Thương Tiến Tửu

Lượt đọc: 7442 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 255..

❊ ❊ ❊

Vườn ở Khuých Đô được phủ bằng một màu xanh lục, đất trống ở hai bên sườn của Minh Lý Đường đều để chậu hoa. Nhóm thái giám đang cầm chậu đựng băng, đứng ở bốn góc nội đường để tránh nóng. Nhóm triều thần đứng ở dưới mái hiên nóng chảy mồ hôi chờ được gọi đến, nhưng không thể làm mất hình tượng, chỉ có thể cố chịu đựng để mồ hôi ướt sũng áo choàng.

Mành trúc của Minh Lý Đường nhấc lên, Phong Tuyền cầm phất trần đi đến, khom người hành lễ với nhóm triều thần, nhẹ giọng nói: “ Hè nóng bức khoc chịu, các vị đại nhân ban sai vất vả, điện hạ đặc biệt dăn riêng nô tài chuẩn bị canh đậu xanh.”

Nhóm tiểu thái giám nhanh nhẹn bưng canh ra, chuẩn bị khăn giấy hoa từ sớm, Phong Tuyền lại hành lễ, lui vào Minh Lý Đường.

“Điện hạ chăm sóc cho bầy tôi,” quan viên đang uống canh, nói, “Ta thật sự cảm động đến rơi nước mắt.”

Cái thìa nhẹ gõ vào bát, cũng quan viên đó nói với Giang Thanh Sơn ở phía đối diện: “Vạn Tiêu ở trạm dịch vẫn quen hơn?”

Giang Thanh Sơn uống cạn cạnh, hơi gật đầu. Hắn so với lời đồn có chút không hợp, cử chỉ ôn tồn, có vẻ với mọi chuyện đều lãnh đạm, không để bụng. Qua nửa canh giờ, thái giám gọi đến, Giang Thanh Sơn vén bào đi vào, quỳ gối ở nội đường hành lễ.

“Thần bố chính sử Quyết Tây Giang Thanh Sơn tham kiến điện hạ.”

Lý Kiếm Đình nói: “Vạn Tiêu mời đứng lên, hôm nay nóng, để ngươi ở bên ngoài đợi lâu. Ta và nguyên phụ đang nói tới chính vụ Quyết Tây, thấy trên sổ của ngươi viết Dung Thành đã hơn một tháng chưa có mưa, kho lúa ở địa phương cũng ứng không đủ, muốn mượn lương thực của Hòe Châu?”

“Năm ngoái lương thưc triều đình điều động do Quyết Tây gánh vác, kho lúa của mười ba thành đã chạm đáy,” Giang Thanh Sơn không ngẩng đầu, “Không nghĩ đến chuyện hạn hán.”

Khổng Tưu ở bên cạnh Lý Kiếm Đình nói: “ Dung Thành cũng là kho lúa tây nam, nếu tình hình hạn hán nghiêm trọng, chỉ dựa vào Vạn Tiêu mượn lương cũng khó chống đỡ, vẫn là phải dựa vào triều đình hạ lệnh cứu lế lương.”

Hoa điền trên trán của Lý Kiếm Đình đỏ tươi, cô trầm ngâm một lát, nói: “ Năm hàm đức ngươi vì cứu tế nạn thiên tai mà đắc tội với thương nhân địa phương, khiến cho bọn họ chặn nha môn kiếm chuyện, năm nay lại vì mượn lương mà phải dùng mọi cách đám phán với Hòe Châu, thật không dễ dàng. Dung Thành gặp nạn, đây không phải là chuyện nhỏ, những cũng không nên gấp gáp, ta và nguyên phụ sẽ nhanh chóng đưa cho ngươi chủ trương, lương thực nhất định phài điều chuyển.”

Giang Thanh Sơn nhập đô đều đã nghe quen những lời khước từ thoái thác, thiên sâm đế và hàm đức đế lúc trước đều sẽ không thể hiện rõ thái độ như vậy, lập tức đươc những lời này của Lý Kiếm Đình, không khỏi nghiêm nghị, dập đầu bái lạy, nói: “Thần biết năm nay triều đình phải chiếu cố chiến sự Khải Đông, quân lương làm trọng, Quyết Tây nguyện ý dùng tám ty gánh nợ, đổi lương thực với Hòe Châu.”

Khổng Tưu nghe đến đây có chút nổi giận: “ Quan lương công điều, sau khi có phê hồng của điện hạ thì có thể thi hành, châu phủ Đào Mính Hòe Châu vì cái gì mà muốn kháng chỉ? Năm ngoái Hòe Châu được mùa, dựa theo sổ của Đào Mính trình lên đầu năm, việc cứu thế lương hắn có thể cho.”

“Mấy ngày trước đã đưa chiếu chỉ xuống,” Lý Kiếm Đình nói, “ Phong Tuyền, ra ngoài hỏi một chút, Đào Mính châu phủ Hòe Châu đã đến chưa, nếu đã đến, gọi vào Minh Lý Đường để nói rõ ràng.”

Phong Tuyền còn chưa bước ra cửa, Phúc Mãn đã đến sát cửa, nói: “Điện hạ, trạm dịch đầu kia mới đưa tin, nói Đào Mính châu phủ Hòe Châu mang theo một nhà già trẻ chạy rồi!”

Lý Kiếm Đình sửng sốt: “Chạy đi đâu? Triều đình triệu tập hắn đến đây vì thương lượng, tại sao hắn phải chạy?”

Phúc Mãn khẽ giậm chân, nói: “Chạy đến Trung Bắc nương tựa Thẩm Trạch Xuyên rồi!”

Trong điện lập tức xôn xao nghị luận.

Trần Trân nhíu mày, nói: “Mượn lương là chuyện thường tình, vì cái gì mà hắn chạy? Dù gì cũng phải có nguyên do!”

“Điện hạ không biết,” Phúc Mãn vội la lên, “Quan viên đi truyền triệu đến Hòe Châu mở kho lúa, phát hiện lương thực không còn dưa bao nhiêu, vốn dĩ không đủ cứu tế lương. Đào Mính và Thẩm Trạch Xuyên là cùng một giuộc, sớm đem lương thực bán cho Tỳ Châu, vừa nghe chuyện quyết tay muốn mượn lương, sợ đến mức bỏ chạy trong đêm!”

Nội đường xôn xao, Sầm Dũ đứng lên, nói: “Vậy…. Ngự sử địa phương tại sao không nói!”

Hòe Châu không lương, Hà Châu cũng trống không, tám đại thành không thể trông mong được, vậy Dung Thành phải làm sao bây giờ? Còn muốn Quyết Tây thắt lưng buộc bụng mình sao!

Không khí nội đừng đột nhiên giảm mạnh, bốn góc băng lộ ra hàn khí, lạnh đến nỗi khiến Khổng Tưu đau lòng. Hắn che miệng mũi ho khan một trận, đợi sau khi bình ổn, hành lễ với Lý Kiếm Đình, nói: “Cứu giúp thiên tai là chuyện đại sự, không thể chậm trễ. Lương của đô quan có thể xét cắt giảm, bắt đầu từ thần, không thể để dân chúng đói chết được!”

Ve sầu trên cây đã bị hoạn quan dán lại, Lý Kiếm Đình cũng đứng lên, trong sự yên tĩnh ngắn ngủi, cảm khái nói: “Chư quân như thế, ta nào có thể ngăn cản? Nếu vì dân chúng Dung Thành, trong cung cũng nên cắt giảm chi tiêu. Vạn Tiêu, lương là ngươi muốn, thì do ngươi sắp xếp cứu tế.”

Giang Thanh Sơn dập đầu cảm ơn.

Buổi tối mành the buông hờ, bên trong đình viện bày biện bát đũa, chỉ có ách nhân hầu hạ bên cạnh.

Tiết Tu Trác mặc thường phục, rót trà cho Giang Thanh Sơn, nói: “Đến phủ của ta thật ủy khuất cho ngươi quá.”

Giang Thanh Sơn nhận trà, thở dài: “Từ lúc ta nhập đô, chuyện xã giao nhiều thực sự, cái gì mà sơn trâu hải vị, không bằng canh dưa đạm bạc ở nơi này của ngươi.”

“ Số nghèo,” Tiết Tu Trác đặt ấm trà xuống, hiếm khi trêu chọc: “Có đại quan tướng soái nào như ngươi không? Ra ngoài ngay cả xe ngựa cũng không có.”

“ Ta là nghèo thật, ngươi là giả nghèo,” Giang Thanh Sơn nói, “Nhưng hai ta là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, khắp người đều là khí nghèo hèn.”

Hai người cùng cười to cạn chén trà.

“ Ta thấy trữ quân thông minh, đối với hạ thần rất đúng mực, xử lý công việc dứt khoát, rất có khí phách của Quang Thành gia,”Giang Thanh Sơn cầm đũa, ăn hành trên đĩa đậu hũ, “Chính là rất đứng đắn, nói chuyện quá lão luyện.”

“Cô hồi còn trẻ long đong lận đận, đương nhiên là khác với nữ nhân bình thường,” Tiết Tu Trác nhìn Giang Thanh Sơn ăn cơm, “ Ta đã đọc thư ngươi gửi đầu năm, Liễu Nương có thai rồi?”

Giang Thanh Sơn ăn chậm lại, liêc mắt nhìn Tiết Tu Trác một cái, ý cười phai nhạt, nói: “Vẫn như thế thôi.”

Tiết Tu Trác không tiếp tục hỏi nữa.

Giang Thanh Sơn có vợ nhưng không có con, vợ hắn là Liễu thị Bạch Mã Châu, không tính là nhà đại phú gì, cùng với Giang Thanh Sơn tình cảm rất tốt, nhưng hai người chậm chạp mãi mà không có con. Liễu Nương thân thể không tốt, lần đầu mang thai là hàm đức năm thứ tư, lúc ấy Giang Thanh Sơn chạy vạy khắp nơi bên ngoài mượn lương, thương nhân tìm đến cửa đòi nợ dọa Liễu Nương, sau lần xẩy thai đó rất khó có lại nữa.

“ Sao ngươi lại không có tinh thần như vậy?” Giang Thanh Sơn gác đũa, “ Nếu như ta đến cùng đã định là không thể có con, vậy thì thôi, không cưỡng cầu làm gì.” hắn nói xong nhìn về phía bụi hoa bên cạnh, tàm dừng một chút, “ Chỉ là mẫu thân quá thúc giục, khó tránh được đối với Liễu Nương có chút…. Haizzz.”

Giang mẫu mang cháu đích tôn, đối với con dâu khá là hà khắc.

“ Mẫu thân tuổi đã già, trời sinh tính còn có chút hiếu thắng, Liễu Nương ở bên phụng dưỡng bị ủy khuất, mấy năm nay ta bận việc chính vụ, sao nhãng chuyện trong nhà, cuối cùng là phụ lời thề ngày xưa với cô ấy.” Giang Thanh Sơn nhắc đến chuyện nhà liền thương cảm, “Đầu năm nay mẫu thân đón cái gì mà cháu gái họ hàng xa về nhà, nói là ở tạm, đến bây giờ vẫn chưa đi. Vài lần ta trở về, thấy Liễu Nương đứng quy củ ở dưới hiên nhà, mẫu thân còn muốn tác hợp cho ta và cái cô họ hàng xa kia…….”

“ Ngươi không muốn, vẫn nê là từ chối thẳng,” Tiết Tu Trác rót cho hắn chén trà, “Tránh cho lão phu nhân cảm thấy có khả năng, lại không làm Liễu Nương đau lòng.”

Giang Thanh Sơn ngăn Tiết Tu Trác, nói: “ Đổi rượu đi.”

“ Sáng mai ta còn phải đi ban sai.” Tiết Tu Trác nói xong nhìn ách nhân, ý bảo ách nhân đi lấy rượu.

“ Ngươi một mình ở trong nhà, vắng vẻ quá, Giang Thanh Sơn nâng tay lên, vẫy vẫy, “ Cũng nên tìm một người đi thôi.”

“ Hàn Thừa mới loại bỏ xong, thuế đất còn chưa tra hết,” Tiết Tu Trác nhận rượu, chỉ rót cho hắn, “Cưới vợ chẳng qua cũng để cô ấy đợi một mình trong căn nhà trống thôi, trì hoãn tuổi xuân của người ta, hà tất gì phải tạo nghiệt chứ?”

“ Công vụ vĩnh viễn không làm xong,” Giang Thanh Sơn nói, “Chẳng lẽ ngươi cứ làm vậy đến già, làm đến chết?”

Tiết Tu Trác quả nhiên gật đầu, liền như vậy mà bắt đầu nói chuyện công vụ: “Tình hình hạn hán của Dung Thành so với năm hàm được không tính là nghiêm trọng băng, nhưng cũng đã khiến người bị công kích nặng nề, nếu tháng bảy vẫn không có mưa, hoặc là mười hai thành còn lại cũng bắt đầu hạn hán, vậy chỉ dựa vào việc Khuých Đô cắt giảm lương tháng cũng vô dụng, nhiều người ở Quyết Tây vẫn cứ tiếp tục chết.”

Giang Thanh Sơn uống rượu, nói: “Nôi các có lòng mà lực lại không đủ, nếu thực sực lương thực dư, nguyên phụ cũng sẽ không đưa ra hạ sách này. Ta cũng muốn hỏi ngươi một chút, tám thành thật sự trống không?”

“Rỗng không, lương thực được Phan thị Đan Thành ghi chép,” Tiết Tu Trác nâng tay, chỉ trên một điểm bên cạnh, “Ngay cả mọi người trong cũng nuôi không nổi.”

“Trước kia chúng ta thiếu tiền,” Giang Thanh Sơn lắc đầu, “Bây giờ là thiếu lương. Nếu như có thể có lệnh điều chuyển từ sớm, chú trọng chỉnh đốn sáu châu Trung Bắc, khôi phục vạn mẫu đất ruộng, vậy thì Thẩm Trạch Xuyên sẽ không trở thành kiêu chủ, Đại Chu sẽ không gặp phải khốn cảnh như ngày hôm nay.”

Tiết Tu Trác chần chừ nói: “Khắp thiên hạ hiện giờ kho lúa ở Trung Bắc là phong phú nhất, nếu sau tháng bảy mà tình hình hạn hán ở Quyết Tây nghiêm trọng, ta sẽ cân nhắc chuyện mua lương thực của Thẩm Trạch Xuyên.”

“ Chỉ sợ là khó,” Giang Thanh Sơn nói, “ Ai mà nghĩ được, Bát Thẩm có thể thu phục sáu châu? Trận chiến ở đoan châu khiến lòng người hướng về hắn. Kẻ này mang thù, nhất định sẽ không dễ dàng bán lương cho ngươi.”

Tiết Tu Trác đặt ly ở một bên, nói: “Hắn phải lấy danh nghĩa lòng nhân từ để đi vào lòng người trong thiên hạ, sẽ không đối với chuyện hạn hán của Quyết Tây mà khoang tay đứng nhìn.”

Bọn họ lại nói chuyện công vụ, đợi đến thời điểm đã không còn sớm nữa, Tiết Tu Trác sau ách nhân dìu Giang Thanh Sơn đi nghỉ ngơi. Trước khi Giang Thanh Sơn đi, chỉ vào phòng nói: “ khi ta đến trạm dịch gặp đại ca ngươi, hắn đến tạm biệt Thừa Chi. Ta thấy hắn thăng quan, chắc là dựa vào ngươi. Duyên Thanh, từ trước đến nay bởi vì cùng họ với ngươi, mà tìm mọi cách làm khó dẽ ngươi, cuối cùng còn muốn trèo lên người ngươi, ngay cả một câu nói lót tai cũng không nói.”

Giang Thanh Sơn có chút say, chân bước hụt.

“Ta thấy hắn đắc ý như vậy, chỉ sợ ngày một ngày nào đó sẽ liên lụy đến ngươi…. ngươi chú ý một chút đi.”

Tiết Tu Trác đáp lời.

Cát Thanh Thanh dẫm lên ghế, tựa như ảo thuật mà lắc xúc xắc, nói: “ Đại gia, thua.”

Tiết Đại uống đến mặt mày đỏ hết lên, sờ sờ túi, nói: “Ấy, đi ra ngoài quên không mang theo tiền! thanh thanh, ghi lại đi!”

Cát Thanh Thanh thổi thổi xúc xắc, nhìn Tiết Đại cười nói: “ Đại gia và ta sao phải khách khí làm gì? Vốn dĩ nên ghi nợ lên ta. Mấy hôm trước hương trà đưa đến quý phủ có được không? Hàng mới nhất của Cầm Châu cũng đã đến, đại gia nếu thích thứ gì, cứ việc nói.”

“ Sao có thể, sao có thể.” Tiết Đại ngoài miệng nói sao có thể, nhưng vẫn ngồi vào, câm tẩu thuốc phiện,”Quý phủ ta cũng có, không thiếu mấy thứ ấy để chơi, chính là gần đây Lại bộ hay ban sao nhiều việc trong triều, nghe ý của công công trong cung, là công việc béo bở.”

Cát Thanh Thanh đi đến, ngồi bên cạnh Tiết Đại, nói: “ Vậy đại gia của chúng ta đươc thăng chức, chúc mừng, chúc mừng.”

“Nhưng mà công công trong cung, đều hầu hạ Hoàng thượng, thấy rất nhiều, đồ vật bình thường chướng mắt,” Tiết Đại để lộ sự do dự, “Chỗ của ngươi có hàng biển gì không?”

“ Có nha, nhiều lắm, lát nữa ta bảo Tiểu Ngô đem sổ đến đây, đại gia xem rồi chọn.” Cát Thanh Thanh ghé sát vào một chút, “Ngài chấm cái nào, ta liền hiếu kính cho ngài cái đó, đừng khách khí!”

“ Hảo huynh đệ!” Tiết Đại lúc này cười rộ lên, chỉ chỉ Cát Thanh Thanh, “ Chuyện này thực sự thành, về sau đảm bảo sẽ trả huynh đệ ngươi gấp đôi.”

Khi Cát Thanh Thanh ném xúc sác gõ xuống dưới bàn, cẩm y vệ giả tranh làm tôi tới nhẹ gập đầu, đem thứ đã chuẩn bị đến cho Tiết Đại, còn không quên lót hoàng kim phái dưới.

Trời càng lúc càng khuya, Tiết Đại không phát hiện, đã sớm vui đến quên trời quên đất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đường tửu khanh