Bây giờ y cũng sợ Trượng Thiên Xích như vậy.
Dù sao, pháp bảo Chí Tôn khẳng định cực kỳ khó có được, nhưng hơn bốn mươi vạn năm trước, lại có đến hai món pháp bảo Chí Tôn xuất hiện, trong này khẳng định có điều cổ quái.
Tử Vi Hậu Chủ nghe vậy, lập tức tới hứng khỏi, thử hỏi: "Ý của ngươi là chủ nhân của Trượng Thiên Xích, cũng có khả năng chưa chết?"
Hứa Ứng nhẹ nhàng gật đầu, nói: "Nhưng thăm dò một vị Chí Tôn chưa chết cực kỳ hung hiểm. Trường Sinh Đế là Đại La Kim Tiên, nếu như nguyên chủ nhân của món pháp bảo này chưa chết, hắn nhất định có thể phát giác được. Nên ta không dám khẳng định."
Tử Vi Hậu Chủ bị y câu lên hứng thú, ánh mắt rơi trên Trượng Thiên Xích, cười nói: "Đại La Kim Tiên? Không phải tân thế giới tu luyện Chí Tôn sao? Người này đi theo con đường Đại La Kim Tiên, có thể thấy được cũng là không cách nào tu thành Chí Tôn cảnh, không thể không đi theo con đường xưa của bọn ta. Nếu hắn có bản lĩnh, còn có thể dùng pháp bảo Chí Tôn của người khác sao?"
Hắn mỉm cười, nói: "Một vị Chí Tôn chưa chết, lại vứt pháp bảo của mình ra như thế rốt cuộc là có dụng ý gì? Chắc chắn không phải vì cảm thấy pháp bảo của mình quá nhiều."
Hứa Ứng phấn chấn tinh thần, cười nói: "Ai... Hậu Chủ đạo huynh, vậy phải làm như thế nào mới có thể biết chủ nhân chí bảo đã chết hay chưa?"
Tử Vi Hậu Chủ cười nói: "Thử một lần thì biết."
Hứa Ứng nháy mắt mấy cái: "Thử thế nào?"
Tử Vi Hậu Chủ cười nói: "Ngươi muốn ta thử giúp ngươi? Nếu như ta thử, chọc giận người kia, bằng trạng thái hiện tại của ta, chỉ sợ sống không quá mười chiêu."
Hứa Ứng nói: "Chỉ sợ trạng thái của Chí Tôn kia cũng không khá hơn bệ hạ bao nhiêu. Nếu không phải bị thương nặng, làm sao lại ném pháp bảo Chí Tôn của mình ra ngoài chứ?"
Tử Vi Hậu Chủ hạ quyết tâm, lắc đầu nói: "Ngươi khích tướng ta cũng vô dụng. Năm đó ta chính là bị tồn tại Chí Tôn cảnh vây công mà chết, biết sự đáng sợ của tân cảnh. Ta vẫn muốn giữ lại tấm thân hữu dụng này, dốc chút sức cuối cùng cho Tổ Đình, chứ không phải khi không lại đi quyết đấu với một vị Chí Tôn."
Hứa Ứng thấy không cách nào thuyết phục được hắn, đành phải thu hồi Sơn Thủy Trượng Thiên Xích.
Tử Vi Hậu Chủ cười nói: "Ngươi có nghĩ tới chuyện vì sao tồn tại Chí Tôn cảnh tồn lại ném pháp bảo của mình ra hay không? Nếu như ngươi có thể nghĩ thông suốt vấn đề này, ngươi sẽ biết, có được pháp bảo Chí Tôn, chưa chắc đã là chuyện tốt. Không có bánh từ trên trời rơi xuống đâu, chỉ có bẫy rập rơi xuống mà thôi."
Hứa Ứng do dự một chút, nói: "Nếu như bảo vật này thật sự có bẫy rập, chắc chắn Trường Sinh Đế sẽ phát hiện ra."
Tử Vi Hậu Chủ mỉm cười nói: "Vị Trường Sinh Đế này ngay cả Chí Tôn cảnh cũng tu không thành, có thể thấy được hắn cũng là hạng người vô năng mà thôi."
Hứa Ứng trù trừ một lát, lấy hết dũng khí nói: "Hậu Chủ đạo huynh, lần này ta đến vẫn còn một chuyện nữa. Lọng che trên đế liễn của ta bị hủy diệt hai lần, ngươi xem liệu có thể..."
"Không thể!"
Tử Vi Hậu Chủ quả quyết cự tuyệt, nói, "Tử Ngôn, thay vi sư tiễn khách!"
Nam Tử Ngôn vội vàng tiến lên, cười nói: "Hứa Thiên Tôn, mời đi cho."
Hứa Ứng nói: "Ngươi vẫn còn mấy cái lăng Tiên Đế chưa đào, bên trong khẳng định vẫn còn lọng che dư thừa. Nếu không ta đào giúp ngươi nhé? Ta không lấy bảo vật khác, ta chỉ xin mấy thứ ngươi không cần tới thôi!"
Tử Vi Hậu Chủ mắt điếc tai ngơ, Hứa Ứng đành phải lên thuyền, Nam Tử Ngôn đưa y đi ra khỏi Tử Vi Tổ Đình, lúc này mới vòng trở lại.
Tử Vi Hậu Chủ cười nói: "Tử Ngôn, ngày con bước lên vị trí mạnh nhất trong thế hệ trẻ này không còn xa nữa. Cái tên Hứa Ứng này, khắp người toàn là điểm yếu, khắp nơi đều là tử huyệt, chỉ sợ cách lúc diệt vong không còn xa nữa."
Nam Tử Ngôn nói: "Sao sư phụ lại nói vậy?"
Tử Vi Hậu Chủ nói: "Con nhìn hắn luyện thành động uyên Thái Nhất, bị người để mắt tới, bên trong Đại La Thiên có giấu thần hồn cổ xưa manh nha chờ ngày vùng dậy, đắc tội Đại La Kim Tiên như Trường Sinh Đế tôn này, lão thọ tinh thắt cổ, hơn nữa còn giữ Sơn Thủy Trượng Thiên Xích, khẳng định sẽ bị cảnh tồn Chí Tôn tính toán. Hắn bị cắm cờ đầy người, cũng không phải đang hát hí khúc, có thể thấy được đã cách cái chết không xa nữa."
Nam Tử Ngôn vội vàng nói: “Để con đi cảnh báo cho hắn!"
Tử Vi Hậu Chủ cười lạnh nói: "Con đi, bị thần hồn cổ xưa trong Đại La Thiên của hắn biết được, sẽ lập tức lấy mạng con! Việc này con không nên nhúng tay vào!"
Hứa Ứng rời khỏi Tử Vi Tổ Đình, dự định tới Tiểu Thiên Tôn Hỗn Nguyên cung nghỉ ngơi, thanh âm của Thần Bà đã truyền đến, nói: "Tiên Chủ, Lan Tố Anh có để lại một tờ giấy cho Tiên Chủ.