Tôi Ném Bạn Trai Lên Bàn Mổ

Lượt đọc: 2815 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164
Tiến »
Chương 28
cặn bã 3: hoắc tranh cùng một số nhân vật phụ tham gia vào ca mổ ghép tim

❊ ❊ ❊

Mục tiêu của Công ty giải trí Phong Hoa là trở nên lớn mạnh hơn, đồng thời quyết tâm trở thành một dòng nước trong và là thước đo của giới giải trí

Nhưng điều này không có nghĩa là họ sẽ bụng đói ăn quàng, chào đón tất cả mọi người. Trước hết, họ sẽ loại trừ những nam thanh nữ tú chỉ có sự chú ý của dư luận mà không có năng lực, cùng với những người chỉ muốn kiếm tiền thật nhanh, họ cũng không cần những kẻ giả dối hay những người vừa không có tài năng vừa không chuyên nghiệp.

Cái họ cần là những diễn viên chuyên nghiệp, tài đức vẹn toàn, đam mê diễn xuất, chịu được sự cô đơn, không bị sự hào nhoáng làm mờ mắt, cũng như những nhà biên kịch, đạo diễn có tài nhưng không gặp thời. Công ty có thể cung cấp cho họ một sân khấu để họ tập trung sáng tác.

Đối với Diệp Uẩn Ninh, kiếm tiền hay không chỉ là thứ yếu, bồi dưỡng đạo diễn và diễn viên giỏi, cho ra đời những tác phẩm kinh điển chất lượng cao, đồng thời để lại một mảnh đất thuần khiết trong giới giải trí đầy màu sắc, để nghệ sĩ có thể yên tâm sáng tạo, không bị phân tâm, chính là điều mà cô muốn đạt được.

Dù sao thì muốn như thế nào sẽ làm thế đấy.

Vì vậy, trong tương lai công ty không chỉ có bộ phận quản lý nghệ sĩ mà còn có trung tâm sản xuất tác phẩm điện ảnh, truyền hình. Ngu Tịch Lam đang vội đến mức chân không chạm đất để tuyển thêm nhân lực.

“Haizz, lâu lắm rồi mình không bật TV để xem trọn vẹn một bộ phim truyền hình.” Ngu Tịch Lam thở dài, hoài nghi mà sờ sờ khuôn mặt mình, “Cậu nói xem có phải mình đã già rồi không? Cho nên không thích ứng được sở thích của giới trẻ ngày nay, xem cái gì cũng không cảm thấy hứng thú.”

Thật là buồn bực, tuổi của cô cũng không lớn lắm, cũng chịu khó cập nhật xu hướng nhưng không hiểu sao lại không thể xem nổi phim truyền hình trên TV?

Cũng không phải là không có tác phẩm hay, mà là quá ít, một năm có một hai bộ xem được đã là may lắm rồi, hoàn toàn như muối bỏ biển.

Diệp Uẩn Ninh an ủi: “Không sao, chúng ta có thể tự mình sản xuất.”

Ngu Tịch Lam: “Mình hóng lắm rồi, nhưng mấu chốt là bây giờ tìm được kịch bản hay rất khó, may mắn lắm mới có thể tìm được.”

Diệp Uẩn Ninh chống cằm: “Về phần kịch bản, tình cờ mình có một ý tưởng. Chờ mình viết xong có thể quay trước.”

Tốt xấu gì thì Diệp Uẩn Ninh cũng đã sống ở thế giới tu tiên mấy trăm năm, thế giới đó được gọi là đại lục Thương Lan, có muôn vàn môn phái tu tiên đang khám phá con đường thành tiên. Hơn nữa ở đó còn có sự đối lập giữa tiên và ma, phân chia chính tà, thế cục vô cùng phức tạp rắc rối.

Mặc dù cô chỉ một lòng muốn sống ở đỉnh núi tu luyện, nhưng trên đại lục Thương Lan có vô số nhân vật kinh tài tuyệt diễm, mỗi ngày đều xuất hiện đủ loại tình huống như giết người tranh bảo bối, ân oán tình thù, các cuộc chiến đấu giữa chính và ma. Mỗi chuyện mà cô thấy đều có thể dựng thành một bộ phim hấp dẫn.

Cô quyết định tự mình viết kịch bản. Nếu suôn sẻ, cô có thể sẽ xây dựng được một thế giới tiên hiệp tráng lệ và quay thành một seri nhiều phần. Khi đó dù là làm phim truyền hình hay điện ảnh cũng không sợ thiếu tài liệu nguyên thủy.

“Cái gì cơ, cậu muốn viết kịch bản á.” Ngu Tịch Lam không ngờ Diệp Uẩn Ninh lại có hứng thú tự mình viết kịch bản, nếu không phải chỉ là ý tưởng, cô đã xem thử ngay rồi. Cô lập tức hào hứng phân phó: “Được rồi, vậy tớ chờ đọc kịch bản của cậu, nếu hay, chúng ta sẽ quay luôn.”

Họ không thiếu tiền.

Hai người tiếp tục trao đổi về việc sắp xếp công việc sắp tới. Đang nói chuyện, Diệp Uẩn Ninh đột nhiên cảm thấy trong lòng dao động, cô không khỏi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ai đó đã kích hoạt đường nhân quả mà cô đã đặt ra.

Trong bệnh viện ngày hôm đó, Diệp Uẩn Ninh đã dùng nỗi đau mà mình phải chịu đựng để nguyền rủa ngược lại tất cả những người tham gia vào việc “đổi tim”, ai cũng sẽ phải trả giá cho những việc làm xấu xa mà mình đã làm.

Hiện giờ có người đang bị trừng phạt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164
Tiến »