Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi

Lượt đọc: 15867 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 99
quái vật 4-4

❊ ❊ ❊

Lâm Dị thấy Tần Châu hào phóng ôm mình, thực ra đây không phải lần đầu Tần Châu nói 'đàn anh ôm em' với cậu, hồi ở Thế giới Quy tắc 7-7, hắn cũng từng nói một lần rồi.

Có điều khi ấy Lâm Dị từ chối.

Nhưng người ta có câu 'quá tam ba bận', bây giờ từ chối thì vẫn còn một cơ hội nữa mà.

Lâm Dị bỗng nhiên đổi chủ đề: "Đàn anh, bây giờ phải làm sao?"

Tần Châu không vạch trần cậu, tự nhiên rút tay lại, cũng không trách Lâm Dị đã từ chối hắn, ngược lại còn tự mắng bản thân lên cơn, hành động bốc đồng.

Sau khi xác nhận không doạ đến Lâm Dị, Tần Châu điều chỉnh lại cảm xúc của mình, sau đó nói: "Em cho rằng Sầm Tiềm là người như thế nào."

Lâm Dị hiểu ý Tần Châu, mặc dù những gì họ đang trải qua tựa như một kịch bản đã được viết sẵn, nhưng có một điều không thể nghi ngờ, Sầm Tiềm vẫn là nhân vật chính của Thế giới Quy tắc 4-4.

Quái vật 4-4 cũng là thứ sinh ra từ Sầm Tiềm.

Có câu nói 'trăm khoanh vẫn quanh một đốm' (*), đồ vật có thể khiến Sầm Tiềm dao động thì chắc chắn có thể khiến quái vật 4-4 dao động, từ đó tìm ra tuyến chính thực sự của Thế gới Quy tắc 4-4.

(*): dù có thay đổi bao lần thì bản chất vẫn không thay đổi

Đang lúc Lâm Dị rũ mắt suy nghĩ thì nghe thấy Tần Châu nói: "Cô độc."

Lâm Dị gật đầu.

Cậu đồng ý, Sầm Tiềm vẫn luôn sống một mình, họ đã làm phiền Sầm Tiềm mấy ngày hôm nay, vậy mà ngay cả Lâm Dị, y cũng chẳng giao tiếp gì nhiều, Tần Châu và Nhậm Lê thì không có gì để nói rồi.

Tần Châu tiếp tục nói: "Cô độc nhưng không bài xích náo nhiệt."

Lâm Dị lại gật đầu.

Nếu Sầm Tiềm ghét náo nhiệt, y đã không mời nhóm ba người Lâm Dị vào nhà.

Tần Châu mở đầu, Lâm Dị theo sau: "Độc ác nhưng cũng không độc ác hoàn toàn."

Tần Châu 'Ừm', khẳng định lời nói của Lâm Dị.

Sầm Tiềm ác độc, y có thể giết nhiều người như vậy mà không hề có bất kỳ áp lực nào, nhưng y vẫn nhớ kĩ ân tình của Lâm Dị.

Vào lúc Tần Châu 'ừm' một tiếng, Lâm Dị lại chợt nảy ra một điều: "Thiếu thốn tình yêu."

Lâm Dị vẫn còn nhớ ánh mắt của Sầm Tiềm khi nhìn thấy chiếc bánh xoài, như thể y chưa từng được ăn chiếc bánh kem nào trong ngày sinh nhật của mình vậy.

Cô độc nhưng không bài xích náo nhiệt, độc ác nhưng không độc ác hoàn toàn, thiếu thốn tình yêu...

"Nếu tìm ra nguyên nhân khiến tính cách Sầm Tiềm trở nên như vậy thì có thể tìm ra vật phẩm làm quái vật 4-4 dao động." Tần Châu nói.

Lâm Dị cũng cùng suy nghĩ với hắn, nhưng làm sao để tìm được lại là một vấn đề khác.

Tần Châu nói: "Vòng lặp thời gian."

Tất cả bọn họ bây giờ đều đang ở trong vòng lặp thời gian khép kín, những gì họ làm sẽ ảnh hưởng đến tương lai mà tương lai cũng sẽ ảnh hưởng đến quá khứ, nhưng dù sao đây cũng là thế giới do quái vật 4-4 tạo ra, theo lời Tần Châu, quái vật không có khả năng 'tích thuỷ bất lậu' (*), nếu không thì chúng đã chẳng lẩn trốn trong người tham gia rồi dẫn dắt họ vi phạm quy tắc tử vong.

(*): Một giọt nước cũng không thể nhỏ ra ngoài. Ý chỉ làm việc không có sơ sót, sơ hở nào

Vì vậy, cách duy nhất để tìm ra nguyên nhân hình thành tính cách của Sầm Tiềm là dựa vào toàn bộ vòng lặp thời gian khép kín để tìm kiếm những dấu vết, những manh mối nhỏ nhặt mà quái vật 4-4 để lại.

Lâm Dị suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy chúng ta phải loại bỏ sự tồn tại của người tham gia ra khỏi vòng lặp thời gian."

Ví dụ như tờ thông cáo báo chí của Chu Kỳ đã khiến Sầm Tiềm trở thành Thuấn Tức, đây là tác động do người tham gia tạo thành khi họ tiến vào thời gian hồi tưởng.

Thế nhưng, việc Sầm Tiềm ngược đãi mèo là sự thật, không sống cùng mẹ là sự thật, hai chuyện này không phải do ảnh hưởng của người tham gia khi tiến vào thời gian hồi tưởng.

Lúc Lâm Dị thông qua con mèo để tiến vào thời gian hồi tưởng, cậu đã đến nhà Sầm Tiềm để lấy tiền trả chi phí chữa trị cho y, lúc đó trong nhà Sầm Tiềm không có ai cả.

Lâm Dị chắc chắn, thời điểm đó Sầm Tiềm không sống chung với mẹ, nếu không Sầm Tiềm đã chẳng nhờ cậu giúp y về nhà lấy tiền mà sẽ nhờ cậu thông báo cho mẹ y.

Nghĩ đến đây, Lâm Dị bỗng nhớ tới một điều mà Tần Châu từng nói, Tần Châu nói Sầm Tiềm bẩm sinh đã có gen bạo ngược, bằng không, một đứa trẻ bảy tám tuổi sẽ chẳng có hành vi ngược đãi mèo khiến cho người ta rợn người như thế.

Nếu đúng là vậy thì...

"Đàn anh." Lâm Dị đoán: "Gen bạo ngược của Sầm Tiềm đã khiến mẹ y sợ hãi và bỏ đi, cho nên y mới sống một mình, dần dần tính cách trở nên lầm lì cô độc nhưng lại ham muốn náo nhiệt. Gen bẩm sinh ấy đã khiến y nhạy cảm, đa nghi. Một khi có người phát hiện ra bí mật của y, y sẽ giết chết họ. Cuộc sống của y không có ánh sáng, nhưng y lại khao khát có người cứu giúp mình."

Điều Lâm Dị nói cũng không khác điều Tần Châu nghĩ là bao, hai người nhìn nhau, bỗng nhiên——

Lâm Dị: "Cha của y."

Tần Châu: "Bố của y."

Hai người đồng thanh nói.

Gen con được thừa hưởng từ cha mẹ nhưng cho đến tận bây giờ trong Thế giới Quy tắc 4-4, cha của Sầm Tiềm vẫn chưa xuất hiện lần nào, đây là một điều hề không bình thường.

Nếu nói như vậy, cho dù Sầm Tiềm sinh ra không mang gen bẩm sinh, nhưng cha của Sầm Tiềm lại chưa từng xuất hiện, điều này không thể coi là bình thường được, thậm chí còn có thể coi là kỳ quái.

Lâm Dị cẩn thận nhớ lại, từ khi bước vào Thế giới Quy tắc 4-4, quả thực cậu chưa từng thấy gì liên quan đến bóng dáng cha của Sầm Tiềm, tuy Sầm Tiềm từng ám chỉ 'cha mẹ y đã qua đời', nhưng tại sao trong phòng khách lại có ảnh chụp của người mẹ đã khuất mà không có ảnh của cha y chứ?

Lâm Dị nói: "Đàn anh, hay là do quái vật 4-4 vốn đã không thiết lập nhân vật cha Sầm Tiềm trong vòng lặp thời gian."

Tần Châu nói: "Cũng có thể."

Nhưng tại sao lại không thiết lập nhân vật này?

Tần Châu nhìn Lâm Dị, sau đó nói: "Nhân vật người cha có thể khiến nội tâm quái vật 4-4 dao động."

Mười phút trước, hai người còn đang suy nghĩ làm thế nào để khiến nội tâm quái vật 4-4 dao động, từ đó kích hoạt thời gian hồi tưởng, tìm ra tuyến chính của Thế giới Quy tắc 4-4. Mười phút sau, họ đã có câu trả lời, xem ra là vô cùng hiệu suất.

Nhưng cả Lâm Dị và Tần Châu đều cảm thấy chẳng mấy vui vẻ, thay vào đó là một cảm giác nặng nề không thể thoát ra.

Sau khi biết được 'cha' rất có thể khiến cho nội tâm quái vật 4-4 dao động, Lâm Dị chợt trở nên căng thẳng. Sau khi có được đáp án, bước tiếp theo là thử dùng 'cha' để kích hoạt thời gian hồi tưởng, nếu thực sự kích hoạt được thì có thể chứng minh rằng 'nó' chính là quái vật 4-4, không phải bị chiếm hữu, mà là bản thân quái vật thực sự.

Bởi 'nó' không thể bị quái vật chiếm hữu được.

Lâm Dị cúi đầu.

Chẳng lẽ 'nó' trong cơ thể cậu thực sự là quái vật ư?

Suy nghĩ của Tần Châu khác với Lâm Dị, hắn lo lắng cho cậu.

"Việc này tạm thời đừng nói cho Nhậm Lê." Tần Châu nói.

Một trong hai nhân cách bị quái vật 4-4 lựa chọn nghe đúng thật vớ vẩn, hắn sẵn sàng tin Lâm Dị, nhưng người khác thì chưa chắc.

Lâm Dị gật đầu: "Vâng."

Tần Châu vẫn không nhịn được, đưa tay xoa đầu Lâm Dị, mái tóc mềm mại của cậu cọ vào lòng bàn tay khiến hắn cảm thấy ngứa ngáy: "Nghỉ ngơi một chút đi, tôi đi gia hạn thời gian thuê phòng."

Lúc Tần Châu đi tới cửa phòng, Lâm Dị đột nhiên gọi: "Đàn anh."

Tần Châu xoay người nhìn cậu, chờ Lâm Dị nói tiếp.

Lâm Dị kinh ngạc hỏi: "Đàn anh, anh... tìm được vật kích hoạt thời gian hồi tưởng rồi sao?"

'Cha' chỉ là một từ mơ hồ, không như đồ vật có tồn tại thực tế như mèo, tấm ảnh hay kẹp tóc.

"Không hẳn." Tần Châu nói: "Cứ thử xem sao."

Lâm Dị hỏi: "Là gì ạ?"

Tần Châu quay lại, cầm giấy ghi chú mà khách sạn chuẩn bị sẵn trên bàn, lấy bút viết lên trên giấy hai chữ, sau đó đưa cho Lâm Dị.

Lâm Dị cúi đầu nhìn.

Trong lòng bỗng chốc rung động.

Tần Châu hỏi cậu: "Đói chưa? Muốn ăn gì không? Tôi tiện mang lên cho em luôn."

Lâm Dị siết chặt tờ giấy: "...Gì cũng được."

Sau khi cửa phòng đóng lại, Lâm Dị tiếp tục cúi đầu nhìn tờ giấy trong tay.

Đúng thật là 'cha' đã không xuất hiện trong suốt toàn bộ vòng lặp thời gian, nhưng hai từ trên tờ giấy lại cực kì có sức nặng. Nặng đến mức Lâm Dị dường như có thể chắc chắn, hai từ này sẽ khiến nội tâm của quái vật 4-4 dao động, từ đó kích hoạt thời gian hồi tưởng.

Nếu 'nó' thực sự là quái vật 4-4.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »