Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi

Lượt đọc: 15885 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 79
quái vật 4-4

❊ ❊ ❊

Nhậm Lê đi đến chỗ hẹn, mặc dù người đưa ra lời mời ở đầu bên kia điện thoại thực ra là Trình Dương.

Bây giờ Trình Dương cũng đang đi theo Lâm Dị.

Vì người của hội sinh viên thường trực suốt đêm nên căng tin mở cửa 24/24.

Lâm Dị xa hoa đãi Nhậm Lê ba món một canh, Trình Dương đưa cho Nhậm Lê một chai Coca: "Người anh em, điều kiện khó khăn, chỉ có thể mời nước ngọt thay rượu thôi."

Nhậm Lê nhìn chai nước trong tay Trình Dương, nói: "Không cần."

"Hầy, đừng khách sáo." Trình Dương dùng thủ đoạn quen thuộc, đi tới khoác vai bá cổ Nhậm Lê, muốn mời Nhậm Lê ngồi xuống, nhưng anh lại đứng yên không nhúc nhích, Trình Dương dùng sức ấn Nhậm Lê xuống, sau đó ngồi ở bên cạnh Nhậm Lê: "Là thế này, đội phó đội tuần tra tên là Vương... Vương..."

Lâm Dị thấp giọng bổ sung: "Đội trưởng Vương Phi Hàng."

"À, đội trưởng Vương Phi Hàng." Trình Dương tiếp tục nói: "Đội trưởng Vương sắp xếp cho anh hợp tác với bạn em, anh thấy thế nào?"

Lâm Dị không ngờ Trình Dương lại nói thẳng như vậy, cậu điên cuồng nháy mắt với Trình Dương: Không phải nên ăn chút gì trước rồi nói à? Có đường đột quá không đấy?

Cậu cũng cẩn thận liếc nhìn Nhậm Lê một cái.

Từ lúc Nhậm Lê đến căng tin tới giờ vẫn giữ nguyên một trạng thái, gương mặt lạnh lùng vô cảm.

Trình Dương nói: "Bạn em tuy chưa được biểu dương khen thưởng bao giờ nhưng cậu ấy từng giúp chủ tịch Tần nằm thắng đấy. Trong Thế giới Quy tắc 2-6, bạn em không chỉ dẫn dắt chủ tịch Tần nằm thắng mà còn trực tiếp phá huỷ nó luôn." Trình Dương giơ ngón tay cái lên: "Cậu ấy đỉnh lắm á, với cả anh nhìn diện mạo cậu ấy đi, liếc một cái là trong lòng cảm thấy dễ chịu rồi đúng không. Có phải cảnh đẹp ý vui không. Anh làm cộng sự với cậu ấy chỉ có lợi không có hại."

Nhậm Lê nhìn ngón cái của Trình Dương, nói: "Tôi thì không sao cả."

Trình Dương: "Gì cơ?"

Nhậm Lê: "Chủ tịch gây khó dễ."

Trình Dương nghi hoặc lặp lại: "Chủ tịch gây khó dễ?"

Nhậm Lê ngước mắt nhìn Lâm Dị: "Tôi đã cướp cộng sự ngự dụng của chủ tịch."

Lâm Dị đang uống Coca suýt chút nữa thì phun hết ra.

Trình Dương lập tức hiểu ý, bắt đầu buôn chuyện: "Mấy ngày nay anh không liên lạc với bạn em, là vì chủ tịch Tần không đồng ý hả. Ai da, có phải chủ tịch Tần ra đề khó lắm không, còn khó hơn lên trời nhỉ. "

Nhậm Lê kiệm lời như vàng: "Cũng không đến nỗi."

Trình Dương vỗ vai Nhậm Lê: "Đồng chí vất vả rồi."

Nhậm Lê không động tới ba món một canh Lâm Dị mời anh, anh tới nơi này không phải để dùng bữa, mà bởi đây là lần hẹn đầu tiên với cộng sự, anh nên đến một chút mới phải phép.

Trước khi rời đi, Nhậm Lê nói: "Không có việc gì thì đừng liên lạc."

Lâm Dị xấu hổ: "À, được."

Hai người nhìn Nhậm Lê rời đi, Trình Dương ngồi xuống nhấm nháp đống đồ ăn khuya trên bàn, vừa ăn vừa nhận xét: "Anh Lâm Dị, đội trưởng Vương nói đúng đấy, cộng sự mới của anh lạnh lùng thật, kiệm lời quá đấy, như kiểu nói thêm một chữ thì mất mạng hay gì."

Sau khi chắc chắn bản thân có thể tiến vào Thế giới Quy tắc 4-4, Lâm Dị thấy nhẹ nhõm hẳn, cho dù bây giờ cộng sự của cậu có là một tảng băng cũng không thành vấn đề, miễn là cậu có thể vào Thế giới Quy tắc 4-4.

Hai ngày sau buổi hẹn đó, Vương Phi Hàng chính thức thông báo cho Lâm Dị về nhiệm vụ của quy tắc 4-4.

Tổng cộng có 10 người tiến vào Thế giới Qy tắc 4-4, Lâm Dị cũng được phát một tờ danh sách. Đội tuần tra sắp xếp cậu, Nhậm Lê, những người còn lại đều là sinh viên xếp hạng chót.

Lâm Dị nhìn danh sách, hỏi Vương Phi Hàng: "Đội trưởng Vương, không phải có 10 người ạ? Sao trong danh sách chỉ có 9 người?"

Vương Phi Hàng ngạc nhiên hỏi ngược lại: "Anh Châu cũng đi mà, em không biết hả?"

Lâm Dị: "..."

Vương Phi Hàng hỏi Nhậm Lê: "Cậu cũng không biết à?"

Nhậm Lê: "Biết."

Vương Phi Hàng: "Thế sao không nói cho Lâm Dị biết?"

Nhậm Lê: "Không đến lượt tôi nói."

"Sao lại không đến lượt cậu nói?" Vương Phi Hàng khó hiểu: "Lâm Dị là cộng sự của cậu, trao đổi manh mối là chuyện thường tình, còn chưa bắt đầu mà đã giấu giếm rồi."

Nhậm Lê nghe Vương Phi Hàng khiển trách, cũng không giải thích cái gì.

Lâm Dị chột dạ, nghe Nhậm Lê nói, cậu cảm giác anh đã nhìn ra gì đó rồi.

Nghĩ đi nghĩ lại, số người biết chuyện còn chưa đủ ít sao?

Âu Oánh đã gài bẫy Tần Châu đến vậy rồi mà.

Lâm Dị không khỏi nghĩ, Thượng Đế đã mở ra cho Tần Châu một cách cửa, ắt sẽ đóng một cánh cửa khác của hắn lại, chuyện này ngay cả Tần Châu cũng không biết.

"Thời gian tiến vào Thế giới Quy tắc 4-4 là 9 giờ tối mai, địa điểm là ở hồ nhân tạo." Vương Phi Hàng đưa một tập tài liệu cho hai người: "Căn cứ vào tài liệu hội sinh viên đã ghi chép, khi mặt hồ nhân tạo phẳng lặng không một ngọn gió, đó chính là thời điểm quái vật 4-4 xuất hiện. Nhưng nó không xuất hiện ở dạng vật thể mà theo hình thức 'quay ngược thời gian'. 'Quay ngược thời gian' là như nào, các cậu phải chú ý, có thể là ban đêm trở lại khoảnh khắc hoàng hôn hoặc lúc ban ngày, cũng có thể là tái hiện lại một cảnh tượng trong quá khứ. Đây không phải là lần đầu tiên hai đứa bước vào Thế giới Quy tắc nên anh sẽ không nói gì thừa thãi thêm nữa. Nhưng có một vài điều anh vẫn phải nói dù hai đứa đã nghe mòn cả tai rồi. Trước khi bước vào Thế giới Quy tắc phải đảm bảo những người tiến vào thì đã vào, tránh cho những người không liên quan bị kéo theo. Điều quan trọng nhất khi tiến vào Thế giới Quy tắc là phải đảm bảo an toàn cho bản thân, đồng thời đặt mạng sống của mình là ưu tiên hàng đầu trước khi đi thăm dò tuyến chính của Thế giới Quy tắc."

Những lời này Vương Phi Hàng đã nói đi nói lại hàng trăm lần nên có thể nói một tràng mà không cần thở như vậy, thấy Lâm Dị gật đầu, hắn tiếp tục dặn dò: "Tổn thất về người là không thể tránh khỏi, thương vong càng thấp thì cả nhà càng vui, không cần quá gượng ép. Dù sao hai đứa phải nhớ kỹ, mạng sống là trên hết, nhất định phải sống sót ra khỏi Thế giới Quy tắc 4-4."

Lâm Dị gật đầu: "Vương đội, bọn em hiểu rồi."

Nhậm Lê: "Ừm."

Vương Phi Hàng: "Trở về nghỉ ngơi đi."

Lâm Dị trở về đánh một giấc thật sâu đến tận chiều ngày hôm sau.

Vẫn còn bảy tiếng trước khi tiến vào Thế giới Quy tắc, tinh thần Lâm Dị phấn chấn, không có việc gì làm nên cậu đi dọn dẹp ký túc xá, rồi lại đọc sách một lát để giết thời gian.

Sắc trời dần sẩm tối, Lâm Dị gửi tin nhắn cho cố vấn để thông báo về lịch trình của mình.

[Cố vấn 0213]: Nhận được rồi, cảm ơn, cảm ơn.

[Cố vấn 0213]: Mong cậu trở về an toàn.

Lâm Dị còn nhớ rõ lần trước cậu tiến vào Thế giới Quy tắc 16-8, đêm đầu tiên ngửi thấy mùi hôi thối làm cậu suýt nôn hết đống đồ ăn trong bụng, lần này cậu không dám ăn thêm gì nữa vì sợ nhìn thấy cảnh nào đó kích thích rồi lại ói hết ra thì dở.

Cậu ăn một chiếc bánh quy nhỏ, uống một cốc nước ấm cho xong chuyện.

Sau khi tính toán thời gian, Lâm Dị khởi động làm nóng người, từ chối quay về ký túc xá với Trình Dương rồi thẳng tiến đến hồ nhân tạo.

Trên đường đi không có nhiều người lắm, chỉ có một số là thành viên của hội sinh viên đứng trực ban, phụ trách nhắc nhở sinh viên đã bỏ lỡ thông báo "không ra ngoài" trở về ký túc xá.

Trên cổ áo Lâm Dị cũng có huy hiệu của hội sinh viên, huy hiệu của mỗi bộ phận khác nhau, các thành viên trong hội sinh viên đang làm nhiệm vụ nhận ra Lâm Dị là thành viên của đội tuần tra, ai nấy đều nhìn Lâm Dị bằng ánh mắt đầy kính nể và ngưỡng mộ.

Bước chân của Lâm Dị nhanh dần, cậu không chịu nổi ánh mắt kiểu vậy.

QAQ.

Mười phút sau, Lâm Dị tới hồ nhân tạo.

Còn khoảng nửa tiếng nữa mới đến chín giờ, giống kỳ đưa người vào quy tắc 2-6, lần này Âu Oánh cũng chịu trách nhiệm với 4-4.

Cô đang giải thích cho những người bị đưa vào, để họ không tức giận rồi làm ảnh hưởng đến công việc của nhóm Lâm Dị.

Tần Châu và Nhậm Lê cũng đã tới nhưng lại đứng ở hai hướng khác nhau.

Trong lúc nhất thời, Lâm Dị không biết nên đến chào Tần Châu trước hay chào vị cộng sự mới kia trước.

May mắn thay, quái vật 4-4 đã giúp Lâm Dị giải quyết vấn đề khó nhằn này.

Còn chưa tới chín giờ, mặt hồ nhân tạo vốn yên tĩnh phẳng lặng lại bắt đầu gợn sóng, như thể quái vật 4-4 đã ngâm mình trong đó suốt một năm trời đang nóng lòng muốn lao vào ăn thịt con mồi.

"Âu Oánh!" Tần Châu cũng chú ý tới động tĩnh trên mặt hồ, yêu cầu Âu Oánh cùng những người trong hội sinh viên nhanh chóng rời đi.

Âu Oánh hết cách, chỉ có thể vội vàng dặn dò Tần Châu một câu rồi đưa người của hội sinh viên rời khỏi.

Bảy người bị ép xuất hiện ở hồ nhân tạo đều giao lại cho Tần Châu, trong lúc Tần Châu đang bận rộn, Lâm Dị đi tới trước mặt Nhậm Lê, chào hỏi anh.

Nhậm Lê 'Ừm' một tiếng, trực tiếp kết thúc cuộc trò chuyện.

Lâm Dị không quan tâm, cậu không giỏi kiếm chuyện để nói, chỉ có thể yên lặng chờ quái vật 4-4 xuất hiện, kéo bọn họ vào Thế giới Quy tắc 4-4.

Lúc này gió nổi lên, nước trong hồ bị gió tạt vào bờ, văng hết vào mặt mọi người ở đó.

Lâm Dị dùng ống tay áo lau đi vệt nước trên mặt, lúc buông tay áo xuống rồi nhìn vào mặt hồ, cậu hoàn toàn sững sờ tại chỗ.

Mặt hồ tĩnh mịch nhưng cũng không phải là hoàn toàn phẳng lặng, từng gợn sóng biến mất nhưng lại có một thước phim được chiếu ra, toàn bộ mặt hồ tựa như một màn hình khổng lồ, tiếng gió bên tai là âm hưởng của thiên nhiên.

Lâm Dị nhìn thấy một người trên màn ảnh.

Cậu rất quen thuộc với người này, người có khuôn mặt giống cậu y như đúc.

Không chỉ vậy, ngay cả cảnh tượng trong màn ảnh cũng vô cùng quen thuộc với Lâm Dị, đó chính là ngôi nhà mà Lâm Dị ở.

Trong đó, một chàng trai có khuôn mặt giống hệt cậu đang vùi mình trong ghế sô pha, không biết qua bao lâu mới ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khi bình minh ló rạng, những tia nắng rọi vào soi chiếu nỗi cô đơn hiện lên trên gương mặt chàng trai, rồi cậu quay đầu nhìn vào khoảng không trước mắt, lẩm bẩm: "Cuối cùng cũng chỉ còn lại một mình."

Tiếp theo, người này hung hăng ném một thứ gì đó vào TV, dường như là con dao, một tiếng 'choang' vang lên, trên TV xuất hiện vết nứt.

Xuôi theo vết nứt đó, trên mặt hồ cũng tách ra thành từng đường đứt đoạn, tựa như một tấm gương vỡ, vô số âm thanh vỡ vụn vang lên bên tai, những mảnh gương vỡ đó rơi xuống đáy hồ sâu thẳm, lực hút khổng lồ đã kéo người đang đứng trên bờ vào vực thẳm dưới đáy hồ.

Lâm Dị còn chưa kịp phản ứng thì đột nhiên bị cuốn vào.

"Lâm Dị."

Tần Châu vội vàng gọi cậu từ phía sau, nhưng nhanh chóng bị âm thanh vỡ vụn che lấp.

Lâm Dị cảm giác như mình đang bị cuốn vào một chiếc máy giặt, trời đất quay cuồng.

Bên tai là những tiếng la hét thất thanh đầy mơ hồ của những người tham gia, quái vật 4-4 đang kéo con mồi vào thế giới của nó.

Chẳng biết qua bao lâu, trục quay mới ngừng chuyển động.

Dạ dày của Lâm Dị quay cuồng, hoa mắt chóng mặt.

Tiếng ồn ào bên tai dần dần lắng xuống, Lâm Dị vẫn nhắm mắt chờ đợi cảm giác khó chịu trong bụng qua đi.

Ngay khi Lâm Dị chuẩn bị mở mắt để nghênh đón Thế giới Quy tắc 4-4 thì bên tai cậu nghe thấy tiếng trò chuyện.

"Chủ tịch." Giọng của Nhậm lê.

"Gì?" Tần Châu đáp.

"Mặt hồ." Nhậm Lê nói ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề.

Tần Châu im lặng.

Nhìn thấy Tần Châu trầm mặc, Nhậm Lê nói: "Bên trong có Lâm Dị."

Tần Châu vẫn tiếp tục im lặng.

Nhậm Lê nói: "Lâm Dị có vấn đề."

Lâm Dị tạm thời không muốn mở mắt nữa.

Lúc đầu, khi Lâm Dị nhìn thấy khuôn mặt của mình trên hồ, cậu nghĩ quái vật 4-4 cũng giống quái vật 16-8, với quái vật 16-8 thì người tham gia sẽ nhìn thấy một bản sao khác của chính mình. Tùy thuộc vào hoàn cảnh của mỗi người, nội dung hồi tưởng của mỗi người là không giống nhau.

Hiện tại, xem ra nội dung trong mặt hồ không phải chỉ chuẩn bị cho một mình cậu, Nhậm Lê và Tần Châu cũng nhìn thấy, cho nên bảy người tham gia còn lại hẳn cũng như vậy.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Cậu bị quái vật 4-4 lựa chọn á?

Hay quái vật 4-4 muốn tạt nước bẩn vào người cậu?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »