Thương Tiến Tửu

Lượt đọc: 7602 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 235..

❊ ❊ ❊

Thương tiến tửu, Chương 235: Tên khốn

Tiêu Trì Dã nói không mệt nhưng lại thiếp đi trong tiếng thầm thì. Lúc hắn thay phiên đến Nhị doanh thời gian nghỉ ngơi rất căng, bởi vì Lạc Sơn và Đoan Châu gần nhau, đường cái thông suốt mới có thể vội về ngủ một giấc với Lan Chu.

Sau nửa đêm vang vài tiếng sấm xuân, mưa càng lúc càng lớn. Trong lòng Tiêu Trì Dã có chuyện, giờ dần đã tỉnh lại. Thẩm Trạch Xuyên sát bên tóc hắn thở đều đều, ngủ rất sâu. Tiêu Trì Dã nghe tiếng Lan Chu hít thở một lúc, bỗng vô cớ cảm thấy không cam lòng.

Thẩm Trạch Xuyên hơi tỉnh ư một tiếng, y thích ngân dài giọng mũi, mỗi lần đều chẳng rõ là đau hay là thích. Tiêu Trì Dã cắn y, làm y run run thở dốc.

“Đừng cắn, ” Giọng còn ngái ngủ của Thẩm Trạch Xuyên hơi khàn, mắt cũng không mở, y nói lơ mơ, “đỏ rồi.”

Đúng là đỏ rồi.

Thẩm Trạch Xuyên tỉnh hơn nhiều, bị đè hết chỗ trốn, nhận sức lực này như bị mưa tập kích. Giữa họ không khoảng cách, mồ hôi chảy xuống ngực, đệm chăn bị thấm ẩm ướt hết.

Tiêu Trì Dã cúi đầu, tai dán bên môi Lan Chu.

Thẩm Trạch Xuyên sắp hết nổi rồi, trong không khí ướt dính này, biết Tiêu Trì Dã muốn nghe cái gì. Giọng mũi lộn xộn nói yêu, mắt ngậm tình say mê mơ màng, run rẩy đứt quãng trong làn sóng vỗ.

Cái hại của quá hiểu ngầm chính là rời xa chốc lát xong sẽ cuồng phóng đãng, muốn thoả mãn, lấy khoái lạc bù đắp cho khoảng trống chia xa.

Tiêu Trì Dã muốn.

Vẫn còn muốn.

“A —— “

Thẩm Trạch Xuyên không nhịn được, hơi ngẩng cổ ươn ướt, đó là sự yếu ớt khi tiếp nhận.

Tiếng mưa rơi rào rào, dưới hiên có người mặc áo tơi đến gần. Khi ngoài cửa vang tiếng động, Thẩm Trạch Xuyên giơ tay nắm màn, song giữa chừng lại bị bắt lấy cổ tay. Tiêu Trì Dã cầm cổ tay y, cánh tay rám nắng mạnh mẽ giữ chắc y.

Người ngoài cửa chờ một lúc, lại gõ gõ cửa.

Thẩm Trạch Xuyên kìm nén nói: “Không phải… không phải Phí…”

Tiêu Trì Dã chẳng quan tâm ngoài cửa là ai, hắn muốn, hắn phải chiếm lấy. Chỉ hắn có thể nhìn, có thể cắn, có thể ra sức khiến Lan Chu cầu xin.

Hai người giao hoà hơi thở.

“Xuyên nhi? Giờ mão hai khắc rồi! Thành Phong muốn đi xem đất ruộng, con đi không? Nếu đi thì ta chuẩn bị áo khoác cho con, con uống xong canh rồi hẵng đi.” Kỷ Cương thức dậy sớm, đánh xong mấy bộ quyền rồi mới bưng canh qua đây.

Tiêu Trì Dã phiền muộn “hự” một cái, đẩy mấy thứ dư thừa ra, giam cầm Lan Chu lại.

Sâu quá rồi.

Thẩm Trạch Xuyên nói trong âm thầm.

A Dã, quá ——

Y nghiêng đầu vùi tiếng thở dốc đê mê vào đệm chăn, giấu vào tận sâu tiếng mưa rơi.

Tiêu Trì Dã cũng thở dốc, hắn bật cười nguy hiểm cùng tiếng thở trầm nặng, không dừng lại, thưởng thức sắc đỏ bên gáy Lan Chu.

Tuyệt vời.

Tiêu Trì Dã xấu xa nghĩ.

Chiếm giữ thế này làm hắn sảng khoái vô cùng.

♣ ♣ ♣

Kỷ Cương không nghe thấy động tĩnh, quay người hỏi Phí Thịnh: “Đêm qua Phủ quân ngủ khi nào thế?”

Phí Thịnh nghĩ thầm cái này ta cũng khó nói nha, hắn che dù cho lồng chim của Kỷ Cương, nói: “Đi nghỉ muộn lắm ạ… mấy hôm nay Dư tiên sinh về đây, muốn nói chuyện nha môn sáu châu với Phủ quân.”

“Không phải hôm qua giải tán sớm sao?” Kỷ Cương lo Thẩm Trạch Xuyên đổ bệnh trong đợt mưa xuân này, “Lần này Do Kính về phải đợi đến khi mưa tạnh, cũng không vội bàn chuyện ngay được.”

“Đúng là như thế, ” Phí Thịnh phụ họa theo, “sư phụ lão nhân gia ngài hiểu rõ nhất.”

Phí Thịnh chỉ muốn mau chóng tiễn sư phụ ra khỏi viện thôi, Nhị gia còn đang trong kia, lát nữa mà đụng mặt thì chẳng phải xong luôn à? Hắn nhấc cái lồng chim của Kỷ Cương, nói: “Sư phụ, sao trông con chim này không phấn chấn lắm, hay là bị rét rồi!”

“Ăn no xong mệt, con này hệt tính chim sẻ của Đinh Đào.” Kỷ Cương thấy lâu vậy mà không nghe Thẩm Trạch Xuyên đáp lời, càng lo lắng nói, “Trong phòng cũng không ai hầu cả.”

“Hay là ta đưa ngài sang phòng phụ ngồi lát nhé? Chúng ta uống mấy chén trà nóng, chắc tí nữa chủ tử tỉnh thôi.”

Kỷ Cương cầm lấy lồng chim, lúc Phí Thịnh nhận bát canh thì chắp một tay nói: “Ta không ngồi yên được, đến chỗ Nguyên Trác xem một chút, đang đun thuốc đấy. Lát nữa Xuyên nhi tỉnh, ngươi hỏi xem nó có đi ra ngoài không, mưa lớn thế này, ta phải đi cùng.”

Phí Thịnh đáp liên thanh, khom lưng dẫn Kỷ Cương đi tới đường hành lang, thật không dễ mới trông Kỷ Cương ra ngoài được, vội vàng nhấc áo choàng chạy về, dán vào cửa gọi nhỏ: “Nhị gia, giờ mão ba khắc rồi, lát nữa giờ thìn các tiên sinh sẽ đến, Phủ quân chúng ta —— “

Cửa kia “cạch” mở ra hai bên, Tiêu Trì Dã khoác áo lỏng lẻo, trên cổ còn đỏ, mồ hôi cũng chưa khô hết.

Phí Thịnh nào dám nhìn thẳng, lập tức lui về phía sau hành lễ, nói: “Xin thỉnh an Nhị gia!”

Tiêu Trì Dã tiện tay cầm khăn nóng sẵn bên cạnh, lau mồ hôi trên cổ, nói: “Giờ mão hẵng gọi, chủ tử ngươi bình thường ngủ muộn, lại ngủ không sâu, còn chịu được ngươi làm phiền vậy sao?”

Phí Thịnh đáp lời, nói: “Nhị gia quả là nghĩ chu đáo!”

Tiêu Trì Dã ném khăn về khay, đang muốn nói gì nữa, bỗng nhiên thấy Kỷ Cương vừa rời đi chợt quay lại, đã đến dưới hành lang rồi, đứng ở đầu kia nhìn chằm chằm bên này mãi.

Phí Thịnh quay đầu nhìn, thầm nghĩ xong mẹ rồi!

Kỷ Cương bước nhanh tới bên này, Phí Thịnh thấy sắc mặt Kỷ Cương tái mét, muốn lui, lại nghĩ Nhị gia đang nhìn kia kìa! Vì vậy đánh bạo đứng thẳng bước ra, ngăn Kỷ Cương, cười xuề nói: “Sư phụ để quên gì sao? Sai bừa một người qua đây là được rồi, sao phải đích thân quay lại nữa, mưa lớn thế kia!”

Kỷ Cương đi trái đi phải không thoát được Phí Thịnh, đột nhiên xách cổ áo Phí Thịnh, cuối cùng gạt Phí Thịnh cao hơn mình một cái đầu qua một bên.

Tiêu Trì Dã nói: “Sư phụ…”

“Ta không phải sư phụ ngươi!” Kỷ Cương gầm lên, hai tay ông run run, nhìn bộ dạng phóng túng này của Tiêu Trì Dã, hốt hoảng lui mất nửa bước, chỉ vào hắn nói, “Sao ngươi dám, sao ngươi, dám!”

Ngay từ lần phạt roi trước ông đã thấy không đúng rồi, chỉ là không dám dùng mấy ý niệm này nghĩ về Thẩm Trạch Xuyên, cho nên an ủi mình đủ cách, không ngờ vẫn bị che mắt phủ đầu.

Đó là Thẩm Trạch Xuyên!

Lưng Kỷ Cương ướt mưa, vừa cảm thấy hoang đường, lại cảm thấy giận dữ. Tai ông vang “ong ong”, như bị người ta đánh lên mặt, lùi tiếp một bước như đứng không vững. Phí Thịnh đỡ sư phụ, nhưng Kỷ Cương hất tay ra, quát hỏi: “Ngươi biết? Có phải là ngươi biết?!”

Phí Thịnh gượng cười nói: “Chuyện này…”

Kỷ Cương quăng lồng chim xuống đất, con chim kinh sợ nhảy loạn trong lồng, lăn lấy mấy vòng rồi rớt dưới bậc. Tay ông càng run dữ hơn, sức mạnh vẫn còn, lúc ra quyền mang gió tát vào mặt, đánh cho răng Tiêu Trì Dã rướm vị máu tanh. Phí Thịnh lao tới, ôm lấy cánh tay Kỷ Cương, la: “Sư phụ, sư phụ bớt giận!”

Tiếng mưa rơi lộp độp, Tiêu Trì Dã dùng đầu lưỡi ấn vị máu, nói: “Sư phụ muốn đánh ta, ta cam nguyện chịu, sư phụ muốn ta quỳ, ta cũng cam nguyện quỳ. Nhưng nếu sư phụ còn muốn tìm mối hôn sự cho Lan Chu, việc này không một ai có thể.”

Năm nay Kỷ Cương nói bóng nói gió, không dám giục Thẩm Trạch Xuyên gấp quá, trong lòng lại không an, có tìm hiểu mấy cô nương ở Tì Châu, kể hết trong thư gửi Thẩm Trạch Xuyên. Thẩm Trạch Xuyên không trả lời, chỉ bảo bên cạnh đang có một người săn sóc rồi. Kỷ Cương đến Đoan Châu mãi chưa thấy “người săn sóc” này, đã nghi có phải là Thẩm Trạch Xuyên lừa mình không, nào ngờ đúng là có thật!

“Ngươi tên khốn này…” Kỷ Cương vùng cánh tay, hầm hầm nói, “Ta đánh chết tên khốn ngươi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đường tửu khanh