Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi

Lượt đọc: 15842 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 70
quái vật 16-8

❊ ❊ ❊

Tiếng gọi Tần Châu của Giang Mạn khiến Lâm Dị càng thêm chắc chắn, quái vật 16-8 nằm giữa Trần Dương, Dịch Gia Duyệt và Ôn Hiểu Phương.

Nhận được một tờ giấy ở Thế giới Quy tắc, nội dung của tờ giấy còn liên quan đến người mà mình tin tưởng, Lâm Dị chắc rằng những người lần đầu bước vào Thế giới Quy tắc chưa từng trải nghiệm cảm giác niềm tin sụp đổ trong thoáng chốc bao giờ, chưa từng trải nghiệm thì sẽ không có ký ức liên quan, quái vật 16-8 không thể phản ứng chính xác được.

Đối với quái vật 16-8 đang muốn ẩn náu thì đây là một điều hết sức tồi tệ, nó sẽ tìm cách bắt chước phản ứng của những người tham gia, làm giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân, thay vì biến mình thành trung tâm của sự chú ý vào lúc này.

Từ lúc bước vào phòng ăn, Lâm Dị đã nhận ra Giang Mạn có gì đó không ổn.

Lúc đầu, cậu chỉ nghĩ Giang Mạn giống Vương Đạc, muốn nói với Tần Châu điều gì đó thôi, vừa đúng lúc bệnh tình của bệnh nhân 201 trở nặng, Lâm Dị cứ vậy mà cho rằng điều mà Giang Mạn muốn nói với Tần Châu là về tình trạng của bệnh nhân 201.

Nhưng bây giờ, trái tim Lâm Dị đập thình thịch, cậu không chắc nữa.

Ngay cả quái vật 16-8 cũng sẽ biết tính nguy hiểm khi mọi ánh mắt dồn vào mình, Giang Mạn không cần phải nói với Tần Châu về tình trạng của bệnh nhân 201 vào lúc này, ngay trước nhiều con mắt như vậy.

Trừ khi điều Giang Mạn muốn nói không phải là bệnh tình của bệnh nhân 201, cũng không phải chuyện xảy ra đêm qua.

Vậy Giang Mạn định nói gì?

Đầu óc Lâm Dị quay cuồng, cậu đột nhiên nhớ tới tiếng đẩy kéo cửa sổ lúc cậu và Tần Châu trở về tòa nhà ba tầng vào tối hôm qua.

Chỉ là lúc đó họ vẫn còn cách tòa nhà ba tầng một khoảng khá xa nên việc đẩy kéo cửa sổ vang lên nghe rất hư vô mờ mịt. Lâm Dị cũng nhìn về phía tiếng động, nhưng lại không thấy ai ở phía sau cửa sổ.

Vậy Giang Mạn là người đẩy cửa sổ?

Giang Mạn đã nhìn thấy cậu và Tần Châu.

Nếu đúng như vậy, cộng với việc bệnh tình bệnh nhân 201 trở nặng, Lâm Dị nghĩ cậu biết Giang Mạn sắp nói gì.

Quả nhiên, Giang Mạn chăm chú nhìn Tần Châu: "Đàn anh, bọn em đều ở đây rồi."

Tần Châu hỏi: "Thì?"

Giang Mạn nói: "Anh không có gì muốn nói với bọn em sao?"

"Không." Lâm Dị cho rằng Tần Châu cũng đoán được mục đích của Giang Mạn rồi, cậu nghe Tần Châu đang ám chỉ với Giang Mạn: "Mới sáng sớm, cô muốn tôi nói gì?"

Mới sáng sớm.

Nghĩa là vẫn còn sớm, chưa đến lúc.

Lâm Dị căng thẳng nhìn Giang Mạn, cậu lập tức hiểu được ý của Tần Châu, nhưng không biết Giang Mạn có thể hiểu được hay không. Lâm Dị nhìn vẻ mặt của Giang Mạn, tim đập mạnh, cảm giác Giang Mạn không hiểu ý mà Tần Châu ám chỉ.

Giang Mạn kiềm chế cảm xúc, thế nhưng thứ cảm xúc trong lòng vẫn mãnh liệt đến mức nước mắt trào ra: "Trách nhiệm của hội sinh viên không phải là đảm bảo an toàn cho mọi người sao?"

Cô cảm thấy mình bị lừa dối.

Giang Mạn vốn vẫn vui vẻ chờ Tần Châu nói cho mọi người biết quy tắc tử vong, nhưng sau khi cuộc tranh cãi chấm dứt, cô lại nhìn thấy Tần Châu đưa bệnh nhân 303 đi ăn.

Chỉ mới ăn mấy miếng, Tần Châu đã muốn cùng bệnh nhân 303 rời đi, dường như không có ý định chia sẻ quy tắc tử vong cho bọn họ.

Giang Mạn tự thấy bản thân cô vẫn luôn tuân thủ tất cả các quy tắc do hội sinh viên đặt ra và luôn duy trì trật tự của hội sinh viên. Vì vậy cô tin rằng Tần Châu có nghĩa vụ và trách nhiệm chia sẻ quy tắc tử vong cho cô.

Nhưng Tần Châu chỉ lạnh lùng nhìn cô, không trực tiếp trả lời câu hỏi của Giang Mạn.

Giang Mạn đâm lao rồi thì phải theo lao, nói: "Tối qua em đã thấy hết rồi..."

Lâm Dị giật mình.

Trong lúc tuyệt vọng, giải pháp duy nhất của Lâm Dị là tới bịt miệng Giang Mạn lại để ngăn cô ta tiếp tục nói.

Cậu chống tay xuống bàn định bước qua nhưng cổ tay đã bị Tần Châu tóm lại.

"Anh và cậu ta đi ra từ văn phòng của viện trưởng Chu, nhất định là đang tìm kiếm manh mối, mà màn trình diễn không thể hiểu nổi vừa rồi của hai người chứng tỏ hai người đã tìm ra quy tắc tử vong rồi! Cho nên hai ngươi đang né tránh quy tắc tử vong và biến bọn em thành vật thế mạng." Giang Mạn vỡ oà: "Em nói có đúng không, chủ tịch Tần Châu!"

Câu nói này đã làm cả phòng ăn dậy sóng, Dịch Gia Duyệt - người vẫn còn bối rối vì tờ giấy, Trần Dương - người đang hoảng sợ vì tờ giấy, và Ôn Hiểu Phương - người đang tức giận vì tờ giấy, đều nhìn về phía Tần Châu.

Không chỉ ba người họ, tất cả bệnh nhân trong phòng ăn đều nhìn họ bằng ánh mắt phức tạp và đầy ác ý.

Bệnh nhân 203, người ở gần Lâm Dị nhất, u ám nhìn cậu: "Tiểu Lâm, cậu biết hết rồi à?"

Lâm Dị bị bao vây bởi những ánh mắt phức tạp, đây là điều mà Lâm Dị trước giờ chưa từng trải qua, nó khiến trái tim cậu nguội lạnh, hơn cả lúc Từ Hạ Tri di chuyển tủ quần áo của cậu.

Những người tham gia đứng cùng một phía với các NPC giết người trong Thế giới Quy tắc này đang buộc tội hai người họ.

Tần Châu kéo Lâm Dị về phía mình, Lâm Dị chưa từng trải qua chuyện như này nên cậu có hơi lúng túng, nhưng Tần Châu thì không.

Hắn kéo Lâm Dị ra phía sau mình, Tần Châu hơi nghiêng đầu, nhẹ giọng hỏi: "Nhóc thiên tài, là ai?"

Sau khi những ánh nhìn khó chịu bị Tần Châu chặn lại, bộ não chết máy của Lâm Dị lại bắt đầu hoạt động.

Cậu biết Tần Châu đang hỏi về quái vật 16-8, quy tắc tử vong thứ hai đã được vén màn, sự vạch trần của Giang Mạn khiến quái vật 16-8 tập trung vào bọn họ, cho dù bọn họ có tránh được hai quy tắc tử vong, bọn họ vẫn phải đối phó với những người tham gia biến dị.

Hơn nữa, hai người còn trở thành mục tiêu chỉ trích của dư luận, kể cả có may mắn sống sót vào ban đêm thì tỷ lệ sống sót cực thấp, bệnh nhân cũng sẽ tấn công bọn họ.

Không thể tiếp tục ở lại Thế giới Quy tắc 16-8 được nữa, hiện tại bọn họ buộc phải tìm quái vật 16-8 để phục bàn.

Lâm Dị thì thầm vào tai Tần Châu, hỏi: "Đàn anh, anh cho em một phút được không?"

Tần Châu: "Không vội, tôi cho em hẳn năm phút."

Lâm Dị tạm thời giao lại cục diện hiện tại cho Tần Châu, cậu nhìn chằm chằm bóng lưng Tần Châu suy nghĩ.

Phản ứng của ba người tham gia đối với Lâm Dị thì dường như khá bình thường, một phút rất ngắn ngủi, cậu không thể lãng phí thời gian nghiên cứu phản ứng của ba người tham gia nữa.

Quái vật 16-8 xen vào giữa ba người họ chắc chắn đã bắt chước ai đó để đưa ra phản ứng chính xác.

Ba người tham gia có ba phản ứng khác nhau nên bọn họ không thể bắt chước nhau được.

Đối tượng còn lại là cậu, Tần Châu và Giang Mạn.

Đáp án không cần nói cũng biết, lúc đó cậu và Tần Châu đang cãi nhau, người duy nhất mà quái vật 16-8 có thể bắt chước là Giang Mạn.

Cho nên người mà nó bắt chước chính là Giang Mạn.

Lâm Dị cố gắng phân tích diễn biến tâm lý của Giang Mạn.

'Màn trình diễn không thể hiểu nổi vừa rồi của hai người chứng tỏ hai người đã tìm ra quy tắc tử vong rồi.'

Câu này thực chất không có logic hay quan hệ nhân quả gì.

Lâm Dị cho rằng lúc cậu và Tần Châu xảy ra tranh chấp, Giang Mạn nhất định đang bối rối nên đã ghép hai câu văn không liên quan lại với nhau, cô dùng từ 'không thể hiểu nổi'.

Cho nên Giang Mạn không biết vì sao cậu và Tần Châu lại xảy ra tranh chấp, trong lòng cảm thấy rất khó hiểu.

Vậy thì có thể loại trừ Trần Dương

Phản ứng của Trần Dương sau khi nhìn thấy tờ giấy là sắc mặt tái nhợt, biểu hiện sợ hãi hơn là bối rối.

Trong ba người, người tỏ ra bối rối chính là Dịch Gia Duyệt.

Nhưng Lâm Dị lại không nhìn thấy phản ứng của Ôn Hiểu Phương lúc mở tờ giấy ra, nên hiện tại quái vật 16-8 hoặc là Dịch Gia Duyệt, hoặc là Ôn Hiểu Phương.

Chọn một trong hai.

Xác suất chọn đúng cao, mà xác suất chọn sai cũng cao.

Lâm Dị thuộc nhóm người là kiểu 'chúc may mắn lần sau' trong các lần rút thăm, chưa bao giờ nhìn thấy 'trúng thưởng thêm một chai nữa', vì cậu không phải thần may mắn nên cậu phải tiếp tục phân tích. Giữa Dịch Gia Duyệt và Ôn Hiểu Phương, chọn ra một đáp án.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »