Tôi Ném Bạn Trai Lên Bàn Mổ

Lượt đọc: 2649 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164
Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Trong nguyên tác, Lợi Minh Hiến dùng mọi thủ đoạn, đe dọa, chèn ép, dụ dỗ, nghĩ mọi cách để bẻ gãy đôi cánh của Kỷ Thanh Sương chỉ vì một khuôn mặt giống với mối tình đầu của anh ta.

Sau đó, sự nghiệp của Kỷ Thanh Sương bị hủy hoại, cô phải thỏa hiệp vì sự an toàn của gia đình, nhục nhã làm người thay thế cho mối tình đầu của Lợi Minh Hiến, mất đi tự do cùng tư cách con người và bị giam cầm ở bên cạnh anh ta.

Cuối cùng kết cục thê thảm, cả đời đều bị hủy hoại trong tay Lợi Minh Hiến.

“Chủ tịch Lợi, anh nghe thấy rồi chứ.” Diệp Uẩn Ninh nhẹ nhàng nói, “Hy vọng anh đừng ép buộc người khác.”

“Ép buộc người khác?” ​​Lợi Minh Hiến khinh thường cười gằn, “Theo tôi thấy cô không hiểu tốt xấu là gì, cô Kỷ nhất định không được hối hận đấy.”

Sự phản kháng của Kỷ Thanh Sương đã khơi dậy tâm lý cực kỳ nổi loạn của anh ta, khát vọng chiếm được cô của anh ta càng mạnh mẽ hơn, chỉ là một người đẹp nhỏ nhoi thôi, anh ta không tin rằng mình không chiếm được.

Anh ta nheo mắt, nham hiểm nói: “Còn giám đốc Diệp nữa, chúng ta còn một chặng đường dài phía trước.”

Người phụ nữ này nhiều lần can thiệp vào việc tốt của anh ta, thật sự cho rằng anh ta là người mềm lòng, dễ nói chuyện à!

Diệp Uẩn Ninh lãnh đạm mở miệng: “Vậy tôi cũng cho chủ tịch Lợi một lời khuyên: kìm cương ngựa trước bờ vực thẳm, cưỡng bách người khác luôn luôn không tốt đâu.”

Nếu còn giở trò quỷ quyệt và tùy ý chà đạp người khác, đừng trách cô khiến anh ta khó quên cả đời.

Tha thứ cho cô ấy vì không thể hiểu được cái gọi là ‘tình yêu sâu đậm’ của một số người đàn ông, nếu không thể quên được tình yêu đích thực thì nên bảo vệ tình cảm của mình thôi, lại cứ thích chơi trò ‘’người thay thế” hơn, thật sự xúc phạm đến mấy chữ ‘tình yêu đích thực’. Chưa kể dựa vào quyền lực rồi coi trời bằng vung, giẫm đạp lên luật pháp, biến phụ nữ thành một món đồ chơi mà vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật.

Một người đàn ông như vậy thực sự khiến người ta ghê tởm!

Trong mắt Diệp Uẩn Ninh toát ra một tia lạnh lùng sắc bén, trong lòng dâng lên sự tàn ác.

Sau khi nhắm mắt lại, cô không để ý tới Lợi Minh Hiến, quay đầu nói với người phía sau: “Đi thôi!”

Làm lơ vệ sĩ của Lợi Minh Hiến, Diệp Uẩn Ninh dẫn người xuyên qua mấy người và bước ra ngoài.

“Vâng, sếp Diệp.” Kỷ Thanh Sương vội vàng đi theo.

Lợi Minh Hiến không chỉ đạo người ngăn cản, trơ mắt nhìn mọi người rời đi.

Vừa rồi chỉ trong chốc lát, anh ta bỗng cảm nhận được một cỗ lực lượng khiến người run rẩy từ Diệp Uẩn Ninh, lông tơ trên người dựng đứng, trái tim co lại thành một khối, theo bản năng muốn trốn đi.

Nhìn thấy người ta bỏ đi như không có chuyện gì xảy ra, Lợi Minh Hiến tức giận ném tàn thuốc trên tay xuống đất, duỗi chân di thật mạnh.

Hừ, sức mạnh gì chứ, chẳng qua chỉ là ảo giác của tôi, Diệp Uẩn Ninh, Kỷ Thanh Sương, hãy đợi đấy!

Kỷ Thanh Sương đi theo Diệp Uẩn Ninh đi mấy bước, phát hiện trợ lý đã đợi sẵn ở phía trước xe, nhìn thấy bọn họ vội vàng mở cửa.

Ngồi lên xe rồi Kỷ Thanh Sương mới cảm có cảm giác an toàn.

Cô cảm kích nhìn Diệp Uẩn Ninh: “Sếp Diệp, cảm ơn cô. Sao cô lại đến đây?”

Đương nhiên là thả một sợi tâm thần lên người cô ấy, khi nhận thấy có điều không ổn thì lập tức dùng phép thuật di chuyển lại đây.

Diệp Uẩn Ninh kiếm cớ: “Tôi đang ở gần đây, trợ lý gọi điện nên tôi đã tới.”

“Sếp Diệp, có phải tôi đã mang lại rắc rối cho cô không?” Kỷ Thanh Sương lo lắng nói.

Dù thế nào đi nữa, cô biết Công ty giải trí Phong Hoa vẫn khó đấu lại Lợi Minh Hiến, cô sẽ không có cách nào yên lòng nếu vì cô mà mang đến tổn hại cho Diệp Uẩn Ninh.

“Không cần suy nghĩ quá nhiều, tôi có thể giải quyết.” Diệp Uẩn Ninh ánh mắt trầm ổn phong thái bình tĩnh khiến người ta đặc biệt yên tâm: “Biết tại sao Lợi Minh Hiến lại để ý đến cô không?”

“Không biết, tại sao?” Kỷ Thanh Sương cũng có chút nghi hoặc, cô cho rằng mình không phải sắc nước hương trời gì cả, Lợi Minh Hiến muốn ai chẳng được, sao cứ phải cứng đầu cứng cổ nhất định có được cô.

Một nụ cười thoáng qua trên môi Diệp Uẩn Ninh, cô nhẹ nhàng thì thầm: “Bởi vì trông cô giống như mối tình đầu đã chết của anh ta, nên anh ta muốn dùng cô làm ‘người thay thế’ để giải tỏa nỗi tương tư trong lòng.”

Vì tình yêu đậm sâu đến thế nên tại sao không ở bên ‘mối tình đầu’ đích thực của mình đến hết cuộc đời, đừng làm hại người khác nữa!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164
Tiến »