Tôi Dựa Vào Bần Cùng Quét Ngang Trò Chơi Sinh Tồn

Lượt đọc: 5168 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 54

❊ ❊ ❊

Chương 54: Phòng tắm

Tiêu Lam và Lạc đứng trước cửa phòng giặt chờ đợi Đoạn Tuyết Âm.

Không bao lâu, Đoạn Tuyết Âm ra tới, trên mặt cô mang theo biểu cảm có vài phần suy tư.

Tiêu Lam chú ý tới thần sắc của cô, hỏi đến: “Làm sao vậy? Mới tức thì còn xảy ra chuyện gì à? “

Đoạn Tuyết Âm bỗng nhiên lấy lại tinh thần, cô lắc lắc đầu nói: “Không có gì, lần này cảm ơn cậu, nếu có cơ hội, tôi sẽ báo đáp cậu.”

Cô hình như còn muốn nói gì đó, nhưng giờ phút này tín đồ tà giáo và đôi tình nhân kia đi về hướng này, lời Đoạn Tuyết Âm sắp nói ra lại nuốt trở vào.

Tiêu Lam tiến lên cùng bọn họ nói chuyện vừa nãy phát hiện thi thể thai phủ, nhưng thi thể lại ly kỳ biến mất, không nghĩ tới bọn họ phản ứng vẫn vô cùng lạnh nhạt.

Đôi tình nhân kia vui cười lên, dựa vào cùng nhau nhìn vị trí phòng giặt.

Cô gái cười hì hì nói: “Tôi vẫn luôn cảm thấy á, chị ta vẫn luôn cứ một mình, lẻ loi mà tồn tại như vậy cũng không thú vị.”

Chàng trai thâm tình mà nhìn cô, nói: “Còn may là anh có em.”

Cô gái tức khắc một bộ dáng như bị cảm động đến không chịu được: “Darling~”

Vẻ mặt chàng trai đầy chân thành: “Honey~”

Hai người nàu nói rồi lại ôm lấy nhau, giống như là sống trong một phim thần tượng phù hoa không biết thập niên nào đó.

Bên kia, tín đồ tà giáo đến gần máy giặt nghe nói đã từng chứa thi thể.

Trên mặt hắn ta là một loại cuồng nhiệt cực hạn, hắn ta vươn ngón tay tiều tụy, như là vuốt ve chí bảo mà vuốt ve vỏ máy giặt, trong miệng lầm bầm: “Thần trừng phạt, đây là thần tích!Thần tích!”

Hai bên ghé vào nhau như người ta dò đài radio hồi xưa, có vẻ đặc biệt buồn cười buồn cười.

Làm người vây xem sôi nổi tỏ vẻ, nắm tay của bọn họ cực kỳ muốn có thêm một bước tiếp xúc hơn với mặt đối phương.

Tiêu Lam lười đến lại phản ứng bọn họ, xoay người rời đi.

Trên đường, Đoạn Tuyết Âm và Tiêu Lam tách ra, đi hai hướng khác nhau.

Tiêu Lam vốn định tìm kiếm Hạ Duệ một chút, hỏi gã hỏi thăm tin tức về mình đến tột cùng là có mục đích gì, lại không nghĩ rằng vẫn luôn chẳng đụng tới người. Không biết là bọn họ vận khí không tốt hay là Hạ Duệ bên kia cố tình tránh đi nữa.

Nhưng mục đích Hạ Duệ tìm tới Tiêu Lam, bọn họ cũng có suy đoán đại khái, tìm được Hạ Duệ cũng bất quá chính là xác nhận lại một chút mà thôi. Dù gã không nói, chỉ cần biết phương hướng, điều tra lên cũng dễ dàng hơn nhiều.

Hiện tại nhiệm vụ hàng đầu vẫn là qua cửa.

——

Khắp nơi đều không tìm được Hạ Duệ, Tiêu Lam và Lạc đang định trở về.

Không khí xung quanh lại đột nhiên không thích hợp lên, mưa to ngoài cửa sổ vốn cũng đã làm không khí trong tòa nhà có vẻ vô cùng nặng nề ươn ướt, hiện giờ hơi nước trong không khí phảng phất như xc nhân lên gấp bội, khiến người ta cơ hồ có loại cảm giác hít thở không thông.

Tiêu Lam dừng bước chân, cậu và Lạc liếc nhau, đều rõ ràng đây là có thứ gì đang tới.

“Tí tách.”

Tiếng giọt nước thanh thúy vang lên.

Tiêu Lam ngẩng đầu nhìn lại, trên trần nhà hành lang cũ xưa hiện ra bọt nước rậm rạp, trong đó có nhiều giọt lớn đã bất kham gánh nặng mà rơi xuống, trên mặt đất tóe ra âm thanh thanh thúy.

Không riêng gì trần nhà, mặt tường xung quanh cũng như là thấm nước vậy, có từng luồng dòng nước theo vách tường chảy xuống, trên mặt đất hình thành nhiều vũng nước nhỏ.

Trong không khí bắt đầu xuất hiện mùi bột giặt bây giờ Tiêu Lam đã rất quen thuộc kia.

Ở một đầu khác của hành lang, một thân ảnh đưa lưng về phía bọn họ xuất hiện.

Cả người ướt đẫm, tóc dài đen nhánh bị nước dính ướt, lung tung mà dán vào người, vòng eo mượt mà, tựa hồ phía trước đó còn mơ hồ có thể thấy được một bụng cao cao phồng lên.

Hình như là thai phụ đã chết kia đến rồi.

Hiện tại toàn bộ hành lang giống như là hang động đá vôi, nơi nơi đều là nước nhiễu tí tách, vũng nước nhỏ dưới đất đang không ngừng mở rộng, chậm rãi nối thành một mảnh hướng tới hai người Tiêu Lam mà đến.

Trong không khí, hơi nước còn đang không ngừng tăng thêm.

Tiêu Lam nhìn quanh bốn phía, phát hiện hoàn cảnh xung quanh là cơ hồ cùng thời khắc bắt đầu biến hóa, bốn phía bọn họ toàn bộ đều dần dần có nước vọt tới, tựa hồ là tính toán bao vây hai người vào trong đó, sau đó chậm rãi giải quyết.

Tiêu Lam chỉ vào giọt nước chậm rãi đến gần trước mắt, hỏi Lạc: “Anh có biết này đại biểu cho cái gì không?”

Lạc rất phối hợp, một tay chống cằm tự hỏi vấn đề không có dinh dưỡng này một lát: “Thuyết minh…… Cô gái đó làm bằng nước?”

Tiêu Lam lắc đầu: “Việc này thuyết minh, đây là một cô gái có thói ở sạch.”

Tiếp theo Tiêu Lam lại bổ sung nói: “Anh nhớ lại một chút xem, có phải mỗi lần nhìn thấy thai phụ thì quần áo chị ta đều không giống nhau, có đôi khi một ngày thậm chí muốn đổi hai ba lần quần áo, hơn nữa trước nay chưa từng thấy trên quần áo chị ta có vết bẩn.”

Lạc nhớ lại một chút: “Xác thật là như vậy, cô ấy cả thời gian và số lần rửa tay cũng nhiều hơn người khác một chút.”

Hai người này thế mà cứ dưới tình huống như thế trò chuyện lên, rõ ràng là không có để quỷ thai phụ đối diện vào mắt.

Loại hành vi không tôn trọng nữ sĩ này khiến thai phụ rất tức giận, trần nhà và vách tường trào ra nước rõ ràng tốc độ nhanh hơn không ít, biểu hiện ra tâm tình của cô ta đã cực kỳ không ổn.

Đối mặt tình huống này, Tiêu Lam không chút hoang mang mà từ trong không gian trữ vật móc ra một vật nhỏ trông có cảm giác bằng kim loại, cậu nhẹ nhàng quơ quơ thứ này trước mặt thai phụ, nói với cô ta: “Chị mà lại qua đây thì tôi mở nó ra ném vào trong nước à nha.”

Thai phụ vốn dĩ không có tính toán để ý tới lời nói thoạt nhìn như đang hư trương thanh thế này.

Cô đang chuẩn bị cho hai tên gia hỏa này một chút giáo huấn, thân thể cứng đờ sưng vù lướt qua trên mặt nước, cô chậm rãi xoay người, tốc độ nhanh chóng hướng về Tiêu Lam.

Nước gợn dưới đất cũng cùng thời khắc đó mà gia tốc.

Giờ phút này, Tiêu Lam lại đem nhãn hiệu ngay mặt chính của vật kia xoay về phía thai phụ.

Bên trên thình lình viết ——【 Cá trích đóng hộp trộn sầu riêng 】.

Động tác đi tới của thai phụ đột ngột cứng đờ, tốc độ dòng nước chảy xuống khắp nơi cũng chậm chạp lại.

Làm một người có thói ở sạch, loại đồ vật có mùi toan sảng này có thể nói là dẫm lên trên điểm mấu chốt nhẫn nại của cô, không chỉ có nhảy ngang nhảy dọc còn tung người lên không trung xoay 360 độ.

Nếu hương thơm bột giặt cô tản ra trong nước lẫn lộn cái thứ quỷ này, chỉ suy nghĩ một chút thôi cũng làm người cảm thấy phát điên. Thứ này còn là một đạo cụ, hiệu quả vô cùng ổn định, chỉ sợ cũng không dễ dàng rửa sạch sẽ được.

Ngón tay Tiêu Lam đã phóng lên chỗ bật nắp đồ hộp: “Đây là một món quà do một người bạn nhỏ đáng yêu tặng cho tôi, có phải người bạn nhỏ này làm người ta rất thích không?”

Thai phụ: “……”

Thích cái rắm! Đợi lát nữa đi kéo con bé ranh con nhà kế bên ra một trận mới được, ăn ở không chơi cái gì đồ hộp thối hoắc, còn đưa tặng lung tung.

Khoen bật nắp đã hơi hơi kéo về trước một chút, gần như nháy mắt tiếp theo trong không khí sẽ tràn ngập hương thơm ra thấm vào ruột gan.

Quỷ khôn không đấu với mùi thúi!

Thai phụ biến mất, giọt nước xung quanh cũng cùng thời khắc thối lui.

Chỉ sợ cô cũng đã quyết định, gạch tên gia hỏa không tôn trọng già yếu bệnh tàn bầu này khỏi danh sách mục tiêu của mình, hơn nữa tốt nhất là block luôn không bao giờ gặp lại.

Lúc này, hành lang lại khôi phục về vẻ âm u, hẹp hòi, dơ bẩn, oi bức vốn có, phảng phất như nước vừa mới che trời lấp đất hoàn toàn chưa từng xuất hiện qua, chỉ có mùi thơm bột giặt mơ hồ còn sót lại nơi đó.

Tiêu Lam vừa lòng mà thu hồi tay lại, cậu cũng là lâm thời nghĩ đến phương pháp thương tổn thói ở sạch, thoạt nhìn hiệu quả tốt hơn cả mong muốn. Không chỉ hoàn mỹ giải quyết một lần nguy cơ, hơn nữa cả đạo cụ còn chưa sử dụng.

Giữ lại, tiếp theo tiếp tục thương tổn thói ở sạch chẳng phải là sướng phê phê sao.

——

Giờ cơm chiều, Hạ Duệ vẫn vẫn không hề xuất hiện, thoạt nhìn như là chuẩn bị tư thế núp lùm đến trò chơi kết thúc.

Mà mãi cho đến giờ cơm kết thúc cũng không nhìn thấy thân ảnh đôi tình nhân kia, chỉ còn tín đồ tà giáo một mình thần thần thao thao.

Mọi người tiến hành rồi một lần giao lưu ánh mắt trong yên lặng, các người chơi đại khái có suy đoán trong lòng, đối với ngày thứ tư sắp đến một khắc cũng không dám thả lỏng.

Sau khi ăn xong, vẫn là thời gian tắm rửa như cũ.

Tuy phòng tắm là nói phát sinh nguy hiểm nhiều, nhưng tại loại thời tiết này mà không tắm, cả người đều thối. Dù bạn có thể nhịn, cái mùi đó vào lúc bạn cần nó trốn tránh cũng sẽ rõ ràng như biển báo giao thông, liên tục mà hấp dẫn Boss chú ý đến.

Huống chi, dù bạn không đến phòng tắm thì nguy hiểm sẽ không tìm tới bạn sao?

Tiêu Lam cầm quần áo đi về hướng phòng tắmm

Tới cửa phòng tắm, cậu ngửi thấy được mùi máu tươi nồng đậm, tức khắc hiểu rõ tình huống không đúng.

Tiêu Lam duỗi tay đẩy cửa lớn phòng tắm, lại phát hiện đẩy không nhúc nhích. Cửa lớn phòng tắm căn bản không có khóa, cho nên ngày thường căn bản sẽ không xuất hiện loại tình huống này.

Từ kẹt cửa nhìn kỹ vào, tựa hồ có sợi tóc màu đen mấp máy bên trong cánh cửa.

Tiêu Lam gõ gõ cửa: “Có ai không?”

“Tôi.”

Bên trong truyền đến tiếng Vu Đình ngắn ngủi trả lời, tựa hồ tình huống không lạc quan.

Xuất phát từ cẩn thận, Tiêu Lam vẫn muốn trước xác nhận một chút bên trong đến tột cùng có phải thật sự là Vu Đình hay không, cậu hỏi một vấn đề chỉ có hai người có thể biết: “Tiểu Bạch của cô thế nào rồi?”

“Nó tên Tiểu Thanh!”

Vu Đình phẫn nộ nói, đối với chuyện bảo bối nhà mình bị nhớ lầm tên tỏ vẻ bất mãn cực lớn.

Được rồi, bất luận là tên hay là thái độ đều đúng rồi.

“Tránh xa cửa ra một chút.”

Tiêu Lam tiếp đón một tiếng, sau đó lui về phía sau vài bước, chạy lấy đà tiến lên, tung một chân lên đá vào ván cửa.

Thân thể cậu trước mắt trải qua nhiều lần qua cửa cường hóa lên, đầu tóc trên cửa hoàn toàn không ngăn lại một chân này của cậu, cả cánh cửa trực tiếp ngã xuống.

“Phá hư đạo cụ cảnh tượng, giá trị bần cùng tăng 0.008 vạn, Tiêu Lam quả thực nhạn qua rút lông*”

(*Nhạn quá bạt mao - Nhổ lông chim nhạn bay qua. Đây là nói về tính tình một người. Chim nhạn bay ngang mà còn tính chuyện nhổ lông thì phàm việc gì có lợi, họ quyết chẳng bỏ qua.)

Trò chơi này cảnh tượng vẫn là trước sau như một mà không đáng giá tiền.

Nhưng Tiêu Lam hiện tại hoàn toàn không có tâm tình phun tào vấn đề giá trị bần cùng.

Trong phòng tắm, trên mặt đất tích một tầng máu loãng, tóc màu đen phủ kín non nửa không gian.

Vu Đình đang triền đấu với vòi hoa sen trào ra một lượng lớn tóc, tốc độ cô nhanh như bay, xuyên qua vô số sợi tóc công kích, mỗi một lần đều hiểm mà lại hiểm, tinh chuẩn vô cùng mà tránh khỏi công kích của tóc.

Đoản đao trong tay vô bay múa, mỗi một đao đều có thể cắt đoạn sợi tóc đánh úp lại.

Trong không trung thường có ánh sáng màu bạc hiện lên, mỗi một lần cũng đồng dạng có thể cắt ra một lần tóc đột kích, có vẻ như là Tiểu Thanh đang phối hợp với chủ nhân của nó chiến đấu.

Lúc Vu Đình chiến đấu nhìn qua sát khí lạnh thấu xương, mỗi một động tác đều dứt khoát lưu loát, mỗi một bước đều bước ra một bọt nước huyết sắc, phảng phất như là một vũ đạo nguy hiểm.

Nhưng đây cũng không phải là trọng điểm mà Tiêu Lam chú ý.

Vu Đình có vẻ như là lúc chuẩn bị tắm rửa bị tập kích, “Cô” đã cởi ra chiếc váy đã mặc trước đó, lộ ra thon gầy lại nửa người trên đường cong cơ bắp lưu loát và…… Ngực phẳng bình thản giống Tiêu Lam như đúc.

Phía dưới mặc một quần cộc lửa đó, trên đó còn rồng bay phượng múa mà thêu một chữ “Mạnh”.

Hình ảnh kia quá đệp, lực sinh ra đánh vào quá lớn, dẫn tới Tiêu Lam nhất thời sững sờ đương trường không lời nào để nói.

Vu Đình rống to về phía Tiêu Lam: “Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy qua đại lão giả gái hả!”

Rống xong lại tiếp tục đầu nhập vào chiến đấu.

Tiêu Lam: “……”

Đại lão giả gái thật ra không tính là hiếm lạ, nhưng làm sao cậu cũng không thể tưởng được quần cộc của đại lão giả gái thế mà là kiểu dáng chấn động như thế……

Khiếp sợ qua đi, Tiêu Lam vứt đi suy nghĩ dư thừa, móc ra 【 Đây là một thanh chủy thủ dính đầy kịch độc 】, cùng với Lạc gia nhập chiến đấu.

Hết chương 54.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »