Hứa Ứng thu hồi đế liễn, thả người nhảy lên, nhảy vào trong một Chư Thiên thế giới khác của lọng che, phá không mà đi!
Trong lọng che kia có giấu một cái thế giới như động thiên, là con đường bỏ chạy Tiên Đế giữ lại phòng khi gặp chuyện, Hứa Ứng vốn cho là mình sẽ không dùng đến công dụng này của hoa cái, nhưng pháp bảo Chí Tôn đột kích khiến cho y không thể không dùng tới!
Ngay trong nháy mắt y nhảy vào trong thế giới hoa cái, Sơn Thủy Trượng Thiên Xích đã trải rộng khắp bầu trời, uy năng bộc phát, vô số tiên thần đều hóa thành bột phấn, không một ai có thể chạy thoát!
Lọng che của Hứa Ứng cũng nằm trong tầm ngắm của Trượng Thiên Xích, thế giới trong lọng che lọt vào đả kích mang tính hủy diệt!
Sau một khắc, thân hình Hứa Ứng xuất hiện trong một đại điện thanh đồng cổ xưa, hắn đi ra khỏi đại điện, dõi mắt nhìn quanh, chỉ thấy nơi này không phải Yên Chử Nguyên Khang thế giới, cũng không phải Ngũ Trang quan, mà là một một thế giới lạ lẫm.
Nghĩ đến năm đó Tử Vi Hậu Chủ dày công luyện chế lọng che, thế giới trong lọng chevà thế giới thanh đồng tiên điện này nối liền. Đây là nơi tị nạn của Tử Vi Hậu Chủ.
"Cái tên này lợi hại thật, hủy mất một cái lọng che của ta, may mà ta còn có một cái! Chỉ sợ những người tiến vào Ngũ Trang quan đã chết hết không biết bao nhiêu mà kể! Người này vận dụng pháp bảo Chí Tôn giết nhiều người như vậy, nhất định là muốn giết chết tất cả mọi ngườt, độc chiếm Nhân Sâm Quả Thụ."
Hứa Ứng phun ra một ngụm trọc khí, không trở về Yên Chử thế giới, mà là tiến vào Doanh Châu, xem xét vết thương của hai người Thanh Phong Minh Nguyệt.
Vết thương của hai người cực nặng, Minh Nguyệt lúc trước bị đạo quang của Nhân Sâm Quả Thụ gây thương tích, trên mặt và trên tay không có máu thịt, chỉ còn lại xương trắng, vết thương của Thanh Phong nhẹ hơn một chút.
Nhưng hai người đều là hồn phách không trọn vẹn, ngơ ngác ngây ngốc, đạo quả của bọn họ còn bị Sơn Thủy Trượng Thiên Xích gây tổn thương, đạo quả trở nên mờ nhạt như hư ảnh, bất lúc nào cũng có thể tán đi.
Hứa Ứng lấy một chút Dao Trì tiên lộ, cho hai người dùng, sau đó lập tức điều động hoạt tính dị tượng Hỗn Độn Hải bên trong Đại La Thiên chữa trị vết thương của bọn họ.
Y lại điều động dị tượng bất diệt chân linh trong Đại La Thiên, câu lấy hồn lực, thử tu bổ hồn phách cho hai người, nhưng lạ là, hồn lực vào bên trong cơ thể của bọn họ lại giống như trâu đất xuống biển, cũng không thể khiến hồn phách của bọn họ khôi phục.
Hứa Ứng cẩn thận xem xét, bên trong hồn phách không trọn vẹn của hai người có một cỗ lực lượng kỳ lạ, giống như một đoàn sương mù màu xám, hồn lực tiến vào bên trong sẽ bị nó thôn phệ, không thể phát huy nửa điểm tác dụng.
Lực lượng của sương mù xám bên trong tàn hồn của Minh Nguyệt mạnh hơn, Thanh Phong thì yếu hơn một chút.
Chính loại lực lượng quỷ dị này đã ảnh hưởng tới tâm trí của hai đạo đồng, ăn mòn hồn phách của bọn họ.
Hứa Ứng quan sát trong thoáng chốc, giống như nghe thấy tiếng khóc kỳ lạ truyền tới từ trong sương mù xám kia.
"Đây là thứ gì? Ngay cả hồn lực cũng có thể thôn phệ, đúng là cổ quái!"
Y bỏ nghi hoặc trong lòng xuống, xem xét đạo thương do Sơn Thủy Trượng Thiên Xích tạo thành, không khỏi nhíu mày, đạo thương do pháp bảo Chí Tôn tạo thành không phải thứ y có thể chữa trị được.
"Sư huynh không cần phí công nữa, hồn phách của hai người bọn ta đã bị đạo khóc làm tổn thương, hồn phách đã bị hòa tan hơn phân nửa. Thất phách của sư đệ Minh Nguyệt đã mất hết, chỉ có ta còn giữ lại được một chút tàn phách, còn có một số đạo khóc ẩn nấp trong tàn hồn của hai người bọn ta."
Vết thương của Thanh Phong đã đỡ hơn một chút, giãy dụa ngồi dậy, dập đầu với nguyên thần của Hứa Ứng, "Đa tạ ơn cứu giúp của sư huynh Thượng Thanh Đạo Môn!"
Hắn dập dầu, đạo đồng Minh Nguyệt cũng dập đầu theo, máy móc bắt chước hắn.
Nguyên thần của Hứa Ứng vội vàng đỡ hắn đứng dậy, dò xét hai đạo đồng, bọn họ tuổi chừng mười hai mười ba, thân hình không cao, thấp hơn Hứa Ứng hai cái đầu, còn chưa phát triển.
Nhờ Hứa Ứng chữa trị, tay và mặt của Minh Nguyệt đã khôi phục, nhưng đạo thương do Trượng Thiên Xích để lại vẫn còn ở đó.
"Tại hạ Hứa Ứng, từng tu hành tại Thượng Thanh đại động uyên một thời gian, từng được Ngọc Thanh đạo nhân chỉ điểm, cũng đã từng tu hành tại Ly Hận Thiên Đâu Suất cung một thời gian, được Thái Thanh đạo nhân chỉ điểm."
Hứa Ứng hỏi, "Hai vị tiểu đạo hữu năm nay bao nhiêu tuổi? Chẳng lẽ là đệ tử của Địa Tiên Chi Tổ?"
Đạo đồng Thanh Phong nghe thấy lời tự giới thiệu của y, thế mà lại là đệ tử của Ngọc Thanh tổ sư và Thái Thanh tổ sư, bối phận cực cao, còn cao hơn cả mình, vội vàng trả lời: "Khởi bẩm sư huynh, ta tên Thanh Phong, đây là sư đệ ta Minh Nguyệt, không phải đệ tử của lão tổ, mà là đồng tử phụng dưỡng sinh hoạt thường ngày của lão tổ. Ta lớn tuổi hơn, năm nay chỉ có tám mươi ba vạn tuổi, Minh Nguyệt trẻ hơn ta, chỉ mới bảy mươi chín vạn tuổi."