Tôi Ném Bạn Trai Lên Bàn Mổ

Lượt đọc: 2721 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164
Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Trong cuốn tiểu thuyết ngốc nghếch và máu cún này, Diệp Uẩn Thanh, với tư cách là nữ chính vạn nhân mê, sẽ được theo đuổi bởi một ông trùm ngành giải trí ở thời kỳ sau, đó là Lợi Minh Hiến.

Lợi Minh Hiến là một tên cặn bã nhất trong một đám cặn bã, trong lòng anh ta có một mối tình đầu hoàn hảo, tuy nhiên mối tình đầu này lại chết sớm, vì không thể quên được tình yêu của mình nên anh ta tìm kiếm niềm an ủi ở một cô gái giống hệt mối tình đầu làm người thay thế.

Anh ta giàu có và quyền lực, lại còn điều hành một công ty giải trí nên có thể dễ dàng bắt được bất cứ người nào mình thích. Cho đến khi anh ta gặp Quý Thanh Sương, người trông giống mối tình đầu của anh ta nhất, bị người ta liều chết phản kháng nên từ ngang ngược giành lấy anh ta chuyển sang mạnh mẽ giam cầm cô, cắt đứt lối thoát của Quý Thanh Sương bằng mọi cách và biến một cô gái bình thường thành chim hoàng yến bị nhốt trong lồng.

Tệ hơn nữa là sau đó anh ta gặp Diệp Uẩn Thanh, tưởng rằng cô ta là mối tình đầu đầu thai nên anh ta trở nên điên cuồng say mê nữ chính, để thể hiện lòng trung thành với cô ta, anh ta thậm chí còn rạch mặt Quý Thanh Sương.

Quý Thanh Sương quả thực xui xẻo tám đời, chẳng những tương lai bị hủy hoại, thân thể bị tổn thương không thể xóa nhòa, khuôn mặt cũng bị biến dạng.

Cuối cùng, sau khi tiễn đưa bố mẹ mình, cô ấy cầm dao đi đến dưới sảnh công ty giải trí Huy Hoàng, lao về phía Lợi Minh Hiến để trả thù cho chính mình.

Đương nhiên kết quả là chính cô bị giết, cuối cùng chỉ nhận được một câu bình luận là “ác độc” của nữ chính, cho rằng cô muốn hại người rốt cuộc lại hại mình.

Nhưng kẻ thực sự làm tổn thương người khác lại sống đến cuối cùng.

Ánh mắt Diệp Uẩn Ninh rơi vào trên khuôn mặt đang đổ mồ hôi đỏ bừng của cô gái bên cạnh, dù có nhuốm sự kiều diễm cũng không che giấu được vẻ ngây thơ giữa hai lông mày, xét về ngoại hình thì cô chỉ giống Diệp Uẩn Thanh có năm phần, nhưng khí chất lại giống nhau đến bảy, tám phần, đều trong trẻo và sạch sẽ đến mức người ta nhìn thoáng qua là yêu thích, chỉ muốn nâng niu trong lòng bàn tay.

“Cô chính là Quý Thanh Sương.” Diệp Uẩn Ninh mở miệng xác nhận.

“Vâng, cô Diệp, tôi là Quý Thanh Sương.” Quý Thanh Sương xấu hổ che mặt, thở hổn hển không ngừng, mặt đỏ bừng như sắp chảy máu.

Diệp Uẩn Ninh nhướn mày và vỗ vào mặt cô ấy bằng ‘’Thanh Tâm Quyết’.

Quý Thanh Sương vốn dĩ cảm giác được mình sắp nóng đến mức nổ tung, nếu không phải còn có một tia lý trí giữ lại, cô đã không tự chủ mà cởi bỏ quần áo và hành động khó coi.

Ngay lúc cô đang suy nghĩ có nên nhờ Diệp Uẩn Ninh giúp đỡ và gọi số 120 cho mình hay không, cô đột nhiên cảm thấy sự khô nóng trong lòng giảm bớt, đầu óc choáng váng đột nhiên tỉnh táo hơn, sức lực đã mất dường như dần được phục hồi, cô không khỏi nhẹ nhàng thở ra.

Cô chống thang máy đứng dậy, vén lại mái tóc dài rối bù, mỉm cười cảm kích với Diệp Uẩn Ninh: “Cảm ơn cô Diệp đã cứu tôi. Tôi thực sự không biết phải báo đáp cô như thế nào nữa.”

Hình như cô ấy không giỏi ăn nói, chỉ có đôi mắt sáng ngời, âm thầm bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với Diệp Uẩn Ninh.

“Đi ăn bữa cơm cùng với tôi trước đã!” Khẽ gật đầu, Diệp Uẩn Ninh trước tiên đi ra khỏi thang máy đã dừng lại.

Quý Thanh Sương ở phía sau cô do dự, sau đó đi theo cô.

Chọn một chỗ vắng người, gọi vài món ăn sáng đơn giản, mỗi món ăn mấy miếng, Diệp Uẩn Ninh mới đặt đũa xuống.

Nhìn đối diện Quý Thanh Sương đang cau mày lo lắng, cô chậm rãi lau miệng: “Tương lai cô có dự định gì không?”

Quý Thanh Sương sửng sốt một chút, sau đó dùng sức cắn môi: “Có lẽ tôi sẽ về quê!”

Cô không phải là một diễn viên chuyên nghiệp, cô bước vào ngành này một cách tình cờ, do quá xinh đẹp nên được người ta phát hiện và mời đóng quảng cáo.

Sau đó được đề nghị đóng một vai phụ trong một bộ phim, vì diễn xuất rất có thần thái nên trở nên hơi nổi tiếng

Sau đó có người đại diện tìm đến mời ký hợp đồng.

Gia đình cô chỉ là tầng lớp trung lưu bình thường và chưa từng tiếp xúc với giới giải trí. Cô từng nghe người ta nói giới giải trí rất đen tối và có rất nhiều người dùng quy tắc ngầm, tuy nhiên cô ấy mới vào nghề chưa lâu và cảm thấy quen biết rất nhiều người tốt, cô ấy ngây thơ cho rằng mình không mong chờ cực kỳ nổi tiếng, miễn có thể trở thành một diễn viên diễn tốt là được. Một số người muốn dùng quy tắc ngầm thì cô chỉ cần từ chối, cùng lắm là không theo nghề này nữa.

Cô là một cô gái có tính cách bình thường, một phần là vì thích làm diễn viên, một phần là vì mong kiếm được nhiều tiền hơn chút, cô không có tham vọng trở thành một ngôi sao lớn, cô chưa bao giờ nghĩ đến việc hy sinh thân xác để đạt được điều gì, bố mẹ cô cũng không cho phép.

Chỉ có thể nói cô có quá ít kiến thức, ngu ngốc đến mức cho rằng việc gì cũng phải có sự đồng thuận, bản thân không đòi hỏi gì thì có thể từ chối, cô chưa bao giờ nghĩ rằng trên đời lại có ép mua ép bán.

Quý Thanh Sương bây giờ thật sự rất sợ hãi, cô không muốn ở lại giới giải trí nữa mà chỉ muốn rút lui về nhà.

Chỉ là công ty của cô tuy là công ty nhỏ nhưng nếu vi phạm hợp đồng sẽ phải bồi thường một khoản tiền lớn, vất vả một thời gian dài không những không kiếm được tiền mà còn phải bù vào, Quý Thanh Sương lo lắng rằng cô ấy không có đủ tiền để bồi thường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164
Tiến »