Tiên Đế Chí Tôn thở dài: "Ngươi không phải Tiên Đế, không biết ngồi lên bảo tọa này sẽ có rất nhiều cản trở, để cho ngươi không thể thực hiện khát vọng như ý mình. Tỉ như, vi huynh nghe nói ngươi bị Nhị Lang Chân Quân trấn áp trong Vô Lượng Hỏa Hải, ngày đêm bị lò bát quái luyện đan dày vò, cũng đã từng tự mình đi tới Vô Lượng Hỏa Hải."
Vi Tự nhướng mày, khàn giọng nói: "Ngươi đã từng tới Vô Lượng Hỏa Hải?"
Hắn cảm thấy hãi hùng khiếp vía.
Vị sư huynh này của mình đi Vô Lượng Hỏa Hải làm gì chứ?
Muốn đi cứu mình, hay là đi nhìn xem mình có bị trấn áp chắc chắn hay không?
Tiên Đế Chí Tôn nói: "Ta đi vào tiên mộ, tìm được chỗ trấn áp ngươi, thấy được phong ấn Nhị Lang Chân Quân để lại, cùng với lô hồn đang dung luyện ngươi. Mặc dù ta là Tiên Đế Chí Tôn cao quý, nhưng lại không thể làm theo ý mình, cho nên ta chỉ có thể trơ mắt nhìn ngươi bị trấn áp ở nơi đó. Nhìn thấy ngươi không có khả năng bị luyện chết, ta cũng thấy yên lòng."
Vi Tự hung thần ác sát nói: "Ngươi thấy ta không thể chạy thoát, ngươi liền yên tâm rời đi?"
Tiên Đế Chí Tôn lắc đầu nói: "Ta là sư huynh của ngươi, sao lại đối đãi với ngươi như vậy được? Chỉ là ở Tiên giới này, vi huynh không phải một nhà độc đại, còn có rất nhiều người ảnh hưởng ta, để cho ta không thể cứu ngươi. Ngươi là sư đệ ta, nếu như ta cứu ngươi ra mới đúng là hại ngươi, bọn họ sợ hai sư huynh đệ chúng ta liên thủ, tất nhiên sẽ không cho phép ngươi còn sống. Chỉ khi ngươi bị trấn áp dưới Vô Lượng Hỏa Hải, mới có một chút hi vọng sống."
Vi Tự cười lạnh, những gì vị sư huynh này của hắn nói, hắn một chữ cũng không tin.
"Sư huynh, ngươi năm đó đã có tiền đồ hơn ta, nhưng ta thật không thể ngờ, người ngồi trên bảo tọa Tiên Đế người vậy mà lại là ngươi."
Vi Tự cảm khái nói, "Năm đó có rất nhiều người có hi vọng ngồi lên vị trí này hơn ngươi, khi đó, ngươi vẫn chưa tu thành Chí Tôn cảnh. Vị trí Tiên Đế Chí Tôn này, thấy thế nào cũng sẽ không rơi vào trên mông của ngươi mới phải."
Tiên Đế Chí Tôn cười nói: "Ta luôn tính nhiều hơn vài bước so với người khác, ngồi lên vị trí này cũng không có gì ghê gớm cả."
Vi Tự trầm mặc một lát, nói: "Đúng vậy, tâm tư của ngươi thâm trầm hơn so với những người khác, tính được nhiều hơn so với những người khác. Nhưng ngươi tốn quá nhiều thời gian cho việc học thần toán, làm trễ nải tu vi của ngươi. Cho nên sư phụ mới nói ngươi phân tâm, bảo ngươi quay trở về đường đúng."
Tiên Đế Chí Tôn lơ đễnh, nói: "Ta tu thành Chí Tôn cảnh, chẳng lẽ không phải đường đúng ư?"
Vi Tự cười lạnh nói: "Có phải là đường đúng hay không, bản thân ngươi hiểu rõ hơn ta."
Tiên Đế Chí Tôn không tranh luận với hắn nữa, cười nói: "Hôm nay chúng ta không nói tới cái này, nói chính sự đi."
Vi Tự nghiêm nghị, nói: "Cuối cùng ngươi cũng muốn hạ thủ với ta à? Ta mới chạy thoát từ trong tay tiểu sư đệ, lại phải chết trong tay sư huynh, đúng là thời giờ bất lợi, báo ứng đáng đời, đại khái là năm đó ta sát sinh quá nhiều nên mới có báo ứng này."
Tiên Đế Chí Tôn kinh ngạc: "Tiểu sư đệ?"
Vi Tự cũng giật mình, hồ nghi nói: "Chính là Hứa Ứng. Chẳng lẽ hắn không phải sư đệ của ta?"
Tiên Đế Chí Tôn lắc đầu cười nói: "Hứa Ứng dĩ nhiên không phải sư đệ của ngươi. Sư đệ không nên suy nghĩ bậy bạ."
Vi Tự nhíu mày, Tiên Đế Chí Tôn bảo hắn không nên suy nghĩ bậy bạ, hắn nhất định phải nghĩ lung tung mới được. Con đường tu luyện của Hứa Ứng giống hệt với Thanh Huyền, nhất định trong này có liên hệ nào đó không muốn người khác biết!
Tiên Đế Chí Tôn thấy thế, sắc mặt trầm xuống, như có như không phát ra một tia sát khí, thản nhiên nói: "Chuyện về Hứa Ứng, ngươi không cần hỏi đến làm gì."
Vi Tự không khỏi nghiêm nghị, biết hắn thần cơ diệu toán, có nhiều thứ thật sự không thể suy đoán lung tung, nếu không sẽ có họa sát thân.
"Sư huynh, nếu như người cứu ta là La lão quái, như vậy ta còn có thể sống được. Nhưng người cứu ta là sư huynh ngươi, như vậy ta chắc chắn không còn đường sống nữa!"
Vi Tự cười lạnh nói, "Sư huynh, hai ta đều hiểu rõ nhau, lý nào ta lại không hiểu ngươi hay sao?"
Tiên Đế Chí Tôn lắc đầu nói: "Người ngươi hiểu rõ là ta của quá khứ, hiện tại đã qua gần sáu mươi vạn năm, bây giờ ta đã không còn giống khi xưa nữa. Đám người La Thánh Nhân trên Cửu Thiên ý đồ cưỡng ép ngươi tới đối phó ta, ta không thể không đề phòng."
Vi Tự cười lạnh nói: "Cho nên ngươi nhất định phải giết ta. Lúc trước ta bị trấn áp, trốn không thoát lòng bàn tay của ngươi, ngươi còn có thể cho phép ta còn sống. Nhưng ta đã thoát ra, ngươi sẽ là người đầu tiên muốn ta chết! Ngươi sợ những người trên Cửu Thiên kia lấy được bí mật về công pháp thần thông của người từ trên người ta!"