Tôi Dựa Vào Bần Cùng Quét Ngang Trò Chơi Sinh Tồn

Lượt đọc: 5058 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 39

❊ ❊ ❊

Chương 39: Đại diện cho tình yêu và chính nghĩa, ta tiêu diệt ngươi

“Kỳ Ninh.” Tiêu Lam hô lên tên người tới.

Đồng thời cậu cũng không buông cảnh giác, rốt cuộc đánh giá của Vương Thái Địch với y là không cần chọc và khó chơi.

Sau khi nhìn qua Kỳ Ninh ra tay rồi, Tiêu Lam cũng có nhận tri với chuyện y khó chơi. Loại ôn dịch vô hình vô chất này quả thật làm người ta khó lòng phòng bị, hơn nữa Kỳ Ninh tựa hồ còn có năng lực khống chế thời gian ôn dịch phát triển, làm y có vẻ càng thêm nguy hiểm.

Nghe xong Tiêu Lam nói, trong giọng Kỳ Ninh mang theo một chút ý cười: “Ồ, xem ra tiểu Teddy Vương gia đã giới thiệu tôi với cậu.”

Kỳ Ninh chỉ vào thi thể trên mặt đất: “Tôn Phong, 38 tuổi, đã từng vào nhà cướp bóc, bị chủ nhà phát hiện sau lại diệt môn cả một nhà, dẫn tới bốn người tử vong, trong đó bao gồm hai đứa trẻ không đến 4 tuổi, sau đó gã lẩn trốn nhiều năm, còn vào Thế Giới Hàng Lâm.”

“Chỉ là tôi gϊếŧ gã cũng không phải bởi vì chính nghĩa, tôi hưởng thụ máu tươi và tội ác, chỉ là đem dao mổ vung về phía đồ tể mà thôi.” Y ngẩng đầu làm như đang đối diện với Tiêu Lam, mặt nạ mỏ chim che khuất tất cả biểu cảm của y: “Có lẽ tôi là kẻ còn ác liệt hơn cả gã, thế nào? Muốn thẩm phán tôi ư?”

Tiêu Lam lắc đầu: “Ở loại địa phương này, thảo luận chính nghĩa cũng không có ý nghĩa gì.”

“Cũng đúng, ở chỗ này có lẽ thánh đồ cuối cùng cũng sẽ biến thành đao phủ……” Nghe xong Tiêu Lam nói, Kỳ Ninh thấp giọng nở nụ cười, “Ha ha, nhanh chóng trưởng thành lên đi, tôi rất chờ mong lần sau gặp mặt cậu.”

Nói xong y đi về phía trước, lại vào lúc gặp thoáng qua Tiêu Lam, nháy mắt đột ngột duỗi tay về phía cổ Tiêu Lam.

Cái tay kia thon dài khớp xương rõ ràng, mang theo một cổ hàn khí lạnh lẽo.

Một cảm giác nguy hiểm làm người da đầu tê dại đánh úp lại, Tiêu Lam trực giác Kỳ Ninh giờ phút này nguy hiểm dị thường, nháy mắt toàn thân cơ bắp cậu căng thẳng, nhanh chóng nhảy sang bên cạnh né tránh tay Kỳ Ninh duỗi lại đây.

Lạc cũng nhanh chóng lắc mình tới trước người Tiêu Lam, đem cậu che chở phía sau, lợi trảo màu đen ở đầu ngón tay mơ hồ có thể thấy được.

Kỳ Ninh dừng bước chân, lại không phát động công kích lần nữa.

Nửa người t dung nhập vào bóng tối của hành lang, hơi hơi quay đầu lại: “Phản ứng rất nhạy bén, lần này tôi thật sự chờ mong lần sau gặp mặt, hy vọng có thể nhìn thấy cậu ở màn cao cấp.”

“Tạm biệt.”

Dứt lời, lúc này Kỳ Ninh không dừng lại nữa, cũng không quay đầu lại mà biến mất ở hành lang.

Tiêu Lam nhẹ nhàng thở ra, người chơi cao cấp, cho dù là ở màn cấp thấp bị áp chế năng lực vẫn là khiến người ta cảm giác áp lực rất lớn.

“Cậu không sao chứ, tiên sinh?” Lạc có chút lo lắng quay đầu lại.

Tiêu Lam cử động cổ của mình, nổi da gà bởi vì cảm giác nguy hiểm trước đó đã biến mất: “Không sao, đi thôi, thời gian không nhiều lắm.”

——

Hai người tiếp tục đi tới, tính ra khoảng cách hiện tại bản thân và vị trí hầm ngầm, hoàn cảnh xung quanh còn đang không ngừng biến hóa.

Hành lang hiện tại đã càng ngày càng không giống như là hành lang nữa, vách tường cùng với sàn nhà đan xen, hình thành một đám không gian không có quy tắc, làm hành lang trở nên vặn vẹo lên, tăng cho Tiêu Lam đi tới không ít chướng ngại.

Tiêu Lam có ý đồ bạo lực hủy tường đi, nhưng rất nhanh cậu liền phát hiện tác dụng không lớn.

Bởi vì sau khi cậu dỡ xuống một bức tường, sẽ phát hiện phía sau còn có hai ba bức khác chờ cậu, thậm chí trong lúc ngắn ngủi, bức tường bị dỡ xuống kia đã bị các vách tường khác bổ sung lên.

“Phiền toái.” Tiêu Lam nhìn con đường như mê cung trước mặt, nhíu mày lại.

“Tôi có thể trợ giúp ngài tìm kiếm tuyến đường nhanh nhất.” Lạc nói.

Nói xong hắn vươn tay nhẹ nhàng ấn lên mặt tường, bóng ma đen nhánh theo động tác hắn hình thành một cái dây nhỏ trên mặt tường, dây nhỏ nhanh chóng đi tới trên mặt tường, tránh đi tử lộ, dẫn dắt con đường cho bọn họ.

“Đi thôi, tiên sinh.” Lạc làm ra một thủ thế mời.

Thật là một nhân viên dẫn đường vô cùng đáng tin cậy.

Đi theo tuyến đường Lạc vẽ ra, tốc độ bọn họ đi tới tức khắc nhanh hơn không ít.

Trong một mảnh mê cung bọn họ đi qua, trên đường trải qua mấy cái thang lầu, dựa theo tính ra, bọn họ hẳn là cách vị trí tầng hầm ngầm vốn có càng ngày càng gần.

Chuyển qua một cái chỗ ngoặt, Tiêu Lam dừng bước.

Bởi vì trước mặt cậu đứng một tảng lớn hầu gái mặc đồng phục thống nhất.

Các cô giống như các hầu gái trước kia xuất hiện, biểu cảm chết lặng, trong mắt thậm chí toàn bộ bị tròng trắng chiếm cứ, đứng nơi đó thế nhưng một chút âm thanh cũng không có, một mảnh bóng người đứng sừng sững như là một đống vật chết không hề có động tĩnh.

Trong một chớp mắt Tiêu Lam xuất hiện ở chỗ ngoặc, những hầu gái này đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt tất cả đều là tròng trắng đồng thời "nhìn" về phía cậu.

Chỉ một thoáng, trên mặt các cô xuất hiện nụ cười dữ tợn.

Theo sau, các cô cử động, tứ chi khoa trương mà múa may, không hề kết cấu công kích sôi nổi tiếp đón hai người như trước đó vậy.

Bóng người rập rạp làm người ta nhìn mà da đầu tê dại, Tiêu Lam không muốn bị các cô vây quanh, số lượng NPC này tất cả đều là cọng bún sức chiến đấu bằng 5, nếu không cẩn thận lộng chết mấy cái đã có thể phiền toái.

Ngẫm lại cô gái hướng dẫn mua hàng ở siêu thị Chung điểm, Tiêu Lam một chút cũng không muốn biết gϊếŧ chết nhóm hầu gái sẽ có kết cục gì.

Cậu lùi chân lại vài bước, một trận chạy lấy đà nhảy lên tường, giẫm trên vách tường mượn lực rơi xuống một hướng khác, vòng qua làn sóng hầu gái đầu tiên nghênh diện mà đến.

Lạc cũng theo sát sau đó, làm một phi nhân loại, hành động hắn bị ảnh hưởng nhỏ hơn Tiêu Lam rất nhiều. Hắn trực tiếp chạy như bay trên mặt tường, thường thường duỗi tay trợ giúp Tiêu Lam mượn lực.

Tiêu Lam xuyên qua giữa nhóm hầu gái, có thể vòng qua thì trực tiếp vòng, vị trí xảo quyệt thì nhảy dựng lên bắt lấy tay Lạc đãng qua, hai người phối hợp ăn ý, hữu kinh vô hiểm lóe qua.

Tốc độ của bọn họ so với nhóm hầu gái nhanh hơn không ít, rất nhanh đã tranh đi một đoạn bị các cô lấp kín này.

Hầu gái mất đi lý trí tựa hồ cả đầu óc cũng mất đi, sau khi hai người vòng vài cái trong mê cung, liền rất dễ dàng cắt đuôi toàn bộ, phía sau còn thường thường truyền đến tiếng nhóm hầu gái rít gào vô ý nghĩa.

Thoạt nhìn là thấy bộ dáng không được thông minh rồi.

——

Hai người tiếp tục đi về phía trước, tìm kiếm đường đến tầng hầm ngầm.

Lúc này, hành lang vốn đang hiện ra dạng mê cung lại lần nữa sinh ra biến hóa.

Hành lang bắt đầu phân giải thành một đám khối vuông, giống như là xếp gỗ, các bộ phận khác nhau đi về các phương hướng khác nhau.

Mắt thấy vị trí mình đang đi về hướng chỗ cao, Tiêu Lam tìm đúng cơ hội thả người nhảy lên khối vuông bên canh,, Lạc cũng theo sát sau đó.

Hai người không ngừng nhảy lên các khối vuông rơi rụng, tốc độ xuống phía dưới nhanh hơn so với ban nãy hành tẩy trong hành lang mê cung không ít.

Tiêu Lam nhảy lên một khối vuông mới, lại phát hiện bên trên đã có người.

Người nọ mặc chế phục quản gia không chút cẩu thả, tóc lại tán loạn mà tùy tiện, trên quần áo còn mơ hồ có dấu vết bụi đất —— là nữ quản gia.

Bà ta đang ngồi trên một cái sô pha to rộng, chỗ tựa lưng sô pha rất cao lớn vốn che đậy hoàn toàn bà ta lại, Tiêu Lam rơi xuống lại vừa lúc đứng ở mặt bên sô pha, lúc này mới phát hiện trên đó có người.

Nữ quản gia lúc này trạng thái cũng không khác nhóm hầu gái là bao, nhìn qua cứng đờ mà chết lặng, một chút cũng không giống người bình thường.

Nhìn thấy cả quản gia cũng là cái dạng này, trong lòng Tiêu Lam có một suy đoán.

Có lẽ nghi thức hiến tế của phu nhân Bella cũng không phải không cho những người khác ở đó, mà những người này lúc hiến tế đều đã mất đi ý thức bản thân, biến thành công cụ hoàn toàn nghe lệnh phu nhân Bella, hơn nữa không hề có ấn tượng với hành động của mình.

Lúc này mới có chuyện trước đó quản gia nói bản thân căn bản không biết tình huống nghi thức hiến tế.

Quản gia phát hiện có người tới bên người mình, bà ra cũng đứng lên phát động công kích về phía Tiêu Lam.

Sức chiến đấu của bà ta vẫn là bộ dạng trước đó, Tiêu Lam không phí bao nhiêu công phu đã giải quyết xong, trực tiếp bó người lại ném đến khối vuông bên cạnh đang di động.

Ngay vào lúc Tiêu Lam hoàn toàn xoay người hết sức, một trận tiếng gió đánh úp lại.

Mục tiêu là sau cổ của cậu.

Một cảm giác lưng như kim chích từ sau lưng Tiêu Lam bò lên, cậu cũng không quay đầu lại, trực tiếp thấp người nhảy sang bên cạnh, né tránh đợt công kích này.

Dư quang khóe mắt có thể nhìn thấy có một đồ vật gì đó lập lòe ánh sáng nhạt từ bên cạnh chợt lóe qua, sau đó biến mất vào bóng tối khó có thể tìm kiếm. Vừa nãy nếu cậu không có né tránh, hiện tại hơn phân nửa cậu cũng đã lạnh.

Tiêu Lam quay đầu lại, trong ánh mắt mang theo sát ý nguy hiểm.

Sau đó cậu suýt chút nữa phun ra.

Xuất hiện ở trước mặt cậu chính là hai người chơi nam trước đó ăn qua cơm tình yêu phu nhân Bella làm, hiện tại bọn họ đang mang theo vẻ mặt cuồng nhiệt sát khí nhìn cậu, thần chí nhìn qua thì thanh tỉnh hơn hầu gái cùng với quản gia, nhưng là…… Trên người mặc quần áo y như nhóm hầu gái.

Còn là cái dạng cả râu cũng không cạo ấy!

Hai tên hán tử râu ria xồm xoàm mặc đồng phục hầu gái không hợp thân, bọn họ xắn tay áo đến lộ ra khuỷu tay, lộ ra cánh tay mọc đầy lông của mình.

Trong đó một nam người chơi thấy Tiêu Lam thế nhưng tránh thoát được công kích, đôi tay to rộng của hắn đặt trước ngực làm một trái tim, hô to một tiếng: “Đại diện cho tình yêu và chính nghĩa, ta tiêu diệt ngươi!”

Vừa dứt lời, một mũi tên từ ngọn lửa tạo thành nháy mắt liền từ trong tay của hắn bắn nhanh mà ra, thẳng tắp hướng tới Tiêu Lam.

Người anh em, kỹ năng này của anh cũng quá cay mắt rồi đó!

Tiêu Lam nhanh chóng né tránh nguy hiểm nghênh diện mà đến này.

“Rầm ——” một tiếng, hỏa tiễn đánh trúng sô pha sau lưng Tiêu Lam, sô pha tức khắc hừng hực bốc cháy lên, nháy mắt đã đốt tới khung xương.

Kỹ năng này tuy cay mắt, nhưng mà uy lực vẫn rất không tồi.

Tiêu Lam tức khắc thận trọng lên, làm một kẻ thuần cận chiến, cậu đối mặt hai kẻ đánh viễn trình đối diện chính là có chút bất lợi. Cậu quay đầu nhìn xuống Lạc, bộ dáng gia hỏa này cũng không phải viễn trình.

Thấy mũi tên lửa cũng không có hiệu quả, một nam người chơi khác nâng tay lên, lại là một tiếng gió vô hình đánh úp lại Tiêu Lam.

Tiêu Lam lại một lần né tránh, lúc này đây cậu đặc biệt lưu ý, đó là một loại đồ vật trong suốt, cảm giác tồn tại yếu mười phần, chỉ có thể phản xạ ra được một chút ánh sáng xung quanh.

Tuy là hai người chơi có kỹ năng, nhưng hiện tại còn chưa tới thời khắc mấu chốt nhất, Tiêu Lam cũng không tính toán mở kỹ năng ra. Cậu quan sát đến hai người kia, kỹ năng bọn họ hẳn là cũng có hạn chế, trò chơi cũng không cho phép người chơi tùy thời sử dụng kỹ năng để hạ thấp nguy hiểm trong trò chơi.

Tiêu Lam cho Lạc một ánh mắt, Lạc hiểu ý, hai người chia làm hai phương hướng tiếp cận bọn họ.

Trước mặt Tiêu Lam là vị vừa nãy mới “Đại diện cho tình yêu và chính nghĩa, ta tiêu diệt ngươi!” kia, hắn cẩn thận nhìn Tiêu Lam, tay ở trước ngực tùy thời chuẩn bị tạo trái tim, lại không lập tức lựa chọn công kích.

Hai người hiện ra một trạng thái giằng co ngắn ngủi.

Kỹ năng của hắn có lẽ là thời gian CD* tương đối dài, cũng có khả năng là hắn cần phải nói ra câu nói kia mới có thể.

(*cooldown: thời gian hồi chiêu, thời gian chờ làm lạnh để kỹ năng lần nữa kích hoạt)

Tiêu Lam một tới gần hắn, một bên quan sát động tác hắn.

Khoảng cách giữa hai người đã càng ngày càng gần, thấy Tiêu Lam cách hắn đã không vượt qua năm bước, trong lòng Tình Yêu Và Chính Nghĩa hoảng hốt, đôi tay tạo trái tim há mồm hô to: “Đại biểu tình yêu và——”

Trong lòng Tiêu Lam đã xác định, cậu nhanh hơn tốc độ chạy về phía trước, nháy mắt đã tới trước mặt Tình Yêu Và Chính Nghĩa. Một quyền chém ra, trực tiếp đánh vào trên bụng đối phương, đem lời nói sắp ra khỏi miệng hắn đánh ngược trở về.

Quả nhiên, chẳng sợ dọn xong tư thế, chỉ cần từ ngữ mấu chốt không ra khỏi miệng, kỹ năng sẽ không thể phát động.

Tiêu Lam nhìn Tình Yêu Và Chính Nghĩa bị đánh ngã xuống đất, lộ ra một nụ cười mà vai ác đặc biệt hay có với hắn: “Hiện tại, ta phải đại biểu bần cùng trừng phạt ngươi.”

Loại viễn trình da giòn này một khi bị Tiêu Lam - loại chính trực cận chiến gần người, kết cục chẳng khác gì tiểu bạch trong gió lạnh.

Cùng lúc đó, Lạc cũng đã phóng đổ một nam người chơi khác. Hai người cũng giống như quản gia, bị đóng gói bó lại, Lạc tìm một khối vuông tiến về phía trước ném hai người lên.

Hiện tại, Tiêu Lam và Lạc đã có thể nhìn đến mặt đất phía dưới sân yến hội.

Cách tầng hầm ngầm đã rất gần.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiêu Lam: Giá trị bần cùng uy lực biến hình!

Lạc: Tiên sinh, tới giờ uống thuốc rồi……

Hết chương 39.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »