Tôi Ném Bạn Trai Lên Bàn Mổ

Lượt đọc: 2715 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164
Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Vì không thể tu tiên được nữa nên Diệp Uẩn Ninh phải có sự nghiệp riêng, cô cho rằng ngành giải trí cũng không tệ.

Dù sao hiện tại cô có rất nhiều tiền chưa dùng đến, cô hoàn toàn có thể tự tìm kịch bản đầu tư, cũng có thể quay những bộ phim điện ảnh hay truyền hình mà cô thích.

Cô muốn công ty của mình không tồn tại bất kỳ quy tắc ngầm nào và cũng không cần những chiêu trò thu hút sự chú ý để tô điểm bên ngoài, mọi người nên tự thể hiện bằng chính thực lực của mình, làm đến nơi đến chốn, thành thật vững vàng mà vươn lên.

Mỗi người ở mỗi vị trí sẽ làm tốt nhất có thể nhiệm vụ của mình, quản lý thì làm đúng theo quy định trong ngành, tận tâm làm hết trách nhiệm, người mới thì ổn định tâm tình trau dồi kiến thức và kỹ năng, coi “diễn viên” là một môn học nghề nghiệp cơ bản cần thực hành, nếu chỉ đơn giản muốn bước chân vào ngành này vì sự hào nhoáng, vì ước mong một bước lên trời thì có thể hủy hợp đồng trước.

Bên cạnh đó, cô cũng sẽ xóa bỏ những lo lắng cho mọi người trong công ty và cố gắng hết sức tạo cơ hội cho họ để họ có thể thể hiện hết tài năng của mình.

Mục tiêu của cô là đôi bên cùng có lợi, tôi vui và anh cũng vui, có kiếm được tiền hay không sẽ tính sau.

“Tôi sẽ soạn thảo lại nội quy của công ty, sau đó sẽ triệu tập một cuộc họp. Nếu ai muốn rời đi thì công ty sẽ đồng ý chấm dứt hợp đồng.”

Diệp Uẩn Ninh thuận tiện giải thích, nhờ cô ấy giúp đỡ thông báo cuộc họp.

“Dạ, vâng, sếp Diệp.” Quý Thanh Sương lắp bắp, vui mừng vì người đại diện đáng ghét của mình đã bị sa thải.

“Ừ, vậy cô đi trước đi.” Diệp Uẩn Ninh gật đầu.

Sau khi những người khác đi ra ngoài, Diệp Uẩn Ninh lấy điện thoại ra bấm một dãy số.

Gần như vừa kết nối đã có người nhấc máy, đầu dây bên kia vang lên tiếng nói dồn dập của một người phụ nữ: “Diệp Uẩn Ninh, là cậu à Uẩn Ninh? Cậu có biết mình đã gọi cho cậu bao nhiêu lần rồi không, tại sao cậu không nghe máy? Giờ cậu đang ở chỗ nào? Mình sẽ đến ngay lập tức?” Diệp Uẩn Ninh gần như không có cơ hội để nói, và người đối diện đã nói một hơi không ngừng, lộ ra sự lo lắng không thể che giấu.

Trong đôi mắt đen của cô hiện lên một tia hoài niệm, trong đầu tưởng tượng ra bộ dạng bạn mình, vẻ mặt lạnh lùng của Diệp Uẩn Ninh thoáng dịu đi một chút, cô cười nhẹ: “Tiểu Ngu Nhi, đến gặp mình đi!”

Vừa nói cô vừa cho địa chỉ của mình.

Ngu Tịch Lam là một trong số ít bạn bè của cô, có thể coi là bạn từ tấm bé cùng nhau lớn lên, cô ấy đã kết hôn từ lâu. Cô ấy luôn không thích sự thờ ơ của gia đình họ Diệp đối với con gái lớn Diệp Uẩn Ninh, và cô cũng không thích Diệp Uẩn Thanh vạn nhân mê, cô ấy tức giận đến mức phổi gần như nổ tung khi nghe tin thằng khốn Trần Diệp đã phản bội bạn mình.

Diệp Uẩn Ninh nhớ lại nội dung tiểu thuyết cô đã đọc, Ngu Tịch Lam luôn đứng về phía cô, nhưng không thể thắng được hào quang của nhóm nhân vật chính, sau đó cô ấy bị chồng ép buộc đưa ra nước ngoài và không bao giờ xuất hiện nữa.

Ngu Tịch Lam rất nhanh liền đi tới, một tiếng rầm lớn và cửa phòng hội nghị bị đẩy ra, một cô gái tóc xoăn quấn khăn choàng xinh đẹp hấp tấp bước vào.

“Tiểu Ngu Nhi.” Diệp Uẩn Ninh đứng lên nghênh đón cô ấy, tính cả thời gian sống ở thế giới tu tiên thì đã gần một ngàn năm cô chưa gặp bạn cũ.

“Uẩn Ninh.” Ngu Tịch Lam sải bước về phía trước, không nói lời nào mà ôm chặt lấy cô: “Muốn thì khóc đi!”

Sau khi nhắm mắt lại, Diệp Uẩn Ninh từ từ mở mắt ra.

Cô không còn nước mắt để rơi, sự yếu đuối là thứ vô dụng nhất, tất cả đau buồn và hận thù đều được khắc thành một con dao khát khao trở về trả thù, cô đã ném nó ra phía sau rất xa và không bao giờ nhặt lại nữa.

Vì vậy, cô sẽ không đau lòng và cũng sẽ chẳng rơi lệ.

Tuy nhiên, sâu thẳm trong trái tim cô vẫn có dòng nước ấm nhẹ nhàng chảy, đó là sự ấm áp của tình bạn.

“Ngốc ạ, Trần Diệp xứng đáng để mình khóc ư? Đừng lo lắng, mình thật sự ổn mà.” Diệp Uẩn Ninh ngập ngừng vỗ vai bạn mình và an ủi cô ấy.

Làm sao cô ấy thật sự ổn được chứ?

Ngu Tịch Lam ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của bạn mình, trong veo sâu thẳm đến mức gần như có thể nhìn thấy đáy, không có gợn sóng, cũng không nhìn thấy một tia cảm xúc nào.

Nhưng càng như thế, Ngu Tịch Lam càng đau lòng, phát hiện ra người yêu nhiều năm phản bội và lừa dối mình từ lâu thì sao có thể không đau lòng cơ chứ?

Đau buồn đến mức nào mà biến cảm xúc con người ta thành hồ nước tĩnh lặng? Thằng khốn Trần Diệp này, Ngu Tịch Lam chửi rủa dữ dội trong lòng.

Diệp Uẩn Ninh không khóc được, nhưng mũi cô lại chua xót đến mức cô chỉ muốn khóc thay cho bạn mình.

Cô ấy nghẹn ngào nói: “Cậu nói đúng, đồ khốn nạn như Trần Diệp không đáng để cậu vì gã ta rơi một giọt nước mắt, đừng khóc.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164
Tiến »