Tôi Dựa Vào Bần Cùng Quét Ngang Trò Chơi Sinh Tồn

Lượt đọc: 5002 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 38

❊ ❊ ❊

Chương 38: Đây là một thanh chủy thủ dính đầy kịch độc

Sau khi Edmund biến mất, các người chơi cầm lấy vòng cổ và bản đồ đường đi cạnh thi thể hắn, Lạc khép lại ô trống che giấu dưới dương cầm, bọn họ đang chuẩn bị rời khỏi phòng dương cầm.

Đột nhiên, tựa như không thể thừa nhận sức mạnh của thời gian, cầm phổ bày trên dương cầm cứ như vậy biến thành một đám bột phấn, biến hóa đồng thực lực cùng với việc này đó là nhắc nhở của hệ thống đã lâu không xuất hiện:

“Phá hư đạo cụ cảnh tượng, phu nhân Bella đã chú ý tới các bạn”

Các người chơi sôi nổi cả kinh, trước đó hủy tường phu nhân Bella một chút phản ứng cũng không có, hiện tại một tờ giấy cầm phổ tự hỏng lại trực tiếp hấp dẫn lấy phu nhân Bella thù hận.

Khác biệt với mọi người là, Tiêu Lam lại thu được một nhắc nhở chuyên chúc:

“Giá trị bần cùng tăng 0.1 vạn, Tiêu Lam vẫn nghèo đến keo kiệt như thế.”

Thế mà là nhắc nhở giá trị bần cùng đã lâu không thấy! Nhưng mà…. Cầm phổ trong nhà quý tộc đều quý như vậy sao?

Tiêu Lam phỏng đoán, phương thức đạt được giá trị bần cùng chỉ sợ là phá hư đồ vật mà Boss hoặc là NPC để ý.

Chẳng hạn như với Trương Đông mà nói, ở trong lòng hắn bất cứ thứ gì trong siêu thị đều thuộc về hắn, quản việc vụn vặt gì đều là của hắn; mà đối với Cố Mặc mà nói lại là cảnh tượng cô tự mình sáng tạo ra.

Trước đó bất luận là hủy tường hay là phá hư đồ trang trí đều không gia tăng giá trị bần cùng, đại khái là bởi vì phu nhân Bella căn bản không thèm để ý này đó, bất luận mấy thứ này sang quý cỡ nào, ở trong lòng ả đều không sao cả. Mà phòng Anne có lẽ là bởi vì Anne để ý chỉ có chị gái, cô bé cũng không thèm để ý phòng mình.

Chỉ là phu nhân Bella lại không cách nào chịu đựng một tờ bản nhạc trong phòng dương cầm bị phá hư, dẫu sao đây cũng là thứ chịu tải hồi ức tốt đẹp của ả và Edmund.

Ả để ý chỉ có phòng dương cầm!

Ánh sáng nháy mắt sáng lên trong Tiêu Lam, ý đồ nghiên cứu một chút đồ vật trong phòng, xem có thể tìm một cơ hội thích hợp hay không, trước khi qua cửa lại biến chúng nó thành giá trị bần cùng, miễn cho kéo thù hận.

Ánh mắt cậu tỏa định vào bình hoa bên cạnh, cái này thoạt nhìn liền rất tiện mang theo. Nhưng mà ngón tay cậu mới vừa tiếp xúc đến bình hoa, bình hoa cắm đóa hoa khô héo cũng như cầm phổ, tự mình hóa thành tro tàn.

“Phá hư đạo cụ cảnh tượng, phu nhân Bella nhớ kỹ bạn trong lòng”

“Giá trị bần cùng tăng 40 vạn, Tiêu Lam nghèo đến vui sướng vô cùng”

Tiêu Lam thu hồi tay: “……”

Cái này chính là thật · ăn vạ mà.

Bị Boss nhớ kỹ gì đó, cậu hoàn toàn vui sướng không có nổi.

Lúc này, một nhắc nhở mới của hệ thống xuất hiện, ngăn cản các ý tưởng khác của cậu:

“Phòng dương cầm âu yếm vị các khách nhân vô lý xâm nhập, phu nhân Bella phẫn nộ quyết định trước tiên trở lại trang viên”

Động tác Tiêu Lam chuẩn bị nghiên cứu các đồ vật khác trong phòng dừng lại.

Hiện giờ đồ trong căn phòng này chạm vào liền tan, căn bản mang đi không được.

Nếu hiện tại đập luôn căn phòng này, chắc chắn sẽ thu hoạch được bó lớn giá trị bần cùng, nhưng cũng sẽ thu hoạch số lượng lớn thù hận của phu nhân Bella, đến lúc đó có khả năng phu nhân Bella sẽ trực tiếp thuấn di đến trước mặt cậu, cũng một cái tát chụp cậu chết luôn.

Muốn tiền hay là muốn mạng, đây là một nan đề vĩnh hằng.

Tiêu Lam quyết đoán rừ bỏ ý niệm xuống tay với mấy món đồ khác trong phòng, tuy là bần cùng hiểm trung cầu, nhưng cũng phải có mạng hưởng thụ mới được. Hồi ức tốt đẹp của người khác vẫn là đặt ở nơi đó để bọn họ tự mình thưởng thức là được rồi.

Lúc này, Vương Thái Địch chỉ vào bức màn cửa sổ trước đó vì tiện tìm kiếm manh mối bị bọn họ kéo ra: “Mọi người xem, bên kia là cái gì!”

Các người chơi quay đầu nhìn lại, nhìn chân trời thấy nơi xa bày ra một màu đỏ như máu đầy điềm xấu, huyết sắc che trời, đang dùng một loại tốc độ rất nhanh hướng về phía trang viên, màu đỏ này làm người ta nhớ đến --- hai mắt đỏ tươi của Otia.

Chỉ sợ là phu nhân Bella, ả đang chạy về bên này rồi, chiếu theo tốc độ này thì chỉ sợ không được bao lâu.

“Đi mau! Rời khỏi trang viên!” Tiêu Lam hô to.

Không có nhiều thời gian do dự, các người chơi trực tiếp từ phòng dương cầm lao ra, dựa theo bản đồ đường đi của Edmund chỉ thị, hướng tới tầng hầm ngầm.

Vào lúc các người chơi chạy đến trên hành lang, phát hiện toàn bộ trang viên đã trở nên không giống như trước. Tòa trang viên này giống như là một con quái thú ngủ say thật lâu đến giờ thức tỉnh, không ngừng giãn thân thể ra.

Hành lang xuất hiện trước mặt bọn họ đã không phải bộ dáng vốn có nữa.

Hành lang vốn dĩ thẳng tắp xuất hiện rất nhiều ngã rẽ và quẹo vào, đang không ngừng biến hóa, phát ra âm thanh sàn sạt. Cửa kính hai bên trở nên cực cao, còn đang lấy một tốc độ quỷ dị hoạt động.

Còn không đợi bọn họ nghĩ ra biện pháp ứng đối, mặt đất dưới chân đột nhiên bắt đầu phân giải thành từng khối, sau đó như là xếp gỗ bị người thao túng, bắt đầu một lần nữa hợp thành hành lang mới.

Tiêu Lam bị mặt đất dưới chân đưa về bên trái, Lạc phản ứng nhanh chóng từ vị trí của mình trực tiếp nhảy đến, nắm chặt cậu.

Bên kia, mặt đất dưới chân thằng bé Vương Thái Địch xui xẻo ném thẳng cậu nhóc xuống dưới, Vương Thái Địch ý đồ bắt lấy sàn nhà bên cạnh, lại xui xẻo lại lần nữa bắt sai. Trong lúc nguy cấp, Vương Kha tay mắt lanh lẹ cầm trường đao, dùng sống đao móc lấy lưng quần thằng em ngốc nhà mình ném về phía sau, mới kéo được cậu nhóc về lại sàn nhà chỗ Vương Kha.

Nháy mắt, mấy hành lang xuất hiện giữa hai bên, che đậy tầm mắt, các người chơi cứ như vậy bị phân cách ra.

Tiêu Lam nhìn hành lang xa lạ trước mắt, trong lòng cẩn thận lên.

Trước mặt hết thảy rõ ràng chính là đang kéo dài thời gian.

Chỉ cần vây khốn người chơi, chờ đến phu nhân Bella trở về, cái loại trình độ lực lượng này rõ ràng không phải người chơi sơ cấp và người chơi cao cấp bị áp chế có thể chính diện cứng rắn đối đầu được.

Đi chưa được hai bước, chỗ ngoặc phía trước bỗng có một hầu gái đi ra.

Thoạt nhìn thần sắc cô ta chết lặng, ánh mắt dại ra, giống một con rối gỗ bị thao túng, xông thẳng đến Tiêu Lam. Hành vi của cô ta làm Tiêu Lam nhớ đến mấy người chơi ăn thức ăn của phu nhân Bella vào bữa tối cuối cùng, chẳng lẽ nhóm hầu gái trong trang viên cũng có người chơi qua cửa thất bại ư?

Việc này tính khả năng thật ra vô cùng cao.

Tiêu Lam đánh chính diện với hầu gái, thừa dịp đối phương tạm thời đưa lưng về phía cậu, một cú chặt tay bổ về phía sau cổ cô ta, phách đến người ngất xỉu đi.

Sau đó tùy tiện tìm một phòng ném người vào, khóa cửa lại.

Thời điểm chạy trốn mấu chốt vẫn là đừng dây dưa nhiều với NPC thì tương đối tốt hơn.

Tiếp tục đi tới một đoạn, vách tường hành lang đan xen lên, hoàn cảnh lần thứ hai biến hóa. Lần này xuất hiện trước hành lang chính là một căn phòng thoạt nhìn như là phòng bếp, nếu Tiêu Lam muốn đi về phía trước, nhất định phải từ giữa xuyên qua.

Tiêu Lam cẩn thận mà tiến vào phòng bếp, trong phòng bếp nhìn qua thật an tĩnh, bởi vì trống trải cho nên liếc mắt một cái nhìn qua cũng không có cất giấu nguy cơ gì.

Khi đi ngang qua một cái thớt, ánh mắt Tiêu Lam bị hấp dẫn.

Trên thớt có một con dao vốn cũng hiếm lạ, nhưng hiếm lạ chính là con dao này rõ ràng là con dao gọt hoa quả, còn là chế phẩm inox phong cách hiện đại, hoàn toàn không ăn nhập gì với cái phó bản hoa lệ này.

Tiêu Lam cầm lấy con dao này:

【Tên: Đây là một thanh chủy thủ dính đầy kịch độc (đạo cụ cao cấp, đã trói định)】

【Năng lực: Mỗi lần sử dụng sẽ tùy cơ mang thêm độc tố, không nhất định đều là kịch độc, gia hỏa này theo đảng tiêu đề】

【Thuyết minh: Tuy nhìn qua chỉ là một con dao gọt hoa quả không vượt qua mười đồng tiền, nhưng mà nó thật sự có độc, xin đừng liếm 】

Lúc này đây hoàn toàn không có nhắc nhở khấu trừ giá trị bần cùng xuất hiện, xem ra Tiêu Lam sử dụng loại đạo cụ hệ bần cùng màu vẫn hoàn toàn không thành vấn đề, thật là rất đáng mừng.

—— cái rắm.

Tiêu Lam đã có thể tưởng tượng ra hình ảnh, vào thời điểm mọi người đều cầm trang bị hoa lệ, tay trái cậu cầm một con dao nhỏ mười đồng tiền, tay phải cầm một cái nắp nồi hai mươi đồng….

Tui không cần mặt mũi hả!

Tiêu Lam nhìn con dao này: “Lạc, tôi có thể là chủ nhân hai bàn tay trắng nhất lịch sử.”

Lạc mỉm cười nói: “Nhưng ngài có được món nợ không ai bằng.”

Tiêu Lam: “……”

Hôm nay nói chuyện không có vô!!!

Ghét bỏ thì ghét bỏ, đây chính là một đạo cụ cao cấp nha! Nhìn qua so với chủy thủ Demeter càng thích hợp với Tiêu Lam, hơn nữa năng lực mang thêm độc tố nhìn qua cũng rất thực dụng.

Tiêu Lam vẫn nhanh chóng thu con dao này vào ba lô đạo cụ, từ giờ khắc này bắt đầu, cậu cũng là người có vũ khí.

Hai người bình an không có việc gì mà rời khỏi phòng bếp.

Khi bước vào đoạn hành lang tiếp theo, trong lòng Tiêu Lam cảnh giác lên.

Một đoạn hành lang này rất an tĩnh, chỉ có vách tường biến hóa cọ xát âm thanh sàn sạt rất nhỏ, cũng không thấy thân ảnh những hầu gái điên cuồng tiến lên công kích người chơi.

Nhìn qua rất bình tĩnh.

Nhưng trong không khí truyền đến một mùi vị quái dị, như là khí vị mùi máu tươi hỗn tạp với nôn mửa, lại hỗn hợp với huân hương trong trang viên, có vẻ đặc biệt khiến người không khoẻ.

Phía trước cách đó không xa, chỗ ngoặt có hai tiếng bước chân đang tiếp cận, một tiếng nghe lên nặng nề mà hoảng sợ, như là một người bị trọng thương đang liều mạng chạy.

Một tiếng khác nghe lên không nhanh không chậm, giống như đang tản bộ trong trang viên.

Hai người này phối hợp lên có vẻ thập phần cổ quái.

Tiêu Lam và Lạc dừng bước chân, bày ra tư thế phòng ngự, chờ đợi người phía trước xuất hiện. Tiêu Lam còn lấy ra 【Đây là một thanh chủy thủ dính đầy kịch độc】, nắm trong tay để tùy thời công kích.

Bước chân nặng nề hoảng loạn càng ngày càng gần, rốt cuộc xuất hiện trước mặt bọn họ.

Kia quả thực rất khó được xưng là một người.

Gã vốn dĩ hẳn là rất cao lớn, hiện tại cả người câu lũ lên, cuộn tròn thân thể. Trên làn da lộ ra có tảng lớn tảng lớn máu bầm, trong đó có không ít đã biến thành màu tím đen, hơn nữa theo tư thế gã đi tới lấy một loại tốc độ không thể tin được khuếch tán.

Người này tựa hồ là người đàn ông cao lớn ánh mắt có vài phần hung ác lúc mới tiến vào trò chơi.

Gã nhìn qua đã thần chí có chút không thanh tỉnh, toàn bằng bản năng đi về phía trước, một bên ho khan, trong miệng không ngừng lẩm bẩm cái gì: “Tôi có tội…… gϊếŧ…… Không nên…… buông... buông tha tôi……”

Cái dạng này làm Tiêu Lam nhớ tới Cái Chết Đen trong truyền thuyết, cũng chính là dịch hạch*.

(*Cái chết đen là nỗi ám ảnh bệnh dịch hạch xảy ra ở Châu Âu và Châu Á vào những năm giữa thế kỷ XIV. Đây là một trong những đại dịch nguy hiểm nhất mà con người đã phải trải qua. Chuột được coi là véc tơ chính, con đường lây truyền chính của bệnh dịch)

Trong đó, người bệnh dịch hạch sẽ xuất hiện bệnh trạng toàn thân độc huyết trong thời gian ngắn, hơn nữa đi kèm với tình huống thần chí không rõ, người bệnh thông thường sẽ ở trong vòng 3 ngày tử vong. Chính là bởi vì rộng khắp làn da bọn họ xuất huyết, ứ đốm, khiến sau khi chết thi thể hiện ra màu tím đen, cho nên được xưng là “Cái Chết Đen”.

Nhưng mà bệnh tình trên người người này tốc độ phát triển cũng quá nhanh, quả thực là mỗi phút đều đang biến hóa, như là đã bị con người thao tác.

Đột nhiên trong ánh mắt mê man của người nọ thấy được bóng người, gã như thấy được hy vọng, dùng hết toàn lực chạy vội về phía Tiêu Lam, gã vươn tay đã biến thành màu tím đen: “Cứu…… Cứu tôi! Cứu tôi!”

Tiêu Lam nhanh chóng bước lui về phía sau, kéo ra khoảng cách với người này, dịch hạch chính là lây qua được không khí!

Người nọ còn chưa từ bỏ ý định, thở hổn hển dời đi về phương hướng Tiêu Lam, còn định vươn tay.

Nháy mắt tiếp theo, hành lang đen nhánh sau lưng gã lại bay ra một con dao phẫu thuật sáng như tuyết, thẳng tắp đâm vào gáy gã, người này tức khắc ngã xuống đất lại không một tiếng động.

“Ha ha, xin lỗi, tôi nhất thời không trông giữ kĩ con mồi của mình, khiến gã quấy rầy đến cậu.” Người nói chuyện giọng nói khàn khàn, làm như có vài phần cảm giác suy yếu khí huyết không đủ.

Trong bóng đêm đi ra một người, dáng người cao gầy mảnh khảnh, áo gió dài màu đen, khoan mái mũ dạ, mặt nạ mỏ chim, cùng với đầu bạc giống như tuyết, y hơi hơi khom lưng về phía Tiêu Lam, tỏ vẻ xin lỗi.

Là Kỳ Ninh.

Hết chương 38.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »