Thương Tiến Tửu

Lượt đọc: 7531 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 245..

❊ ❊ ❊

Giờ tý hai khắc, sao chiếu đồng hoang.

Tiêu Trì Dã đứng ở trên cồn cát, uống mã thượng hành còn thừa. rượu cay xè chảy trong cổ hòng, hắn uống rất chậm, khiến cho vị cay xè lưu lại lâu hơn trong miệng. Ban đêm gió sẽ càng mạnh, cát vàng chôn vùi vó ngựa của lãng đào tuyết khâm, sau hai khắc, Tiêu Trì Dã liền thấy Hải Nhật Cổ quay về.

Hải Nhật Cổ xuống ngựa, tháo khăn che mặt mũi ra, nghiêng đầu thổi mấy hạt cát, nói: “ Đạt Lan Đài đồng ý.”

Tiêu Trì Dã không nói gì, Thần Dương phía sau hỏi: “ Ngươi có điều kiện gì?”

“ Chúng ta cho hắn đồng cỏ phía đông Tỏa Thiên Quan, đó là cố hương của bộ Hữu Hùng, Đạt Lan Đài muốn trở về.”

“ Ngươi cho chúng đồng hoang rộng lớn.” Tiêu Trì Dã hỏi lại.

Hải Nhật Cổ hơi hơi giơ hai tay lên, nói với Tiêu Trì Dã: “ Phủ quân cho bộ Hữu Hùng lãnh thổ của bộ Hãn Xà, nơi đó càng phì nhiêu, ta cho là đàm phán của ta càng thêm có lời.”

“ Lãnh địa của bộ Hãn Xà gần Ly Bắc, đó mới là kết quả mà Lan Chu muốn, nhưng ngươi lại kéo chúng trở về phía sườn đông núi Tuyết,” Tiêu Trì Dã nắm chặt túi rượu, ném cho Thần Dương bên cạnh, “ Phía đông sườn núi Tuyết không có đôi mắt nào nhìn chúng được.”

Hải Nhật Cổ đuổi theo vài bước, đi sau Tiêu Trì Dã, nói: “ Bộ Hữu Hùng niệm tình cũ, lãnh địa của bộ Hãn Xà có phì nhiêu đi nữa cũng khó có thể lay động quyết tâm của chúng. Nhị gia, chỉ có phía đông sườn núi Tuyết mới có thể đả động đến Đạt Lan Đài, hơn nữa nơi đồng hoang đó đã sớm biến mất rồi, bọn chúng chung quy vẫn phải đi đến phía bắc thôi.”

“ Ngươi dùng thủ đoạn bịp bợm,” Thần Dương nghiêng người chặn ngực Hải Nhật Cổ, hắn giơ tay ngăn khoảng cách, để để Hải Nhật Cổ tiếp tục chạy theo Tiêu Trì Dã nữa, “ Ngươi vẫn chưa nói với Đạt Lan Đài về lãnh địa của bộ Thanh Thử.”

Làm mồi nhử, lãnh địa của bộ Thanh Thử cũng là lợi thế của Trung Bắc, trong dự đoán của ttx, trước tiên Hải Nhật Cổ sẽ cùng với Đạt Lan Đài nói về lãnh địa của bộ Thanh Thử, cuối cùng mới ném ra lãnh địa của bộ Hãn Xà, nhưng Hải Nhật Cổ không làm như vậy, hắn hiểu được lợi ích của mình trong đó, hắn muốn dùng đồng cỏ của phía đông sườn núi Tuyết để đổi lấy lãnh địa của bộ Hãn Xà, giữ lại mảnh đất phì nhiêu này cho bọ cạp của mình.

Tiêu Trì Dã đã lên ngựa, Thần Dương còn đang chặn Hải Nhật Cổ.

Hải Nhật Cổ không thể đẩy Thần Dương ra, hắn ở đây bực dọc mà đi đi lại lại, không thể xông ra khỏi vòng tay của Thần Dương, nói: “ Ngươi nên tự mình đi nói chuyện với Đạt Lan Đài, xem hắn liệu có nghe theo sự suy đoán của ngươi.”

Thần Dương đẩy lệch bội đao mà Hải Nhật Cổ đang mang, nói: “ Hắn đã làm theo suy đoán của ngươi rồi. Ngươi muốn lãnh địa của bộ Hãn Xà, phủ quân đương nhiên sẽ cho ngươi, nhưng không phải dùng loại biện pháp này. Ngươi đã ở bên cạnh phủ quân lâu như vậy, từ đầu đến cuối không hiểu chủ tử của ngươi.”

Hải Nhật Cổ như là không muốn cùng Thần Dương cãi nhau, hắn xoay người, đưa lưng về phía Thần Dương.

Thần Dương lui về sau vài bước, muốn đuổi theo ngựa của Thần Dương.

Nói xong hắn quay đầu lại, cười cười với Thần Dương, giống như chưa có gì xảy ra.

Thao!

Hải Nhật Cổ bị bất ngờ trước giọng Biên Sa của Thần Dương có khẩu âm giống với bộ Hãn Xà, trước khi hắn đến đây, ở Trung Bắc không ai hiểu được ngôn ngữ Biên Sa của hắn.

“ Ta không có chỗ nào nổi trội, chỉ là học tiếng Biên Sa rất nhanh. Ngươi ở cách đạt lạc học khẩu âm của liệu ưng, kỳ thật thì nghe không đúng lắm.” Thần Dương lễ phép nói, “ Lại sủa thêm lần nữa ta sẽ lập tức đập nát đầu ngươi.”

Hải Nhật Cổ không kịp trở tay, nghe lời gật đầu, nhìn chăm chú vào Thần Dương đang thúc ngựa rời đi, hắn giương cao vẻ mặt đầy nhếch nhác.

Tiêu Trì Dã trở lại Biên Quận, không thấy Thích Trúc Âm ở trong quân trướng, hắn đi một vòng, đến trong trướng kia mới thấy đại soái. Thích Trúc Âm mới nhận ra, nghe động tĩnh, nghiêng người đánh tiếng kếu Tiêu Trì Dã.

Tiêu Trì Dã đỡ Lang Lệ Đao, tiến cũng không được, lùi cũng không xong.

Môi Thích Trúc Âm mới tô được một nửa, trên bụng hai ngón út đều dính chút đỏ, nhưng không phải là mình bôi, mà là cúi người giao cho Hoa Hương Y. Hoa Hương Y nhấc người, cẩn thận giúp đại soái tán đều son trên môi đại soái.

“….. màu này nhìn rất đẹp,” giọng Hoa Hương Y dịu dàng, “ Rất hợp với đại soái, ban đêm không dễ làm ngươi khác chú ý.” Cô tô đến điểm cuối cùng, nghiêng đầu cười hỏi Tiêu Trì Dã, “ Nhìn đẹp không?”

Thích Trúc Âm ôm cánh tay, sau khi nhìn một lúc, hiếm khi chần chừ, nói: “ … Cũng được.”

Thích Trúc Âm không phải là chưa từng trang điểm, cô mặc thường phục, hoặc là lúc nhập đô mặc triều phục dự tiệc sẽ trang điểm, nhưng mà cho dù Tiêu Trì Dã thị lực hơn người, cũng không nhìn ta được son này so với son lúc bình thường đại soái có gì đó không giống nhau.

“ Ngươi chắc không hiểu rồ.” Hoa Hương Y kéo dây buộc chiếc khăn trên đầu gối mình, bên trong là một chiếc gương nhỏ khảm hạt châu, cô cầm lên, giơ cho Thích Trúc Âm xem.

Thích Trúc Âm liền lấy khăn lau tay, trong gương chỉ có thể thấy được cằm và môi của mình, cô cười rộ lên, nói: “ Đẹp quá.”

Tiêu Trì Dã đợi một lát, Thích Trúc Âm kép mành đi ra.

“ Đại phu nhân đến tính sổ sách cho ta.” Thích Trúc Âm nói.

Thích Trúc Âm nhìn màn đêm trống trải mà khụ một tiếng, nói: “ há…..”

Tiêu Trì Dã nghiêng mắt, nhìn Thích Trúc Âm. Đại soái còn trẻ, nhưng cũng không phải trẻ, ít nhất thì đối với một cô gái mà nói, cô đã sớm qua cái tuổi kết hôn. Tiêu Ký Minh và Lục Quảng Bạch rất thân với cô, lại không hỏi cô chuyện kết hôn, bởi vì mọi người biết, Thích Trúc Âm không gả được.

“ Tam tiểu thư tính nhẩm rất tốt, khi ở Khuých Đô có nghe nói đến, quý phủ ngươi nhiều khoản phức tạp, có cô ấy trợ giúp sẽ như hổ mọc thêm cánh.”

“ Thái hậu ngã, cô ấy ở Khải Đông sẽ không thể như trước, Tiết Duyên Thanh tra xong Thuyên Thành thì sẽ đến Địch Thành, Hoa gia gặp nguy hiểm, không để cô ấy ở bên ta, ta sợ các bà dì trong nhà sẽ làm khó dễ cô ấy.” Thích Trúc Âm vẫn còn phản phất mùi phấn son, không theo tiếp tục giải thích theo hướng này nữa, mà trêu chọc nói, “ Hơn nữa ta rất thích con gái như vậy.”

Tiêu Trì Dã đứng lại, hai người đã lên tường thành.

“ Bọ cạp của ngươi đã trở lại,” Thích Trúc Âm nói.

Tiêu Trì Dã chỉ vào hướng đông nam, nói: “ Bộ Hữu Hùng nguyện ý tránh đường cho ngươi, bọn họ muốn lui đến đồng hoang phía đông Tỏa Thiên Quan, trở lại chốn cũ.”

Thích Trúc Âm măt nhìn vào ánh lửa, Hoa Hương Y nói không sai, màu son này không thấy được, bị bóng đêm bao phủ, vẫn giống màu môi tự nhiên của Thích Trúc Âm. Cô suy nghĩ, nói: “ Đạt Lan Đài bị ngu à.”

Vứt bỏ địa bàn của bộ Thanh Thử lại còn muốn trở về đông sườn núi Tuyết đã bị cát vàng vùi lấp, chỉ có tên ngu mới làm việc này.

“Hắn không ngu, ” Tiêu Trì Dã nói, “Hắn tránh đường cho ngươi, muốn ngươi vòng đến Cách Đạt Lặc, chờ ngươi tới đến Cách Đạt Lặc rồi, hắn sẽ kẹp chặt đường lui của ngươi trong tay, đến lúc đó cái gì cũng có thể yêu cầu với ngươi.”

“Vậy Đạt Lan Đài vẫn là cái tên ngu, bởi vì chiến thuật của ngươi và ta sao có thể dễ dàng nhìn ra rõ ràng đến vậy.” Đầu ngón tay của Thích Trúc Âm gõ trên sườn cách tay, nàng trông về nơi bóng đêm xa xăm, “Ngươi ở với Lục Quảng Bạch lâu như vậy rồi, học đều là cái ‘quê mùa’ của hắn, đứng trên mặt đất đã muốn quật ba thước đất lên, hận không thể đem địa hình phạm vi mấy ngàn dặm ghi tạc trong lòng, lại xem nhẹ bản thân bộ tộc.”

Thích Trúc Âm vòng qua Tiêu Trì Dã, cô chống tường, nhẹ trở mình đi lên, giẫm trên lỗ hổng, xoay người kiểm tra cơ nỏ ở lỗ châu mai.

“ Đạt Lan Đài đồng ý tránh đường cho ta, ta đoán hắn sẽ không quay về. Bộ Hữu Hùng không có nhiều quân sĩ như vậy, đạt đài lan chỉ có thể lựa chọn tập trung binh lực, nếu không hắn sẽ không thể ngắn chặn được công kích từ một phương.”

Tiêu Trì Dã suy nghĩ giây lát, nói: “Ngươi là nói Đạt Lan Đài muốn tập trung binh lực tấn công chỗ khác?”

“Ta rời đi Biên Quận, bốn vạn Thủ Bị Quân ở đó phải đi một nửa, đã không có Lục Quảng Bạch, sẽ không có tướng lĩnh có thể đánh chúng trở về nữa, lúc này không tấn công thì đợi khi nào?” Thích Trúc Âm nói.

“Kia cũng không có lợi nha tỷ tỷ, ” Tiêu Trì Dã nói, “Nếu binh lực của Đạt Lan Đài không đủ, vậy khi hắn tiêu diệt Biên Quận, ngươi sẽ rất nhanh trở về, hắn còn bị tập kích của Thủ Bị Quân Thương Quận phía sau, căn bản thủ không được Biên Quận. Hắn hao tâm tốn sức đến nơi đây, sẽ không chỉ vì lương thực giống Cáp Sâm.”

Thích Trúc Âm thẳng đứng dậy, khi nghiêng đầu thì tóc bị gió thổi loạn. Cô không giống Lục Quảng Bạch tiếp tục suy diễn, mà chỉ nói: ” Vậy thì chúng ta cứ thử xem.”

Sau khi Tiêu Trì Dã rời giao chiến địa, Ly Bắc liền lộ ra trạng thái mệt mỏi, nhưng mà tấn công của Cáp Sâm không yếu, Lục Quảng Bạch chỉ có thể áp chế điều lệnh không động, để Lạc Sơn tăng mạnh sự đề phòng. Đôi mắt ưng của Đoan Châu không trông đến được ven sông Trà Thạch, Hoắc Lăng Vân lúc này lặng lẽ rời khỏi Đoan Châu.

Đội ngũ của Hoắc Lăng Vân rất ít người, đều là Cẩm Y Vệ, bọn họ trầm mặc ít lời, mang theo học hành lý đơn giản, cười ngưa ải bắt được của a xích. Khi mặt trời mọc bọn họ nghỉ ngơi, sau khi mặt trời lặn thì mới đi tiếp, đi hướng bắc dọc theo sông Trà Thạch.

Gió tối nay rất hanh, Hoắc Lăng Vân đem giọt cuối cùng trong túi nước uống sạch. Hăn lau miệng, ngồi trên lưng ngựa nhìn về phía trước.

Nếu là cái tên quỷ chán ghét pt kia thì tốt rồi.

Hoắc Lăng Vân treo lại túi nước vào lưng ngựa, hắn không có thị lực tốt như pt, trong bóng tối có vẻ không được nhạy bén, nhưng chỉ có thể hành động vào ban đêm.

“Đến cuối cùng thì chúng ta phải đi đâu?” Cẩm Y Vệ đi theo Hoắc Lăng Vân nới cổ áo, tưới nước xuống. “ Chúng ta đi hướng bắc đã năm ngày rồi.”

“ Chúng ta sẽ đợi ở đây,” Hoắc Lăng Vân nói, “ Đến khi nhắm mắt có thể ra ngoài.”

Bọn họ đi hướng bắc đến gần chỗ Sa Tam doanh thì sẽ vòng trở về, nhưng không về Đoan Châu, mà là lại theo đường cũ tiếp tục đi hướng bắc, cứ lặp lại như vậy. Cẩm Y Vệ không nói câu nào, trước khi họ đi đã được Kiều Thiên Nhai căn dạy, bởi vậy trên đường không có ai phản bác Hoắc Lăng Vân.

Sực chịu đựng của ngựa lùn rất lớn, ở đi trên sa mạc mấy ngày cũng không mệt. Cái cổ to khỏe của chúng nhìn rất ngu, nhưng Cẩm Y Vệ đã quen với việc bề ngoài và tốc độ của nó không tương xứng, đây là ngựa tốt.

Khi thời sáng hoắc lăng văn đứng ở ven sông, hắn thả ngựa uống nước, còn mình thì ngồi xổm rửa mặt.

Nước sông vào sáng sớm mạnh, rửa mặt sẽ khiến cho người ta tỉnh táo.

Hoắc Lăng Vân mở túi nước, nhấn xuống sông, trong tiếng “ục ục”, bỗng thấy màu đỏ sậm quay cuồng. Ngón tay hắn đưa xuống nước chạm vào cái gì đó lạnh lẽo mềm mềm, cùng với màu đỏ sậm nổi lên còn có tóc màu đen.

“ Xác chết!” Cẩm Y Vệ đang rửa mặt khé quát lên một tiếng, túm tóc, kéo thi thể từ trong nước lên.

Hoắc Lăng Vân lật thi thể, mặt thi thể bị ngâm đến sưng phù, hắn vắt khô nước bùn, nhận ra thân phận của thi thể.

“ Áo giáo bị lột bỏ,” Cẩm Y Vệ nhanh chóng nói, “ Người chết ở đầu nguồn.”

Hoắc Lăng Vân xé quân áo, bỗng nhiên đứng lên, nói: “ …. Đây là thiết kỵ.”

Một thiết kỵ trên đường Lạc Sơn chạy thẳng đến Sa Tam doanh, trong xóc nảy hắn lung lay như muốn ngã, mỗi khi vó ngựa đi qua đều để lại một vết máu dài trên mặt đất. Mũ giáp cho khuôn mặt, hắn chỉ là một tiểu binh vô danh không truyền lệnh lịch sự. Môi hắn mấp máy, nhưng chỉ có thể phát ra khí âm.

“Ngựa……”

Ngựa chạy đến trạm dịch cách phía nam sườn Sa Tam doanh năm mươi dặm, hắn liền ngã xuống, người đập xuống đất.

“Trường ngựa ….”

Hắn kiên trì đến đây, còn chưa nói xong liền tắt thở. Chỉ cần hắn đến được đây là thành công, thiết kỵ ở trạm dịch sẽ lập tức đem tin tức về Sa Tam doanh, viện binh sẽ xuống phía nam. Nhưng trong trạm dịch một mảnh tĩnh mịch, khắp nơi đều là thi thể, bao gồm cả ưng ở trong phòng, nơi này đã không còn người sống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đường tửu khanh