Tôi Dựa Vào Bần Cùng Quét Ngang Trò Chơi Sinh Tồn

Lượt đọc: 5058 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 22
Oan có đầu nợ có chủ

❊ ❊ ❊

Chương 22: Oan có đầu nợ có chủ

Thấy Tiêu Lam không phản ứng, Cố Thịnh An có chút lo lắng hỏi: “Cậu làm sao vậy?”

Tiêu Lam lắc đầu, giảng thuật với y chuyện hôm nay mình gặp phải.

Cố Thịnh An kinh ngạc nói: “Cậu thế mà về tới mười năm trước! Không thể tưởng được năm gia hỏa kia nhân mô nhân dạng, vậy mà ngầm là loại người đó.”

“Vậy đó có phải lý do Cố Mặc tìm bọn họ tới không? Cô ấy muốn báo thù, chỉ là tại sao lại thành động thủ với chúng ta?”

Vấn đề này Tiêu Lam cũng vô pháp giải đáp, chỉ có thể nói: “Nguyên nhân hơn một nửa là nằm trên người những người bạn học kia. Bây giờ mặc kệ là Boss hay là quá khứ cô ta và tình huống của chúng ta hiện tại, đều có liên hệ với đám gia hỏa kia. Chúng ta phải nghĩ biện pháp lấy được manh mối từ trên người chúng.”

Cố Thịnh An gật gật đầu: “Chúng ta đi tìm Đồng Thanh và Triệu Phàn trước đi, bốn người chung quy vẫn dễ làm việc hơn một chút. Lưu Y Y thì thôi… Gần đây cô ấy thoạt nhìn cứ quái quái, cứ làm người ta cảm thấy lạnh hết cả người.”

Tiêu Lam cũng đồng ý, không phải tất yếu cậu cũng không muốn giao tiếp với Lưu Y Y đã trở nên quỷ bí.

Đến trước cửa phòng Triệu Phàn.

Cố Thịnh An gõ cửa: “Triệu Phàn, Triệu Phàn anh ở đâu?”

Trong cánh cửa không hề đáp lại.

Cố Thịnh An nhíu mày, lại tăng mạnh lực đạo: “Triệu Phàn! Mở cửa đi!”

Qua một hồi lâu, cửa gỗ từ bên trong mở ra một khe nhỏ, lộ ra giọng nói hữu khí vô lực của Triệu Phàn: “Làm gì vậy?”

Cố Thịnh An đè thấp giọng lại: “Chúng tôi tìm được manh mối rồi, chuẩn bị cùng đi đối chất với đám người đối diện. Đi thôi, chúng ta cùng đi!”

Triệu Phàn lại hoang không ngừng mà đóng cửa phòng lại: “Không đi, tôi không đi, sẽ chết.”

Cố Thịnh An gõ cửa: “Anh không đi mới có thể chết đó!”

Triệu Phàn căn bản nghe không vào: “Không đi! Không đi! Muốn đi chính cậu đi!!”

Cố Thịnh An chán nản, y lại gõ cửa vài lần, như sau cửa rốt cuộc vẫn không ai đáp lại y.

“Thôi, đi thôi.” Tiêu Lam ngăn Cố Thịnh An lại, không đi quản Triệu Phàn nữa. Ở Thế Giới Hàng Lâm, đi tới thì chưa chắc sống, nhưng trốn tránh thì nhất định sẽ tử vong. Triệu Phàn tự mình từ bỏ đường sống, bọn họ cũng không có nghĩa vụ phải cứng rắn hỗ trợ.

Tiêu Lam gõ gõ cửa phòng Đồng Thanh, đột nhiên cảm thấy không thích hợp.

Cửa phòng phát ra âm thanh thật nặng nề, dùng ngón tay sờ lên cũng có một loại cảm giác ướŧ áŧ. Chuyện này làm cho Tiêu Lam nhớ tới vệt nước tối qua trong góc phòng, tức khắc cảm thấy muốn hỏng.

Tiêu Lam mạnh mẽ vỗ vỗ cửa: “Đồng Thanh! Đồng Thanh! Có ở đó thì trả lời tôi!”

Chỉ là trong phòng một mảnh tĩnh mịch.

Tiêu Lam và Cố Thịnh An liếc nhau, trong lòng đều trầm xuống, Đồng Thanh chỉ sợ là đã xảy ra chuyện.

Lúc này, có vệt nước từ trong phòng Đồng Thanh từng chút lan tràn ra ngoài, tẩm ướt vị trí ngay cửa một mảnh. Hai người vội vàng nhảy tránh, đứng một bên quan sát vệt nước biến hóa.

Sau khi xác nhận đây chỉ là vệt nước bình thường, mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Cố Thịnh An tiến lên một bước dùng sức tông cửa, ý đồ trực tiếp dùng bạo lực mở ra, cửa lại không chút sứt mẻ. Y lại nâng chân lên hung hăng mà đạp vài cái vào cửa, ván cửa phát ra tiếng rầm rầm rầm nặng nề, vẫn không hề có động tĩnh gì như cũ.

Đôi tay Cố Thịnh An chống lên đầu gối thở hổn hển, quay đầu đang muốn tiếp đón Tiêu Lam cùng nhau xông lên.

Đột nhiên vèo một tiếng, một đạo bóng đen bỗng nhiên từ trước mắt y lược qua, mang theo gió thổi rối loạn tóc y. Theo sau là “Rầm ——” một tiếng vang lớn, cánh cửa y vốn dĩ đâm như thế nào cũng đâm không được cứ như vậy mở bung ra.

Chỗ khóa cửa bị bạo lực va chạm trực tiếp bay ra, hiện tại đang đáng thương nhỏ yếu lại bất lực mà nằm trên sàn nhà bên cạnh.

Mà kẻ khởi xướng, con mèo đen đội cái khăn trùm đâu của Tiêu Lam kia, giờ phút này đang đứng trong phòng, một bộ dáng “Cái gì tui cũng hem biết, tui chỉ là một con mèo con ưu nhã thôi”.

Cố Thịnh An: “……”

Chẳng lẽ y thật sự quá khuyết thiếu rèn luyện? Ngày thường có phải không nên cả ngày ghé vào trên giường bấm điện thoại hay không, bằng không đến lúc đó cả một con mèo đều đánh không lại thì quá mất mặt rồi.

Tiêu Lam vỗ vỗ vai y để an ủi, cũng nhấc chân vào phòng.

Phòng ướt dầm dề, từ trần nhà đến mặt tường lại xuống mặt đất toàn bộ đều là nước. Trong không khí tràn ngập một hơi thở nước ôn tuyền đặc biệt, mùi giống như đúc suối nước nóng trong lữ quán.

Đồng Thanh mặc quần áo ngoài nằm trên giường, tóc dài tản ra, cả người bị nước ngâm ướt sũng, trên giường còn có không ít giọt nước làm nửa người cô ngâm mình trong nước. Đôi mắt cô trợn lên gắt gao nhìn chằm chằm trần nhà, phảng phất như phía trên có hồng thủy mãnh thú gì vậy.

Tiêu Lam giúp cô nhắm mắt lại, một bên kiểm tra thi thể một bên hỏi Cố Thịnh An: “Lần cuối cậu thấy cô ấy là khi nào?”

Cố Thịnh An suy tư một chút: “Đại khái là buổi chiều, buổi sáng chúng tôi rời giường phát hiện cậu không còn nữa, sau đó thì tách ra tìm kiếm manh mối, buổi chiều tôi còn gặp mặt cô ấy dưới lầu một lần, khi đó cô ấy nhìn qua cũng rất bình thường."

Tay phải Đồng Thanh ngâm mình trong nước hấp dẫn sự chú ý của Tiêu Lam, cái tay kia nắm chặt đến gắt gao, bên đầu ngón tay lộ ra một chút dấu vết gì đó màu trắng, thoạt nhìn như là thứ gì đó bằng giấy.

Cậu duỗi tay, mở nắm tay siết chặt của Đồng Thanh, phát hiện trong đó là một tấm ảnh chụp ố vàng, ngâm nước nên hình bên trên có chút mơ hồ.

Trên ảnh chụp là một nữ sinh đang mặc váy, đang khom lưng nhặt đồ trên mặt đất, một cơn gió làm thổi bay làn váy cô. Kẻ chụp hình vừa lúc ở một góc độ xảo quyệt, chụp được không ít nội dung không thích hợp.

Tuy nhìn không thấy mặt nữ sinh, nhưng Tiêu Lam nhìn thấy mái tóc đen kia, người đầu tiên nghĩ đến là Cố Mặc. Cậu nhớ tới mười năm trước Phó Văn Bác lộ liễu thảo luận, nhớ tới sở thích không thể gặp ánh sáng của Dương Đức Cao, có khi nào bọn họ chụp lén Cố Mặc không chỉ một lần hay không?

Cuộc sống học sinh cao trung của Cố Mặc tràn ngập bạn học cười nhạo vì cô nghèo, hoa khôi lớp lửa cháy đổ thêm dầu, đối tượng thầm mến thì vì theo đuổi hoa khôi lớp mà dùng sức dẫm lên cô, không có lúc làm là không có bọn đáng khinh chụp lén, còn có chủ nhiệm giáo dục vốn dĩ phải giúp đỡ thì lại có đam mê đặc thù.

Biết bao ngày đã qua?!

Tiêu Lam đem ảnh chụp đưa cho Cố Thịnh An, hơn nữa miêu tả phía chuyện trước đó bọn Phó Văn Bác bọn làm.

Cố Thịnh An: “Đậu má! Trách không được Cố Mặc muốn kéo họ ra tự tay xé.”

Tiêu Lam: “Nếu cô ấy không phải cả chúng ta cũng xé luôn thì càng tốt.”

Cố Thịnh An nhìn nhìn thi thể Đồng Thanh, lòng có xúc động: “Oan có đầu nợ có chủ, chị gái ơi ngài có thể cắt một cặp mắt kính đeo hay không….”

Tiêu Lam: “Chắc chắn là bọn họ đã làm cái gì rồi, khiến Cố Mặc lầm đường, đi thôi, nên đi tìm bọn họ.”

Kết quả, năm người kia đều không ở trong phòng.

Lạc mượn dùng thân phận mèo đen chạy đến trước đài, nhân cơ hội kiểm tra ghi chép các phòng, mới biết được hóa ra bọn họ thuê một phòng mới ở lầu hai.

Lầu hai trống trải mà an tĩnh, cũng không có khách khác vào ở.

Tiêu Lam tìm được phòng của năm người, sau đó dứt khoát lưu loát mà cạy ra cửa phòng bên trái bọn họ, động tác kia nước chảy mây trôi tựa như trong tay cậu cầm không phải sợi dây thép mà là chìa khóa vốn có vậy.

Cố Thịnh An mang vẻ mặt bội phục: “Lợi hại nghen anh em!”

Tiêu Lam xua xua tay: “Chút lòng thành.”

Bọn họ trực tiếp đi lên ban công, Tiêu Lam trước đó đã quan sát qua, ban công gian phòng này vì liên quan kết cấu nên dựa cực gần phòng kế bên, là một vị trí nhìn lén rất thích hợp.

Tiêu Lam và Cố Thịnh An mượn dùng thực vật trên ban công che đậy, ngồi xổm xuống bắt đầu quan sát tình huống cách vách.

Đỗ Vũ Oái thấp thỏm túm góc áo: “Thứ tới tìm chúng ta thật là Cố Mặc ư?”

Trương Khiết trợn trắng mắt: “Còn có giả nữa hả, bà xem người uống ly rượu của tôi xem, đèn sinh mệnh cũng tắt rồi.”

Đỗ Vũ Oái vội nói: “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, vậy chúng ta đều an toàn đi.”

Trương Khiết hừ một tiếng: “Đã dùng pháp khí đại sư cho đem hơi thở của chúng ta đổi với họ, Cố Mặc sẽ cho rằng mục tiêu của mình là bọn họ, đặc biệt là hai kẻ uống rượu rồi sẽ bị ưu tiên tìm tới. Chỉ cần bọn họ chết sạch sẽ, oán khí của Cố Mặc sẽ tiêu tán, đến lúc đó chúng ta sẽ an toàn.”

“Đây chính là bảo bối cứu mạng tôi giữ lại cất chứa thật nhiều năm rồi đó, làm tôi đau lòng chết đi được.”

Tiêu Lam và Cố Thịnh An liếc nhau, quả nhiên là bọn họ làm.

Nhưng tin tức xấu là, hóa ra dù không uống bọn họ rượu cũng sẽ bị theo dõi.

Phó Văn Bác cũng nhẹ nhàng thở ra: “Như vậy thì tốt, mấy ngày nay chúng ta căn bản không ra khỏi khách sạn, quá dừ người.”

Đỗ Vũ Oái bất mãn nói: “Tiện nhân kia cũng là, ai biết năm đó nó làm cái gì, bản thân nó đã chết ở bên ngoài sao lại còn tìm chúng ta? Cũng không phải chúng ta lộng chết nó, nói nó vài câu thì sao đâu!”

Phó Văn Bác: “Có phải nó oán hận chúng ta năm đó….”

“Chúng ta làm cái gì! Cái gì tôi cũng chưa làm!” Trình Lãng đề cao âm điệu, “Quá mức nhất chính là cả Dương lão sư cũng liên lụy vào, đúng không, Dương lão sư?”

Dương Đức Cao lại không hề phản ứng, ánh mắt nhìn vào khoảng trống không biết suy nghĩ cái gì, Trình Lãng chỉ phải lại kêu lên: “Dương lão sư?”

Dương Đức Cao phục hồi tinh thần lại: “A? Phải, đúng vậy…… Cái gì tôi cũng chưa làm……”

Người trong phòng vẫn oán hận như cũ, không nhìn ra chút ý tứ hối cải nào. Mà phản ứng quái dị của Dương Đức Cao khiến Tiêu Lam chú ý. Bốn người khác đều là một bộ chột dạ nhưng chết không nhận nợ, chỉ có ông ta là chột dạ đến trình độ cả lời nói cũng không nhanh nhẹn.

Cố Thịnh An tức giận trong lòng: “Dương Đức Cao này rõ ràng có vấn đề! Chỉ kém trên mặt viết tôi là hung thủ thôi, tôi đi hỏi bọn chúng một chút!!”

Nói rồi, đôi tay chống một cái trên mặt đất định đứng dậy.

Tiêu Lam vội vàng kéo y lại: “Cậu muốn hỏi như thế nào?”

Cố Thịnh An mắc kẹt: “Chính là…… Trực tiếp hỏi á……”

Tiêu Lam một ánh mắt ghét bỏ cũng chẳng muốn cho y: “Cậu hỏi thì bọn chúng sẽ nói à?”

“……” Cố Thịnh An nhìn nhìn thân thể nhỏ nhắn của mình, nghĩ nghĩ đối phương ngoài ông lão còn có hai người nam còn cao hơn y một cái đầu, hơi sầu người, “Vậy phải làm sao bây giờ?”

Vừa lúc lúc này Dương Đức Cao tâm thần không yên đứng lên nói muốn đi ra ngoài hít thở không khí.

Tiêu Lam trở lại phòng lấy dây thừng thô dày trên bức màn xuống dưới, kéo kéo trong tay một chút thử mức độ rắn chắc, sau đó tiếp đón Cố Thịnh An cùng nhau ra cửa.

Sắc mặt Cố Thịnh An hoảng sợ mà nhìn cậu: “Cậu cậu cậu…… cậu muốn làm gì?”

Tiêu Lam lộ ra một nụ cười sang sảng: “Đi thực hành một ý tưởng lớn mật.”

Sắc mặt Cố Thịnh An đắng nghét, rối rắm nói: “Không thể tập kích NPC đó đại ca.”

“Cái này của chúng ta kêu là giao lưu hữu hảo, sao có thể xem như tập kích chứ?” Tiêu Lam khiêng dây thừng trên vai, tươi cười trên mặt càng thêm thân thiết, “Cậu xem biểu cảm của tôi nè, có thân thiện không? Có hữu hảo không?”

Cố Thịnh An: “……”

Quá mẹ nó hữu hảo!! Đại ca cậu làm việc cương dữ vậy sao???

Hết chương 22.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »