kia được hắn thả ra, bước đi cẩn thận từng chút một, nhìn đồng loại được nuôi dưỡng kia, kêu rột rột vài tiếng.
Những con khôn điểu khác kêu rột rột không ngừng.
khôn điểu thăm dò đi ra hai bước, phát hiện những người này không ngăn cản nó, trong lòng vui mừng, là rầm rầm chạy đi.
Có điều nơi đây dù sao cũng là trên núi, khôn điểu kia chưa đi được bao xa là trượt chân ngã xuống sườn núi, lại không biết bay, vì thế đi đời nhà ma.
—— Thiên Cảnh khư không có bao nhiêu tia sáng, sắc trời quá tối, chim này lại chỉ là chim phàm, khó có thể thấy rõ con đường.
Đám người hoàn toàn không để ý tới cảnh tượng này.
Ba vị Đại Đạo Quân, Hồng Tỳ, Vu Thần, Đạo Cực ngắm nhìn Thái Nhất đại đạo phóng thích khôn điểu, từng người tán thưởng không thôi, nói: "Bỉ Ngạn ta có trời xanh che chở, lại biết cách tạ ơn, lo gì Bỉ Ngạn không hưng thịnh?"
Thái Nhất, âm Dương, Sinh Tử và Thần Ma bốn vị Đại Đạo Quân liếc mắt nhìn nhau, âm Dương Đại Đạo Quân cười nói: "Hiện giờ chúng ta đã không còn tội nghiệt, nên chuẩn bị cho công pháp Đại Đạo Chủ của mình. Ba vị, mời!"
"Mời!"
Âm Dương, Sinh Tử và Thần Ma ba vị Đại Đạo Quân lần lượt rời đi.
Duy chỉ có Thái Nhất Đại Đạo Quân mang theo Hồng Đạo Quân cũng đi vào sâu trong Thiên Cảnh khư.
Đạo Cực Chân Vương đưa mắt nhìn bọn họ đi vào Thiên Cảnh khư tối tăm không thể thấy rõ, nói với những Bất Hủ khác: "Các vị đạo hữu, các ngươi nói xem vì sao bốn vị Đại Đạo Quân lại khẳng định bọn họ có thể đạt được công pháp Đại Đạo Chủ?"
Vu Thần Đạo Quân nói: "Không nên nghe ngóng thì đừng có nghe ngóng, tránh rước lấy rắc rối."
Đạo Cực Chân Vương cười nói: "Chẳng lẽ các ngươi không tò mò?"
Mỗi người đều có phần chần chờ, tuy bọn họ cách cảnh giới Đại Đạo Chủ khá xa thế nhưng nếu có thể đạt được công pháp Đại Đạo Chủ thì cũng là việc tốt, trợ giúp bọn họ tu hành.
"Ta cảm thấy sở dĩ bốn vị Đại Đạo Quân cảm thấy công pháp Đại Đạo Chủ sẽ xuất thế, là bởi vì Thiên Cảnh khư đại đạo triều tịch."