Tư Tuyết Thiên Tôn mặt mày ửng đỏ, hung tợn trừng mắt nhìn Hứa Ứng một cái, thầm nghĩ: "Đến chết cũng không đổi tính! Năm đó cũng lén bóp ta như thế... Thôi, nể tình tình cũ, tha hắn một lần vậy."
Cô không dây dưa nữa, phóng về phía Nhân Sâm Quả Thụ.
Nhân Sâm Đạo Quả quan trong hơn tên tình nhân cũ Hứa Ứng này.
Lan Tố Anh cũng nhẹ nhàng thở ra, trong lòng thầm nghĩ: "Cũng may thằng con ngốc này còn chưa quên tình xưa với tình nhân cũ, chưa từng đi trảm tâm ma."
Trong nháy mắt, Hứa Ứng lại tránh thoát ám toán của Thủy bộ Thiên Tôn Tạ Thanh Sam, Tạ Thanh Sam liên tục đánh ra hơn mười chiêu, không thể chạm đến Hứa Ứng mảy may, không khỏi sợ hãi.
Đám người đều kinh ngạc kêu một tiếng, đột nhiên hai mắt của Đông Vương sáng lên, đánh về phía Hứa Ứng, cười nói: "Nói vậy là có một vị thần toán không tầm thường đang trợ giúp Hứa Thiên Tôn sao?"
Hắn nóng lòng không đợi được, thấy Hứa Ứng có thể nhẹ nhàng tránh đi thần thông của tất cả mọi người thì biết mình đã đụng độ một vị thần toán nhất đẳng, chỉ sợ không thua gì mình, cho nên có ý muốn đọ sức.
Hứa Ứng giận tím mặt: "Đông Vương điện hạ, ngươi đã quên chúng ta là minh hữu rồi à? Lần này ta đến, chính là vì giúp ngươi một tay, ngươi ra tay với ta, ngươi có còn là người hay không?"
Đông Vương đánh về phía y, cười lạnh nói: "Ngươi đến giúp ta một tay, phân thân của ta chết ở chỗ này, ngươi lại hái được đạo quả, đây là đạo lý gì?"
Dưới sự chỉ điểm của Lan Tố Anh, Hứa Ứng liên tục tránh đi đòn tấn công của hắn, đồng thời né tránh công kích của những Thiên Quân khác, đè hạ giọng nói nói: "Ta đã giúp phân thân của ngươi một tay, nhưng mà ngươi quá vô dụng, cuối cùng chết mất như thế, ta có thể làm gì được?"
Thái Tuế bộ Ninh Thiên Tôn cũng đánh về phía Hứa Ứng, lại có cường giả thần toán như Đông Vương, cho dù là Lan Tố Anh đi nữa thì cũng có phần đuối sức.
Ninh Trọng Thiên Tôn là cha của Ninh Thanh, thực lực cũng cực mạnh, mới vừa rồi hắn đã bị Thanh Phong Minh Nguyệt đả thương, lại bị đạo khóc ảnh hưởng, nhưng thực lực vẫn kinh người như cũ.
Tuy Ngọc Đường Đại Pháp của hắn có sơ hở, nhưng Hứa Ứng hoàn toàn không kịp bắt lấy sơ hở của mình, cơ hội cứ lướt qua chớp nhoáng.
Y và Thiên Quân vẫn có chênh lệch rất lớn.
Đông Vương cười nói: "Ngươi yên tâm, ta chỉ muốn xem khả năng tính toán của đạo hữu này như thế nào mà thôi, không phải thật sự muốn giết ngươi. Ta thu lực, chiêu thức rơi vào trên người ngươi nhất định sẽ không đánh chết ngươi."
Tuy nói như vậy, nhưng trong lúc nguy hiểm như vậy mà lại trúng một chiêu của hắn, một khi bị trọng thương, chỉ sợ Hứa Ứng khó mà ngăn được chiêu thức của Ninh Thiên Tôn, hơn phân nửa là sẽ bị loạn chiêu đánh chết.
Đông Vương liên tiếp đánh hơn mười chiêu đều bị Hứa Ứng ngăn chặn, có đôi khi ngay cả thần thông cũng chưa kịp thi triển thì đã bị Hứa Ứng đánh gãy, trong lòng kinh nghi bất định: "Chẳng lẽ ta không phải thiên hạ đệ nhất thần toán ư?"
Hắn lập tức tỉnh ngộ lại, rùng mình: "Thần toán chỉ điểm Hứa Ứng tránh thoát công kích của biết bao Thiên Quân kia nhất định là cha ta!"
Trong lòng của hắn vừa sợ vừa giận, lại có phần sợ hãi, lập tức thu tay lại, không dám thăm dò Hứa Ứng nữa, thầm nghĩ: "Phụ thân, người che giấu đúng là đủ sâu! Nhi thần cho rằng mình là đệ nhất thần toán, không ngờ trình độ của người còn cao hơn cả nhi thần! Nhưng người đúng là thiên vị người ngoài, vậy mà lại giúp Hứa Ứng cướp lấy Nhân Sâm Đạo Quả!"
Hắn không biết phân thân của mình đã từng có suy đoán tương tự, nên lại đoán thêm một lần.
Chỉ có điều, hắn tuyệt đối không thể ngờ được, người trốn ở động uyên Doanh Châu chỉ điểm Hứa Ứng không phải là phân thân của Tiên Đế Chí Tôn, mà là nghĩa nữ Lan Tố Anh một mực bị Tiên Đế Chí Tôn giam lỏng trong cung.
Chuyện Tiên Đế Chí Tôn nhận Lan Tố Anh làm nghĩa nữ, Đông Vương cũng biết, đối với nghĩa muội này, hắn chưa bao giờ để ở trong lòng. Lan Tố Anh và hắn đã gặp mặt vài lần, còn từng hỏi hắn về thần toán, Đông Vương cũng chỉ dạy sơ vài công pháp thần toán dễ hiểu cho cô mà thôi.
Nhưng điều khiến hắn không nghĩ tới chính là, Lan Tố Anh lại dựa vào những công pháp thần toán dễ hiểu này để đẩy ngược thần toán của Chí Tôn, dung hợp cùng thần toán mà cô biết trước kia, tu thành Quá Khứ Vị Lai Thân, nắm giữ khả năng tính toán kinh người!
Phải biết rằng khả năng tính toán của Lan Tố Anh vốn không yếu, năm đó lúc Hứa Ứng tuổi còn nhỏ, chỉ mới tám chín năm tuổi, vừa tan học từ lớp của Hứa Tĩnh nên chạy vội ra ngoài, đụng vào một thiếu niên.
Bé con Hứa Ứng quay đầu lại, nhưng không nhìn thấy ai.