Thương Tiến Tửu

Lượt đọc: 7338 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 240..

❊ ❊ ❊

Tiệc hàn thực ghê rợn đã kết thúc, Tiết Tu Trác tháo thẻ vào của Hàn Thừa ra. Cận vệ mất đi nòng cốt, lại kiêng kỵ uy nghi của chính tông, không dám tùy xông lên, bị ảnh hưởng cái câu “Trữ Quân ở đây” của Lý Kiếm Đình mà lui về sau trốn tránh.

Tám đại doanh đợi lệnh của tướng lĩnh đều canh giữ ở Hàn phủ, bên trong phủ ăn uống linh đình, bọn họ không nhận được tin tức gì.

“Tổng đốc còn chưa trở về, hay là đã bị Khổng Bạc Nhiên giữ lại rồi.”

Hàn thị tử nghiêng ngả trên tháp, dùng sức phun khói thuốc trắng xóa, nghe vậy hừ nhẹ, nói: “ Tuy nói là Khổng Tưu và tổng đốc không hòa thuận, nhưng chúng ta có binh trong tay, hai vạn Đô quân nghe thấy động tĩnh có thể vây quanh hoàng cung, bọn chúng ai dám hành động thiếu suy nghĩ? Đều là nhóm thư sinh tay trói gà không chặt, còn thật sự muốn đem hy vọng ký thác lên người Thích Trúc Âm? Thích Trúc Âm cũng chạy không được.”

Hoa Thập Tam nghe hát trên vũ đài, gật đầu đắc ý hừ, chiếc quạt gõ theo tiết tấu vào lòng bàn tay, hắn nói: “ Tổng đốc là anh hùng cái thế, mấy kẻ bình hoa di động kia nào phải là đối thủ của hắn? làm thế đéo nào được!”

Hoa Thập Tam là con vợ lẽ của Hoa gia Địch Thành, năm ngoái mới nhúng tay vào công việc cấm quấn, từng bị Tiêu Trì Dã trị qua. Hắn sợ bá vườn Tiêu Sách An, bỏ chạy về nhà, ở Địch Thành không làm việc gì cũng không có lý tưởng, vẫn đần độn đến khi Tiêu Trì Dã rời Khuých Đô mới dám nhập đô.

“ Hơn nữa,” Hoa Thập Tam dựng thẳng chiếc quạt, chỉ lên trên, đắc ý nói, “ Có cô ta ở đó, ai dám động đến Tổng đốc?”

Hàn thị tử thở ra khói, nhìn hắn cùng nhua cười rộ lên, đều là bọn ăn hại ngu ngốc, không ai chê ghét ai.

“ Mấy ngày trước Phí Thích tới,” Hàn thị tử ý bảo thị nữ nhét thêm thuốc, “ chúng ta tổ chức một bữa tiệc cho hắn, hoan nghênh hoanh nghênh. Phan Thừa Chi đã chết, hắn rất uất nghẹn nha.”

Hoa Thập Tam thu hồi quạt, nghiêng người đến, nói: “ Muốn ta nói á, Phan Thừa Chi chết là tốt, nếu hắn không chết, bị lưu đày đến Hòe Châu để làm cái gì? Sớm muộn cũng phải chết trong tay chúng ta, còn phá hỏng tình cảm của chúng ta với Phí Thích, không dễ làm.”

Phan Lận giao sổ sách tám thành, việc này phải tính.

Từ đầu đến cuối bọn họ không nghĩ là Hàn Thừa sẽ đi mà không có về, tám thành đại doanh từ năm vĩnh nghi băt đầu ở Khuých Đô hét ngũ quát lục làm đại gia, chỉ có trong năm Hàm Đức cấm quân do Tiêu Trì Dã đứng đầu uy hiếp địa vị Đô quân của bọn họ, nhưng sau khi cấm quân đi rồi, bọn họ trở thành Đô quân Khuých Đô, làm việc điên cuồng ngang ngược, sớm đã không có cách nói chuyện dè dặt.

Mấy kẻ đấy uống rượu mua vui, nói chuyện mãi đến tối muộn.

Hoa Thập Tam có chút say, dựa vào ghế tựa chống cái chân, gọi con hát đang xướng kia đến bóp chân cho hắn, thừa dịp đang phê phê nhóe mặt người ta, đùa giỡn nó: “ tiểu nương tử năm nay đã bao nhiêu rồi? nhìn lạ mắt.”

Hàn thị tử ở phía sau vội vàn vươn cổ ra, khoe khoang nói: “ Ngươi có biết cô ta là ai không? Là con điếm của Hề Hồng Hiên! Là con đào nổi danh Khuých Đô, ra khỏi cánh cửa này, ngươi tìm chỗ nào cũng không có đâu.”

Bọn họ mỗi người một câu trêu chọc con đào kia, toàn dùng những từ ngữ thô tục. Mõ bên ngoài gõ vài cái, thị nữ của quý phủ ra hiên nhà thắp đèn lồng.

Khuých Đô yên tĩnh, Thích Vỹ mang theo Thủ Bị Quân giết chết phó tường thủ thành, lẻn vao Khuých Đô. Hắn căn chuẩn thời gian, đợi giờ sửu canh ba, liền nâng tay ý bảo vây quanh Hàn phủ ở phía dưới.

Hoa Thập Tam buồn ngủ, chợt thấy buồn tè. Hắn đứng dậy muốn đi nhà xí, khi đi qua hành lang thì thấy ánh sáng lờ mờ, tập trung nhìn kỹ, ấy thế mà cháy!

Hoa Thập Tam bị dọa đến không còn buồn tè nữa, xách quần chạy, đuổi theo thị nữ hỏi: “ Cháy, sao không có người đi dập lửa? nhanh, gọi Đô quân ở sau biệt viện đến dập lửa.”

Phủ này chính là của Hàn Thừa, nếu sáng mai Hàn Thừa trở về, thấy nhà bị cháy, vậy thì nhóm người này đều gánh không nổi trách nhiệm.

Hoa Thập Tam nhìn xung quanh, vài người nhóm Hàn Thị tử nghe thấy tiếng đều đi ra, đứng ở dưới mái hiên nhìn ra xa, thấy lửa càng ngày càng lớn.

“Sao lại thế này?” Hàn thị tử cũng khẩn trương lên, nói, “Tại sao không có ai dập lửa!”

Hộ viện đến cửa đáp: “Lửa này quái thật sự, một hồi một hồi rồi, chắc chắn có người rắp tâm phóng hỏa. Lục gia tới cửa xem một chút, Đô quân đều nghe ngài!”

Hoa Thập Tam biến sắc, nói: “ Đánh vào á? Ai đánh vào được!”

Tôi tới bên ngoài đều rối loạn, không biết ai trở lời: “ Nhìn không rõ, đen đen, tới cửa thấy Đô quân liền giết, phải chạy thôi!”

Hàn thị tử kinh sợ rơi tẩu thuốc, túm áo chạy mấy bước, lại lùi ra sau, hét lên: “ Mau điều lệnh, điều toàn bộ Đô quân trên võ đài đến đây cứu viện!”

Nhưng hắn không có thẻ bài của Hàn Thừa, căn bản không điều động Đô quân ở võ đài.

Tiếng chém giết ở trước viện thẳng bước tiến vào, Đô quân từ cửa sau đến không ngăn được. Hoa Thập Tam thấy tình hình không ổn, nào quan tâm đến kẻ khác, chen chúc trong đám tôi tớ mà chạy. hàn thị tử ngay cả đao cũng không không nổi, thấy thế cũng chạy theo.

Thích Vỹ phá cửa đi vào, cầm đuốc tìm người, không quan tâm sự hỗn loạn trong viện, thấy Đô quân liền chém. Tám đại doanh sống ở Khuých Đô lâu, trừ việc lần trước khi vây giếtTiêu Trì Dã phải động quá dao, sẽ không có lần nào gặp phải tình huống mà cứng rắn như vậy nữa. Mấy tướng lãnh nao núng chạy chốn, binh lính lên dưới cũng xoay vòng, bị Thủ Bị Quân chém phải lần lượt bỏ chạy.

Thủ Bị Quân không để lửa cháy quá lâu, tám đại doanh phân tán các nơi, không thể truyền được tin tức cho nhau, lửa cháy to quá nhất định sẽ khiến sinh nghi ngờ. Đợi đến khi hàn phủ dập tắt lửa, trong viện đã tan tác. Thích Vỹ không tha cho đám người Hoa Thập Tam, đem đàn quần là áo lượt này trói cùng nhau, chỉ có Hàn thị tử chui chuồng chó là chạy thoát.

Phía chân trời lộ ra ánh sáng nhạt chuyển sang ngày mới, nhóm triều thần che chở Lí Kiếm Đình di giá đên Minh Lí Đường, ngay sau đó phát chiếu thư, trước tiên truất bỏ tước vị của Hàn Thị, tiếp đó lên án mạnh mẽ Hàn Thừa tám tội trạng lớn, lấy lí do “Cấu kết đồng đảng, ý đồ mưu phản” muốn tóm cả nhà Hàn thị. Hàn Thị lão gia ở Vu Thành nhiều quan hệ phức tạp, nghe nói tin xong cũng thành chim thú hèn hạ mà phân tán, mang theo tiền bạc châu báu bỏ chạy.

Ngắn ngủn mấy ngày, Khuých Đô sóng gió thay đổi cực lớn. Trên phố còn chưa tới kịp phản ứng, ngai vàng Cửu Trọng kia liền có chủ nhân mới. Thái hậu ốm nằm giường, Lí Kiếm Đình trong trăm mối bận rộn còn phải phụng thái hậu là tổ mẫu Hoàng Thái Hậu, mỗi ngày tự mình bón thuốc, canh giữ ở trước tháp hầu hạ.

Sầm Dũ dâng thư nói Trữ Quân đức hiếu làm một, dân chúng lập tức khen tụng. Thái hậu tuổi già sức yếu, yêu cầu Trữ Quân đăng cơ ngày càng tăng lên.

“ Khuých Đô tranh chấp đã ổn,” Diêu Ôn Ngọc thả vụn bánh ngọt cho cá chép dưới hồ, “ Đại soái nên trở về Biên Quận.”

“ Sách An cũng đã trở về giao chiến địa, đợi khi Đại soái về, anh ấy cũng nên đến Biên Quận.”Thẩm Trạch Xuyên nghiêng người đón ánh nắng, ngắm nghía ngọc bội trong tay mình, “ Hàn Thừa chết quá dễ dàng.”

Tin này vừa đến.

Diêu Ôn Ngọc còn cầm vụn bánh, hắn nói: “ Thái hậu hết cách xoay chuyển đất trời, không thể vì thế gia mà tự tìm đường chết. sau khi Trữ Quân đăng cơ chắc chắn sẽ phong tước vị cho Đại soái, đây là sách lược tích gạo chống đói.”

Thẩm Trạch Xuyên đeo ngọc bội, nở nụ cười.

Diêu Ôn Ngọc nói: “ Phủ quân muốn cát thanh thanh trở lại Khuých Đô, rồi không cho hắn tín hiệu hành động, chăc là để dành riêng cho việc lớn.”

“ cát thanh thanh không nóng nảy, nước cờ này phải đợi sau khi Trữ Quân đăng cơ mới có công hiệu.” Thẩm Trạch Xuyên nhìn về phía Diêu Ôn Ngọc, “ ta chờ cô ta đăng cơ.”

Cành liễu mềm bên hồ nước rung động, Hổ nô chạy đuổi theo bươm bướm, lăn đến chân Diêu Ôn Ngọc, bụi dính đầy người. Diêu Ôn Ngọc thả tay sờ nó, nói: “ Phủ quân nhìn xa.”

“Tiết Duyên Thanh muốn một ‘ đế vương ’, lão thiên thật sự cho hắn, ” Thẩm Trạch Xuyên mỉm cười, “Nhưng mà làm sao để đế vương cường mạnh kia bị người thao túng.”

“Kiêng ky.” Diêu Ôn Ngọc nhẹ giọng nói.

“Không sai, ” Thẩm Trạch Xuyên nhìn thấy nhóm cá chép đang thi tập lập tức giải tán, cũng nổi trên mặt nước tựa như thoả mãn, “Tiết Duyên Thanh là quyền thần.”

Tiết Tu Trác giúp đỡ Trữ Quân, có công tra xét điền thuế nhưng hai chuyện trên không cần công lao, hắn không tham không đoạt không chiếm đất, nhưng lại là quyền thần. Thế gian này đế vương thông minh không sợ quyền thần, nhưng nhất định sợ một quyền thần mà không dục không cầu.

“Tiết Duyên Thanh nếu là đồng ý ở trong đó nỗ lực hết sức, nên cho thái tử một cơ hội để nắm được nhược điểm của hắn, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “Mặc dù là bịa đặt, cũng muốn làm thái tử an tâm.”

Không có nhược điểm thì có ý nghĩa khó có thể gây khó dễ, hơn nữa không thể nào chế hành.

Diêu Ôn Ngọc trầm ngâm: “Tiết Tu Trác tính cách như vậy, sẽ không để thái tử nắm được nhược điểm của chính mình.”

Thẩm Trạch Xuyên ý vị sâu xa nói: “Vậy thì hắn sẽ nguy hiểm.”

Ranh giới giữa trung thần và gian thần có đôi khi cũng không rõ ràng, quyền quyết định nằm trong tay Lý Kiếm Đình. Thẩm Trạch Xuyên nghe cát thanh thanh thuật lại chuyện đã thăm dò được trong yến tiệc, sự thật chứng minh, Trữ Quân không phải là bình hoa mà Tiết Tu Trác đưa đến, cô ta giống như bụi gai cắm dễ ở bên ngôi hoàng vị, hơn nữa còn có nghị lực vượt xa người thường ở trong này nhanh chóng sinh trưởng.

“Nếu Hàn Thừa đã chết, Hàn Cận giữ cũng vô dụng, ” Thẩm Trạch Xuyên dường như mới nhớ ra người này, nói với Phí Thịnh ở phía sau, “Mở cửa của Hàn Cận, thả hắn đi, tiễn hắn quay về Vu Thành.”

Phí Thịnh cho là Thẩm Trạch Xuyên sẽ giữ lại Hàn Cận, không đoán được là Thẩm Trạch Xuyên lại cứ như vậy mà vứt Hàn Cận đi, hắn cảm thấy thật đáng tiếc, lại không dám lắm miệng.

“Đại Chu đã nát đến không chịu nổi, thiên tử đến cùng có thể chỉ huy được bao nhiêu anh hùng còn chưa biết,” Diêu Ôn Ngọc di chuyển bánh xe, “Trữ Quân lúc này sẽ không cùng Tiết Tu Trác nội chiến, hiện nay quan trong nhất chính là Biên Quận. Tháng năm Đại soái phải tấn công chiếm giữ địa bàn bộ Thanh Thử, bộ Hữu Hùng sẽ không dám hình chân như vại, chỉ sợ đến lúc đó lại là một trận ác chiến.”

“Quân lương Khải Đông dồi dào, Thích Trúc Âm không sợ,” Thẩm Trạch Xuyên nói, “ Nhưng Trung Bắc không nuôi người vô dụng, Hải Nhật Cổ đã nghỉ ngơi gần nửa năm, nên cho hắn ra ngoài một chút.”

Diêu Ôn Ngọc tâm trạng tiếp thu, nói: “ Phủ quân là muốn Hải Nhật Cổ và bộ Hữu Hùng đàm phán?”

“Ta nghe nói A Mộc chính là thủ lĩnh lục bộ, có bộ Hữu Hùng vẫn chưa quy thuận,” Thẩm Trạch Xuyên nhìn mặt nước, “Đất đai của Bộ Thanh Thử đều thuộc về A Mộc, lương thực của chúng đều được chuyển đến cho Cáp Sâm ở trên chiến trường, hiện giờ bộ Hữu Hùng bị bắt xuất chiến cũng là vì lương thực, mà chúng ta không thiếu lương thực.”

A Mộc dùng bọ cạp chia tách Đại Chu, hiện giờ Thẩm Trạch Xuyên cũng dùng bọ cạp, lưu trong tay là quá lãng phí, y muốn Hải Nhật Cổ phát huy tác dụng.

“Bộ Thanh Thử, bộ Hữu Hùng, Cách Đạt Lặc, còn có bộ Hồi Nhan ở phương bắc,” Thẩm Trạch Xuyên quay đầu, “ Đem những bộ này liên kết với nhau, chúng ta phải tặng lễ mừng năm mới cho A Mộc,”

A Mộc trộng cái gì ở Trung Bắc, Thẩm Trạch Xuyên nếu không trở về, nhưng y có thể đổi cách thức khiến A Mộc phải trả lại. Từ chỗ của bộ Thanh Thử đến chỗ bộ Hồi Nhan, tuyến này vừa lúc chặn ở ven sông Trà Thạch.

“Bức tường phòng ngự của Đoan Châu không đủ dày,” tưa quạt nhẹ rung rụng nơi đầu ngón tay Thẩm Trạch Xuyên, “ vừa hay bộ Hữu Hùng cũng không có.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đường tửu khanh