Hứa Ứng nghĩ nghĩ một lúc, nói: "Thiên ca, Ngộ Không đạo nhân xưa đâu bằng nay, tu vi của hắn sâu không lường được. Ngươi khoác lác trước mặt bọn ta còn được, đến trước mặt hắn thì phải rộng rãi một chút, miễn cho ăn thiệt thòi."
Quả Chuông vội vàng nói: "Đó không phải nhát gan, mà là rộng rãi, lòng dạ rộng lớn, không tính toán với hắn."
Hứa Ứng liên tục gật đầu: "Đúng là đạo lý này."
Chó mực cười lạnh nói: "Bại tướng dưới tay năm đó, cũng xứng để cho ta nhún nhường à? Chờ gặp mặt, nhìn ta một ngụm máu chó đen phun chết hắn, cho hắn hiện nguyên hình luôn!"
Hứa Ứng, Quả Chuông và Tiểu Thiên Tôn đều lo lắng không thôi.
Mộ táng của Mai sơn thất huynh đệ xây giống như mê cung, quanh co lòng vòng, mặc dù có Chó mực dẫn đường, bọn họ cũng đi thật lâu, lúc này mới đi vào mộ táng của Nhị Lang Chân Quân.
Ánh vào tầm mắt bọn họ chính là một mảnh sơn hà, nước sông cuồn cuộn, chảy qua từ giữa hai ngọn núi, ở cửa sông có một tòa miếu thờ cổ xưa, kiến trúc cổ kính, viết ba chữ Nhị Lang miếu.
Nơi đây tràn ngập một loại đạo vận nặng nề kéo dài, cổ xưa thâm thúy, cực kỳ bất phàm.
"Nơi đây chính là Quán Giang khẩu Đại La Thiên, Quán Giang khẩu Nhị Lang miếu là đạo tràng của Nhị gia, nhưng đạo tràng này chỉ là nơi nhận hương hỏa thôi."
Chó mực chạy về phía Nhị Lang miếu, nói, "Nhị gia là thân thể thành thánh, chứng được Đại La Kim Tiên, bản thân chính là đạo tràng, thành đạo ở trong, không có loại Đại La Thiên bình thường kia."
"Thân thể thành thánh, thành đạo ở trong?" Hứa Ứng nghe vậy, không khỏi ngẩn người ngơ ngác.
Đại La Thiên chính là thân thể nó, thân thể nguyên thần đầu óc, luyện thành một thể, đây là thân thể cường đại tới cỡ nào chứ?
"Cho nên hầu tử nói Chân Quân Cửu Chuyển Huyền Công không phải luyện thể thánh pháp thiên hạ đệ nhất, chẳng lẽ công pháp của hầu tử nhà hắn lại là thiên hạ đệ nhất hay sao?" Chó mực cười lạnh nói.
"Cẩu bá phụ, phải rộng lượng!" Tiểu Thiên Tôn vội vàng nhắc nhở.
"Ngươi mới là cẩu! Gọi ta Hao Thiên bá phụ!" Chó mực hậm hực nói.
Bọn họ đi vào Quán Giang khẩu Nhị Lang miếu, chó mực khí thế hùng hổ, xông vào trong miếu, Hứa Ứng lo lắng cho an nguy của hắn, cũng vội vàng vọt vào, chỉ nghe chó mực oang oang kêu lên: "Đại Thánh gia gia đến đây lúc nào thế? Cũng không thông báo trước một tiếng, để ta dễ bề nghênh đón."
Hứa Ứng, Tiểu Thiên Tôn và Quả Chuông đều nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ: "Cẩu gia quả nhiên là người từng trải, cực kỳ rộng lượng!"
Hứa Ứng đi vào, chỉ thấy Ngộ Không đạo nhân thân mặc xiêm y màu vàng, áo rộng tay áo lớn, y phục không hề vừa người.
Ngồi đối diện hắn là một vị thiếu niên dung nhan tuấn tú tướng mạo đường đường, có vài phần thanh tú, một thân trang phục cũng có vẻ hoa lệ, cười như không cười, đạo khí hiên ngang, siêu phàm xuất trần.
Giữa vầng trán của hắn có một con mắt dựng đứng, hệt như lá liễu.
Hắn chính là Nhị Lang Chân Quân.
Đôi mắt ở mi tâm của hắn có thể nhìn Đại Thiên thế giới, cảnh tượng trong Chư Thiên Vạn Giới thường xuyên ánh vào trong đôi mắt này, cực kỳ thần kỳ bất phàm.
Hứa Ứng dò xét một phen, trong lòng thầm nghĩ đúng là đáng tiếc, vị thiếu niên này đã qua đời, không có bất kỳ khí tức gì.
Ngộ Không đạo nhân ngồi đối diện Nhị Lang Chân Quân, ở giữa hai người có để một cái khay, trên khay có rượu có chung, trong chung lại có mùi rượu tỏa ra bốn phía.
Ngộ Không đạo nhân đã uống đến độ say hết bảy tám phần men, không quan tâm Chó mực và đám người Hứa Ứng, nâng chén lên mời, nói: "Cửu Chuyển Huyền Công của ngươi chưa bao giờ thắng Vô Lậu Kim Thân của ta. Năm đó không thể thắng, hiện tại cũng sẽ không thể thắng. Đáng tiếc sau khi ta trở lại thì ngươi đã qua đời, từ nay về sau không bao giờ biết được ai mới là thiên hạ đệ nhất nữa."
Hắn uống rượu xong thì nghẹn ngào khóc lớn.
Chó mực khuyên nhủ: "Đại Thánh gia gia, lúc Nhị gia qua đời cũng nhớ ngươi, nói không thể cùng ngươi phân cao thấp, trong lòng vô cùng tiếc nuối."
Ngộ Không đạo nhân nghe vậy, lại càng khóc dữ dội hơn.
Chó mực nói: "Năm đó đạo khóc ập tới, tạo thành đạo thương không nhỏ cho hắn. Nhị gia vì điều tra chân tướng của đạo khóc, đã phong ấn một bộ phận đạo khóc trong cơ thể, khiến cho thương thế thật lâu không cách nào khỏi hẳn, nguyên khí bị hao tổn. Lại đến sau này, tân đạo lật đổ Hạo Thương Đế, vì thành lập Tiên giới mà đánh cho long trời lở đất, thế đạo vô cùng hỗn loạn. Bọn họ nói Tổ Đình là Ma Vực, con đường tu luyện lúc trước là Ma Đạo. Khi đó Tổ Đình đã không còn bao nhiêu người có thể đánh, Tam Đàn Hải Hội Đại Thần cũng chết trận, Nhị gia thay hắn lo liệu hậu sự xong thì đành phải ra mặt."