Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi

Lượt đọc: 15904 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 96
quái vật 4-4

❊ ❊ ❊

Lâm Dị đứng đợi dưới toà soạn báo, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cửa chính.

Hôm đó lúc cậu đi mua nến sinh nhật cho Sầm Tiềm là khi trời đã sẩm tối, mặc dù bây giờ đang là buổi sáng. Có điều Lâm Dị cũng không vội, cậu đoán 'Thuấn Tức' giả mà cậu gặp ngày hôm đó là chính cậu.

Nếu là vòng lặp thời gian, có nghĩa cậu có thể ở lại đến lúc hoàng hôn, cũng không lo bị gián đoạn trong khi tiến vào thời gian hồi tưởng.

Lâm Dị tiếp tục đi lại bên dưới toà nhà, một lúc sau cậu nhìn thấy có người ra khỏi toà soạn báo.

Hôm đó là ngày bọn họ nhận được phiếu lương, Phong Uyển và những người khác quyết định đến một quán ăn ven đường để ăn uống thoả thích, Nhậm Lê đi tìm thi thể, còn cậu và Tần Châu thì đi dạo quanh đoạn đường đang xây để điều tra về người ẩn danh.

Đợi đến khi nhóm người tham gia chia thành ba nhóm rời đi, Lâm Dị đi theo "chính mình" và Tần Châu đến đoạn đường đang xây.

Cậu biết bản thân rất cảnh giác và Tần Châu cũng vậy, cho nên dọc đường không dám đi quá gần, thỉnh thoảng lại tìm chỗ nấp để che dấu bóng dáng.

Nhưng ánh mắt Lâm Dị vẫn luôn quan sát 'chính mình'.

Không có dấu hiệu nào cho thấy 'nó' xuất hiện, kể cả có xuất hiện thì bản thân Lâm Dị cũng không hề phát giác.

Lâm Dị chỉ có thể dự đoán dựa trên những dấu vết 'nó' để lại sau khi xuất hiện, từ đó tìm ra quy luật xuất hiện của 'nó' và suy đoán những hành động sau khi 'nó' xuất hiện.

Ví dụ như sau lần đối đầu với quái vật 2-6 trong Thế giới Quy tắc 2-6, hoặc lúc bản thân sợ hãi trong Thế giới Quy tắc 16-8.

Nhưng bây giờ cậu có thể đứng ở góc nhìn thứ hai, quan sát phản ứng của chính mình trong 'quá khứ', dùng kinh nghiệm của bản thân để kiểm chứng xem 'nó' có gì bất thường không.

Cậu đi theo 'chính mình' và Tần Châu vòng quanh con đường đang xây mấy lần, cuối cùng Tần Châu đã dẫn 'chính mình' đến tiệm bánh.

Lâm Dị đợi hai phút sau khi 'chính mình' và Tần Châu bước vào cửa tiệm rồi mới đi theo, tiệm bánh có cửa sổ kính sát đất cho nên Lâm Dị có thể nhìn thấy 'chính mình' đang ngồi bên cạnh cửa sổ.

Cậu quan sát 'chính mình' một lúc, khi phát hiện 'chính mình' đang nhìn chằm chằm vào Tần Châu, cậu lại ngẩng đầu nhìn về phía Tần Châu.

Lâm Dị nhớ lại lúc này 'cậu' đang suy nghĩ gì.

Thời điểm đó 'chính mình' đang tự hỏi tại sao bản thân chưa bao giờ nghi ngờ Tần Châu.

Từ khi bước vào Thế giới Quy tắc 4-4, Lâm Dị chưa từng nghi ngờ Tần Châu, kể cả Nhậm Lê cậu cũng chẳng nghi ngờ nhiều lắm, có một lần duy nhất cậu nghi ngờ là lúc cuốn sách đột nhiên rơi ra khỏi kệ, lúc đó cậu nghi ngờ Nhậm Lê, nhưng sự nghi ngờ đó chẳng kéo dài được bao lâu, rồi cậu rất nhanh đã gạt bỏ nghi ngờ đối với anh.

Kể cả những người tham gia còn sống sót khác, Lâm Dị cũng không có chút nghi ngờ nào.

Điều này không hề bình thường.

Như thể cậu đã biết bọn họ không phải quái vật 4-4 vậy, mặc dù Thuấn Tức 170cm cao gần bằng chiều cao của Phong Uyển nhưng cậu lại chẳng có một chút nghi ngờ nào với Phong Uyển cả.

Trong tiệm bánh, Tần Châu đang nhận đơn có dấu hiệu quay người lại.

Lâm Dị kìm nén những suy nghĩ trong đầu, chỉnh lại mũ che mặt, để tránh không bị Tần Châu nhìn thấy, cậu chỉ có thể bước nhanh qua cửa sổ sát đất.

Biết 'chính mình' và Tần Châu sẽ ở lại tiệm bánh một lúc, Lâm Dị tranh thủ lúc này tìm cách lấy khẩu trang y tế miễn phí để tránh bị 'chính mình' nhìn thấy vào thời điểm đối mặt với 'chính mình'.

Sau khi lấy được khẩu trang, cậu đợi 'chính mình' và Tần Châu rời khỏi tiệm bánh, chờ một hồi, cuối cùng 'chính mình' và Tần Châu cũng đẩy cửa tiệm bánh đi ra.

Tần Châu cầm chiếc bánh trong tay, Lâm Dị tập trung quan sát 'chính mình', tạm thời vẫn chưa thấy có gì bất thường hết.

Trong tầm nhìn của cậu, 'chính mình' và Tần Châu đang đi về phía nhà Sầm Tiềm, nhưng cậu lại không đi theo họ.

Lâm Dị đã từng trải qua khoảng thời gian này, cậu nhớ rõ bản thân lúc này đang suy nghĩ xem làm thế nào để thu hút Thuấn Tức, cho nên từ đầu đến cuối cậu không hề để ý có người mặc áo choàng đang lẩn quẩn bên ngoài.

Lâm Dị đang đợi 'chính mình' quay lại đây một lần nữa.

Chờ khoảng 40 phút sau, Lâm Dị nhìn thấy 'chính mình' đang vội vàng chạy vào tiệm bánh, sau khi khóa được mục tiêu, Lâm Dị nhanh chân bước tới. Lúc 'chính mình' đẩy cửa bước vào tiệm bánh, Lâm Dị đứng sẵn bên ngoài, chỉ cần 'chính mình' mua nến sinh nhật đi ra, nhất định sẽ đụng mặt với cậu.

Trong lòng cậu cực kì căng thẳng.

Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa được trang trí độc đáo của tiệm bánh, trước cửa treo một chiếc chuông gió, mỗi khi có gió thổi qua hoặc có khách ra vào, chuông gió sẽ phát ra âm thanh lanh lảnh.

Lâm Dị nhớ rõ cậu mua nến sinh nhật không quá vài phút, cậu bước vào trong tiệm rồi nói với nhân viên đồ vật mà cậu muốn mua, nhân viên lập tức đưa cho cậu nến sinh nhật, toàn bộ quá trình từ khi bước vào cửa tiệm đến lúc mua nến sinh nhật không quá ba phút.

Nhưng lúc này, dường như ba phút trôi qua vô cùng khó nhằn.

Nếu không có gì ngoài ý muốn, chẳng bao lâu nữa 'chính mình' sẽ trực diện đối mặt với cậu.

'Chính mình' sẽ cho rằng bản thân đã vi phạm quy tắc tử vong 'Bị Thuấn Tức nhìn thấy mặt'. Trong Thế giới Quy tắc 16-8, cậu từng nghĩ rằng bản thân đã vi phạm quy tắc tử vong mà khiến 'nó' trỗi dậy trong cơ thể. Bây giờ đổi sang Thế giới Quy tắc 4-4, tình trạng tương tự hẳn sẽ xảy ra.

Nếu 'nó' không xuất hiện thì có nghĩa 'nó' không ở trong cơ thể cậu, hoặc 'nó' chính là quái vật 4-4. Là người tạo ra Thế giới Quy tắc 4-4, 'nó' biết rất rõ Lâm Dị không gặp nguy hiểm gì cả.Nghĩ tới đây, Lâm Dị lại sửa lại một điểm, 'nó' trong cơ thể cậu không lớn.

Cũng có thể là quái vật 4-4, kể từ khi Lâm Dị phát hiện ra sự tồn tại của 'nó', 'nó' vẫn luôn ở trong cơ thể cậu, khi cậu tiến vào những Thế giới Quy tắc trước đó, 'nó' chưa từng có tiền lệ thoát ra khỏi cơ thể cậu rồi trở thành một cá thể riêng biệt.

Thế giới Quy tắc 4-4 rất có thể là nhà của 'nó'.

Thấy bản thân cuối cùng cũng chạm được đến đáp án mà mình mong muốn bấy lâu, Lâm Dị căng thẳng nuốt nước bọt, ngón tay cũng không nhịn được mà siết chặt viên đá trong túi.

Leng keng--

Leng keng--

Tiếng chuông gió ngoài cửa vang lên, cửa tiệm bánh được kéo ra từ bên trong. Lâm Dị siết chặt viên đá trong túi, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

'Chính mình' nhìn về phía Lâm Dị nhanh hơn một bước, 'hiện tại' và 'quá khứ' nhìn nhau, một sự căng thẳng kỳ lạ đột nhiên lan ra, và rồi bao trùm lấy họ, khiến hô hấp của nhau đồng thời bị bóp nghẹn.

Ánh mắt Lâm Dị dán chặt vào 'chính mình', bởi vì lúc nghêng diện với cậu, 'chính mình' đã mất cảnh giác, bởi vậy mà không thể che giấu được sự căng thẳng và hoảng sợ.

Lâm Dị thầm đếm nhẩm:

Mười, chín, tám, bảy, sáu... ba, hai...

Cậu biết lúc này 'chính mình' đang nghĩ gì:

Tại sao 'Thuấn Tức' lại xuất hiện ở đây?

Tại sao hắn lại theo dõi cậu?

Bị nhìn thấy rồi, sau đó thì sao?

Lâm Dị cử động cánh tay, chuẩn bị lấy hòn đá trong túi ra, động tác này của cậu đã khiến cả người 'chính mình' căng cứng.

Giây tiếp theo, 'chính mình' bắn đi như một mũi tên rời khỏi cánh cung.

Lâm Dị: "..."

Cậu quay lại nhìn 'chính mình' đang bỏ chạy, phản ứng của 'chính mình' là bình thường, nhưng vì bình thường nên nó trở nên bất thường.

Mỗi khi đầu óc Lâm Dị hoạt động quá đà, đặc biệt là khi đối mặt với những chuyện nguy hiểm đến tính mạng, 'nó' sẽ xuất hiện, nhưng bây giờ, 'nó' lại không.

Là 'nó' không còn trong cơ thể của cậu nữa, hay 'nó' biết rõ Thuấn Tức trước mặt là giả...

Lâm Dị suy nghĩ một hồi rồi cất bước đuổi theo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »