Tôi Ném Bạn Trai Lên Bàn Mổ

Lượt đọc: 2707 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164
Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Diệp Uẩn Ninh từng là một đứa trẻ vui vẻ và hạnh phúc, nhưng tất cả điều này đã thay đổi sau khi mẹ ruột của cô bị bệnh qua đời và bố cô lấy vợ mới.

Cô cũng không hiểu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, bố Diệp không hề ngược đãi cô, cô lớn lên không lo cơm ăn áo mặc, nhưng dần dần trong nhà không còn vị trí của cô, cho đến khi cô dần trở nên mờ nhạt tựa như một cái bóng có thể có, có thể không.

Gia đình này không còn thuộc về cô nữa.

Điều tàn nhẫn nhất trên đời là nhìn những thứ của mình biến mất như cát chảy trong lòng bàn tay mà không thể giữ lại được.

Cô chỉ có thể nhìn Diệp Uẩn Thanh chiếm lấy toàn bộ tâm trí của bố Diệp, dần dần, người thân, bạn bè xung quanh càng ngày càng bị Diệp Uẩn Thanh thu hút, trong khi cô chỉ có thể lẻ loi một mình đứng nhìn từ xa.

Trong một bữa tiệc, Diệp Uẩn Thanh vẫn là trung tâm của sự chú ý, trong khi Diệp Uẩn Ninh đứng ở phía ngoài theo thói quen.

Chính khi ấy Trần Diệp đã bước đến bên cô, trong khi mọi người đều vây xung quanh Diệp Uẩn Thanh thì anh ta lại chỉ liếc nhìn từ phía xa và đi về phía Diệp Uẩn Ninh

Anh ta dịu dàng, lịch thiệp và ân cần, điều quan trọng nhất là anh ta không bị Diệp Uẩn Thanh thu hút mà rời xa cô.

Khi đó Diệp Uẩn Ninh rất cô đơn, giống như một chú chim non cảm thấy vô cùng thân thiết với người đầu tiên đến gần mình, cô hết lòng hết dạ tin tưởng Trần Diệp và trao trọn tình cảm cho anh ta.

Còn Trần Diệp giả vờ giỏi đến mức không bao giờ bộc lộ một chút cảm xúc thật của mình, mọi người bao gồm cả Diệp Uẩn Ninh đều cho rằng anh ta chỉ coi Diệp Uẩn Thanh như em gái mình.

Nếu như sớm biết Trần Diệp không thể thoát khỏi sự quyến rũ của Diệp Uẩn Thanh, Diệp Uẩn Ninh tuyệt đối sẽ không có quan hệ gì với anh ta.

Sau đó, họ dần dần tiếp xúc, rồi Trần Diệp chủ động tỏ tình, họ chính thức hẹn hò.

Cô ghét nhất sự lừa dối, nhưng sự lừa dối sâu sắc nhất lại đến từ người yêu mà cô vô cùng tin tưởng!

Không yêu thì đến gần cô làm gì?

Không yêu thì sao phải miễn cưỡng ở bên nhau?

Chẳng lẽ vì không yêu nên có thể tùy tiện lừa gạt, cướp đi trái tim cô ư?

Cho dù Trần Diệp yêu người khác, cô cũng có thể bình tĩnh vẫy tay từ biệt, trên đời này sẽ không có ai không thể sống thiếu ai, nhưng Trần Diệp cũng không thể coi thường cô như thế này!

“Mình đã hết buồn lâu rồi.” Diệp Uẩn Ninh nhẹ giọng nói.

Cô sẽ chỉ trả thù người đã đối xử tệ với mình thay vì lãng phí những cảm xúc không cần thiết cho anh ta.

“Uẩn Ninh!” Ngu Tịch Lam bật khóc.

Cô rất buồn cho bạn mình, Ngu Tịch Lam có thể thấy được Diệp Uẩn Ninh đã hy sinh bao nhiêu trong quãng thời gian yêu đương này, Trần Diệp thật sự không phải là người!

Trong trí nhớ của cô, Ngu Tịch Lam là một cô gái có tình có nghĩa, Diệp Uẩn Ninh đẩy cô ấy ngồi xuống, lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô: “Được rồi, đừng khóc nữa.”

“Ừ!” Ngu Tịch Lam lau mũi, kéo cô ngồi xuống cùng nhau, “Cậu không sao là mình yên tâm rồi, trên đời này không phải chỉ có mình Trần Diệp là đàn ông, còn có rất nhiều chó con trẻ trung, đáng yêu hơn? Đợi chút, mình sẽ thêm cậu vào nhóm này.”

Diệp Uẩn Ninh hai mắt mở to, dịu dàng mỉm cười: “Ừ, mình đợi.”

Ngu Tịch Lam cẩn thận nhìn bạn mình, thấy cô không những không hốc hác mà còn có khí chất tốt hơn, dung mạo cũng đẹp hơn, cô tin rằng Diệp Uẩn Ninh thật sự đã buông tay.

Nghĩ đi nghĩ lại, tính cách Diệp Uẩn Ninh vẫn luôn là người quyết đoán, nếu có ai đó rời bỏ cô thì cô nhất định sẽ không quay đầu lại chọn người ấy.

“Mà này, sao cậu lại ở chỗ này?” Cuối cùng cô cũng quan tâm đến hoàn cảnh nơi Diệp Uẩn Ninh ở.

Diệp Uẩn Ninh nghiêm túc nói: “Chắc cậu biết mình đã bán cổ phần của “Công ty Tụ Tinh” rồi nhỉ. Mình đã mua lại “Công ty giải trí Phong Hoa” này và dự định khởi nghiệp lại. Cậu có muốn đến giúp mình không?”

Cô muốn tìm một người trợ giúp cho mình, Ngu Tịch Lam chính là người thích hợp nhất.

Ngu Tịch Lam gật đầu thật mạnh: “Muốn!”

Đàn ông chó má là cái quái gì chứ, có sự nghiệp rồi còn sợ không có đàn ông ư?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164
Tiến »