Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi

Lượt đọc: 15884 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 92
quái vật 4-4

❊ ❊ ❊

Lâm Dị mua một chiếc bánh kem khác cho Sầm Tiềm, lần này cậu đặc biệt chọn chiếc bánh kem có dòng chữ 'Chúc mừng sinh nhật' rất đẹp viết trên mặt bánh.

Có điều Sầm Tiềm lại chẳng mấy vui vẻ, thậm chí niềm vui này cũng chỉ là một nụ cười giả tạo, dù sao sinh nhật của y cũng qua rồi, việc Lâm Dị đến trễ đã trở thành một kết cục được định trước.

"Tôi đi ngủ đây." Sầm Tiềm di chuyển bánh xe lăn vào phòng ngủ.

Sau khi Sầm Tiềm đóng cửa lại, Lâm Dị suy nghĩ một chút rồi cất bánh kem vào trong ngăn mát tủ lạnh.

Lúc quay lại, Tần Châu đã ôm con mèo nằm trên ghế sô pha.

Nếu ngủ sớm thì có thể tiến vào thời gian hồi tưởng sớm hơn, nếu Lâm Dị ở bên cạnh Tần Châu, Tần Châu có thể sẽ phân tâm mà chậm trễ thời gian ngủ.

Lâm Dị lặng lẽ trở về phòng, cậu không đóng cửa mà nhẹ nhàng ngồi trên giường. Thành thật mà nói, Lâm Dị cũng muốn xác nhận tình hình của Sầm Tiềm, nhưng xét theo tình hình hiện tại, cậu không thể tiến vào thời gian hồi tưởng với Tần Châu được.

Cậu nhìn ra ngoài cửa, phòng không lớn, cho dù cậu có ngồi trên giường thì vẫn có thể chú ý đến Tần Châu.

Kỳ thật thì ngoài việc xác nhận Sầm Tiềm có thể đi lại hay không dựa vào cách tiến vào thời gian hồi tưởng, cậu còn có thể lục lọi trong căn nhà này xem có chân giả hay không nữa.

Cậu nghe thấy tiếng thở đều của Tần Châu, đoán rằng hắn chỉ vừa mới ngủ mà thôi, cậu sợ hành động tìm chân giả của mình có thể đánh thức Tần Châu tỉnh, cho nên Lâm Dị tiếp tục chờ đợi, dự định đợi Tần Châu chìm sâu vào giấc ngủ rồi mới tiếp tục hành động.

Trên sofa.

Tần Châu rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ, một lúc sau, hắn mở mắt ra, nhìn thấy một cánh cửa tràn ngập ánh sáng trắng trước mặt.

Hắn xoay người, con mèo đã chạy đi đâu mất, Tần Châu cũng không kịp quan tâm mà mở cửa đi ra ngoài.

Sau khi ánh sáng trắng biến mất, Tần Châu nghe thấy tiếng xe cộ từ đằng xa.

Đoạn hồi tưởng này là những gì Lâm Dị đã tường thuật trước đó với họ, cụ thể là ở một ngã tư, Sầm Tiềm bảy hoặc tám tuổi đã gặp tai nạn xe khi đang cố gắng cứu một con mèo nhảy xuống đường.

Nhưng lúc này, Tần Châu không đứng ở vạch qua đường mà là sau một vườn cỏ ven đường.

Hắn nghe thấy một tiếng meo yếu ớt vang lên, Tần Châu nghe theo tiếng động, nhìn thấy một cậu bé đang trốn trong luống cỏ, xuyên qua khe hở, hắn nhìn thấy động tác tay của cậu bé.

Cậu bé đang cấu véo một con mèo, Tần Châu có thể nhìn thấy biểu cảm của Sầm Tiềm, biểu cảm cứng đờ.

Có lẽ vì vẫn còn nhỏ, sức lực không khoẻ lắm.

Con mèo vùng vẫy, móng vuốt của nó cào vào cánh tay cậu bé, nhân lúc cậu đau đớn buông tay mà nhanh chóng nhảy ra ngoài.

Đáy mắt cậu bé bỗng loé lên tia tức giận mất kiên nhẫn.

Y cúi đầu nhìn xuống vết thương trên cánh tay rồi đuổi theo.

Tần Châu đã chứng kiến hết cảnh tượng này, Lâm Dị không ngừng nói Sầm Tiềm bị mất một chân vì cứu mèo, nhưng theo hắn thấy, dường như không phải như vậy.

Không biết Lâm Dị đã bỏ sót điều gì hay Lâm Dị cố tình nói dối, dù sao hắn và Nhậm Lê đều không biết lúc đó đã xảy ra chuyện gì.

Tần Châu đi theo Sầm Tiềm đang đuổi theo con mèo, cũng đi tới vạch qua đường gần đó.

Sau đó, đúng như Lâm Dị nói, con mèo đã nhảy vào dòng xe cộ khiến cho đám người đang đứng chờ đèn giao thông trở nên ầm ĩ, sau khi Sầm Tiềm lao vào dòng xe cộ, những âm thanh ầm ĩ đó lại trở thành những tiếng kêu than: "Ôi chúa--"

Tần Châu bỗng trở thành ngoại lệ trong đám người đó, hắn không nói gì, nhưng không khỏi nhìn về phía đám người Lâm Dị đứng ở hàng đầu.

Lâm Dị lo lắng đến mức không để ý phía bên kia đường xuất hiện một bóng người khác thường so với những người khác.

Là 'Thuấn Tức' mặc áo choàng.

Ánh mắt Tần Châu dán chặt vào 'Thuấn Tức', 'Thuấn Tức' này chỉ cao 170 cm, bởi đang là ban ngày nên hắn có thể nhìn rõ hơn so với đoạn thời gian hồi tưởng mà Chu Kỳ tử vong, mặc dù gương mặt của 'Thuấn Tức' cao 170cm này cũng được che giấu dưới lớp áo choàng, nhưng Tần Châu vẫn nhìn thấy mái tóc phảng phất theo gió sau chiếc mũ trùm đầu ấy.

'Thuấn Tức' 170cm tóc dài sao?

Là con gái?

'Thuấn Tức' 170cm vội vàng rẽ qua chỗ ngoặt.

Tần Châu cũng không suy nghĩ nhiều, Lâm Dị chưa từng nhắc đến sự xuất hiện của 'Thuấn Tức' 170cm, hắn nhất định phải đuổi theo xem bản thân có đoán sai giới tính của 'Thuấn Tức' 170 cm hay không.

Vừa định cất bước đuổi theo, khóe mắt hắn nhìn thấy Lâm Dị đang muốn lao tới cứu Sầm Tiềm, trong lòng đột nhiên căng thẳng.

Lúc Lâm Dị thuật lại đoạn thời gian hồi tưởng này, cậu không hề đề cập đến việc giao thông hỗn loạn như này, Lâm Dị cũng chưa từng nói cậu đã vượt đèn đỏ để cứu người.

Tần Châu lập tức đẩy đám đông sang một bên, tóm lấy Lâm Dị, kéo Lâm Dị lại, ngăn cản ý định tự sát cứu người của cậu.

Vạch qua đường có bậc thang nhỏ, hắn cũng lo lắng cho Lâm Dị nên dùng lực tay hơi mạnh, chỉ mới kéo một cái mà đã khiến Lâm Dị té phịch mông xuống đất.

Lúc Lâm Dị bị ngã, đèn đỏ cũng đang đếm ngược.

Mặc dù Tần Châu muốn hỏi Lâm Dị có sao không, nhưng nếu hắn không đuổi theo 'Thuấn Tức' 170cm ngay thì 'Thuấn Tức' sẽ lập tức biến mất trước mắt hắn.

Sau khi xác nhận cái kéo tay của mình khiến Lâm Dị chưa thể cứu người ngay được, Tần Châu lập tức quay người đuổi theo 'Thuấn Tức' 170cm ở bên kia đường, lúc hắn quay người rời khỏi đám đông, Lâm Dị bị ngã ở đó cũng quay đầu nhìn về phía hắn.

Chỉ thấy một bóng người tựa như con mãng xà đang chui sâu vào trong đám đông.

Tần Châu biết rất rõ trong khoảng thời gian hồi tưởng này sẽ xảy ra chuyện gì, sau khi xác nhận Lâm Dị không gặp nguy hiểm, hắn không chút đắn đo đuổi theo 'Thuấn Tức' 170 cm.

Hắn nhìn thấy 'Thuấn Tức' 170cm bước lên một chiếc taxi, tình cờ lại có người phóng xe máy đi ngang qua hắn, Tần Châu cũng chẳng thèm quan tâm, trực tiếp chặn đầu chiếc xe lại, đuổi người trên xe xuống: "Mượn một chút."

Ba từ, chẳng cần biết chủ nhân chiếc xe có đồng ý hay không, hắn xoay người phóng đi mất.

Nghĩ đến quy tắc tử vong, Tần Châu lấy mũ bảo hiểm của chủ nhân chiếc xe máy đội lên đầu.

Chiếc taxi vừa mới rời đi, hắn chỉ cần phóng xe máy đuổi theo để đi song song với chiếc taxi đó, nghiêng đầu nhìn vào ghế sau là có thể xác định được giới tính của 'Thuấn Tức' 170 cm rồi.

Thế là hắn nhấn ga, chiếc xe máy lao vút đi.

Cùng lúc đó, Lâm Dị - người bị té mông xuống đất cũng đã đứng dậy, chuẩn bị đỡ Sầm Tiềm, 'Thuấn Tức' 170 cm ngồi ở ghế sau xe taxi quay đầu, nhìn thấy có xe máy đang đuổi theo.

Thấy chiếc xe máy càng ngày càng gần mình, 'Thuấn Tức' 170cm bất ngờ nhoài người từ ghế sau ra, duỗi tay chạm vào vô lăng của tài xế.

Tài xế lái xe hoảng sợ trước hành động của 'Thuấn Tức' 170cm, hơn nữa cộng thêm hành động kéo đẩy của 'Thuấn Tức' 170cm, tài xế lái xe thô bạo bẻ tay lái sang trái.

Bên trái là một chiếc xe tải đang lao tới, tài xế xe tải căn bản không nghĩ tới việc một chiếc taxi đang chạy bình thường lại bất ngờ lao vào làn đường của mình, nếu không đạp phanh thì chiếc taxi ấy có thể sẽ bị đâm dẹp lép.

Kíttt——

Một tiếng phanh lớn vang lên inh ỏi giữa giao lộ, chiếc xe tải lớn đã thành công né được chiếc taxi, nhưng lại không ngờ rằng bản thân sẽ mất trọng tâm do xe phanh gấp đột ngột.

Hậu quả của việc mất trọng tâm ấy là tài xế xe tải đã không còn điều khiển xe một cách an toàn được nữa, ông chỉ có thể đứng nhìn chiếc xe tải lẽ ra đang đi thẳng vòng một vòng rồi lao về phía một ngã tư khác.

Tài xế xe tải nhìn thấy, ở ngã tư có hai người!

Ông không ngừng gạt cần số bên tay phải, xoay vô lăng.

Từng giọt mồ hôi lạnh chảy xuống.

Đừng, đừng đụng phải bọn họ!

Ông liên tục xoay vô lăng, dùng chân đạp phanh rồi vặn tay lái vượt qua hai người đang qua đường ở ngã tư.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »