“Bốn mươi lăm triệu!”
Con số này tuy không ảnh hưởng gì đến Ronan, nhưng lại gây ra một cú sốc cực lớn cho Kinoshita Naonao ở bên cạnh.
Bốn mươi lăm triệu USD, với tư cách là quản gia của nhà Shirakawa, Kinoshita Naonao hiểu rõ hơn ai hết con số này kinh khủng đến mức nào.
Đây là một khoản tài sản đủ khiến người ta phát điên. Tổng tài sản của nhà Shirakawa cộng lại cũng chỉ vài trăm triệu USD, mà đó còn là loại tài sản dễ mất giá khi quy đổi.
Bốn mươi lăm triệu tiền mặt, gần như tương đương với một nửa gia sản của nhà Shirakawa rồi.
Cậu ấy đã làm gì?
Số tiền thưởng này có ý nghĩa gì?
Kinoshita Naonao nhìn Ronan với vẻ kinh hãi, trong lòng rối bời, không biết phải đối mặt ra sao.
Ronan không bận tâm đến cô, cầm điện thoại lên nói tiếp: “Không còn chuyện gì khác thì tôi cúp đây.”
“Vội vàng làm gì chứ.”
Grillo cười, nói: “Dark Night League không dễ đối phó đâu, cậu đã tính cách giải quyết việc này chưa?”
Ronan không trả lời, chỉ hỏi lại: “Ông muốn giải quyết thế nào?”
“Có phải cậu và cha cậu đều học thuật đọc tâm không vậy?”
Grillo thở dài trong lòng, không giấu giếm nữa, nói thẳng: “Nếu cậu muốn, tôi có thể làm cầu nối giữa cậu và Dark Night League, để hai bên ngồi xuống nói chuyện xem có thể hòa giải được không.”
Sắc mặt Ronan lạnh nhạt, hỏi ngược lại: “Ông thấy chuyện đó khả thi sao?”
“Ừm… thử một chút vẫn tốt hơn mà.”
Grillo cười gượng gạo: “Nếu cậu không muốn nói chuyện thì thôi vậy. Có chỗ nào cần giúp đỡ cứ gọi cho tôi, việc gì làm được tôi nhất định sẽ làm cho cậu.”
Ronan gật đầu: “Đa tạ!”
“Không cần khách sáo, ai bảo tôi nợ cha cậu một ân tình chứ. Cứ vậy đi, hẹn gặp lại.”
“Hẹn gặp lại!”
“…”
Ronan đặt điện thoại xuống, không nói lời nào, cầm đũa tiếp tục dùng bữa.
“Ronan…”
“Rung!”
Kinoshita Naonao tiến lên, vừa định mở lời thì điện thoại trên bàn lại rung lên.
Đối với việc này, Ronan cũng thấy bất lực, cầm điện thoại lên hỏi: “Gì nữa đây?”
“Ồ, Ronan, bạn của tôi, nghe thấy giọng cậu là tôi yên tâm rồi. Cậu vẫn ổn chứ?”
Giọng nói có phần sến súa của Lance vang lên: “Đám khốn kiếp ở Dark Night League không làm cậu bị thương chứ? Chúa phù hộ, mong đám người đó sớm xuống địa ngục gặp Satan đi!”
“…”
Ronan im lặng một lúc rồi nói: “Tôi đang ăn, nói chuyện bình thường chút đi.”
“Tôi chỉ là quan tâm cậu thôi mà.”
Lance thu lại giọng điệu khoa trương đó, nói tiếp: “Được rồi, được rồi, tôi biết cậu không thích nói nhảm. Vào thẳng vấn đề chính đi, Dark Night League không đơn giản đâu, cậu định giải quyết việc này thế nào?”
Ronan không trả lời, chỉ hỏi: “Ông thấy tôi nên giải quyết thế nào?”
“Ừm…”
Lance cố tình trầm ngâm ra vẻ, đoạn nói: “Hay là cậu gia nhập giáo hội của chúng tôi đi. Đội kỵ sĩ giáo hội đang rất thiếu người, với thực lực của Ronan cậu và mối quan hệ của tôi, việc đảm nhận chức kỵ sĩ trưởng hoàn toàn không thành vấn đề.”
Nghe vậy, ngay cả Ronan cũng không nhịn được cười, hỏi: “Thật hay đùa đấy?”
“Thật, tuyệt đối là thật!”
Lance cam đoan: “Chỉ cần cậu đồng ý, tôi sẽ đi bàn với Giám mục Roman ngay, ngày mai cậu có thể đến giáo hội làm việc rồi, để cái đám Dark Night League kia đi gặp Satan đi.”
Ronan lắc đầu, khẽ cười: “Cảm ơn ý tốt của ông, nhưng việc này tôi nghĩ mình vẫn tự xử lý được. Công việc kỵ sĩ trưởng cứ để sau đi.”
“…”
Lance im lặng một lát nhưng vẫn không muốn bỏ cuộc: “Thật sự không cân nhắc sao? Hay cậu thấy giáo hội không chống đỡ nổi áp lực từ Dark Night League? Nếu là vậy thì cậu cứ yên tâm, đối với Thánh đường giáo hội chúng tôi, Dark Night League chẳng là cái gì cả.”
“Tôi biết.”
Ronan gật đầu nhưng vẫn từ chối: “Nhưng tôi quen tự do tự tại rồi, không hợp với công việc kỵ sĩ giáo hội đâu.”
“Được rồi!”
Lance thở dài: “Tuy rất tiếc vì không thể làm việc cùng cậu, nhưng cậu mãi là bạn của Lance này. Bạn bè gặp nguy hiểm, tôi tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Hiện tại chỗ tôi có một lô nước thánh, giảm giá mười phần trăm cho cậu thế nào?”
Ronan lắc đầu, khẽ cười: “Bây giờ tôi không tiện qua giáo hội.”
“Chuyện nhỏ!”
Lance vung bàn tay mập mạp: “Tôi sẽ cho người mang nước thánh đến tận nơi cho cậu. Cậu nhận hàng rồi chuyển khoản cho tôi là được, thanh toán trực tuyến cậu biết mà, dùng cái đó chuyển là xong. Tài khoản của tôi là…”
“Vậy cứ thế nhé?”
“Cứ thế đi!”
“…”
Ronan đặt điện thoại xuống, cầm đũa gắp miếng ngỗng quay cho vào miệng, đáng tiếc là đã hơi nguội rồi.
Hương vị kém đi không ít, nhưng Ronan cũng không quá bận tâm, cứ ngồi đó ăn tiếp.
Lúc này, Kinoshita Naonao mới hoàn hồn sau cuộc đối thoại vừa rồi, tiến lên nói: “Ronan…”
“Rung!”
Nhìn chiếc điện thoại lại rung lên, Ronan cũng chẳng biết nói gì nữa, đặt đũa xuống, cầm điện thoại hỏi: “Ai?”
“Giọng điệu mất kiên nhẫn thế kia…”
Giọng của Frank vang lên từ đầu dây bên kia: “Chẳng lẽ tôi gọi điện không đúng lúc à?”
“Đúng là không đúng lúc thật.”
Ronan chuyển điện thoại sang tay trái, cầm đũa lên, vừa ăn vừa nói: “Ông lấy số điện thoại của tôi ở đâu ra thế?”
Frank cười: “Đối với BPRD thì đây có phải là vấn đề đáng cân nhắc không?”
Ronan: “Các người làm vậy có tính là xâm phạm quyền riêng tư không?”
“Tất nhiên là có.”
Frank không hề bận tâm, cười khẽ: “Nhưng có lẽ cậu chẳng tìm được nơi nào để kiện chúng tôi đâu.”
Đúng là người không biết xấu hổ thì vô địch thiên hạ, Ronan không thèm nói nhảm với hắn nữa: “Được rồi, nói thẳng đi, ông muốn gì?”
“Xem ra đã có không ít người tìm cậu rồi nhỉ.”
Frank cười, không vòng vo nữa: “Gia nhập BPRD, tôi giúp cậu giải quyết Dark Night League.”
“Giải quyết thế nào?”
Ronan cắn một miếng đùi ngỗng, nói: “Ngày mai đến san phẳng Continental Hotel à?”
“Cái đó thì không được.”
Frank cười khẽ: “Nhưng tôi có thể cho cậu cơ hội điều tra bọn chúng. Cậu biết đấy, Dark Night League luôn qua lại với những kẻ khả nghi mà luật pháp liên bang không cho phép, chỉ là vì không có bằng chứng nên không thể xử lý chúng theo pháp luật. Nếu cậu gia nhập BPRD, thì…”
“Thôi bỏ đi!”
Ronan ngắt lời hắn, không chút khách khí: “Tôi không muốn vừa gia nhập BPRD ngày hôm trước thì hôm sau đã bị ông lái xe tải đâm chết đâu.”
“…”
Frank im lặng một hồi rồi nói: “Cậu có phải đang coi thường thực lực của cơ quan liên bang không?”
“Cũng không hẳn.”
Ronan cười khẽ: “Chỉ là tôi thấy ông đánh giá quá cao sự trong sạch của cơ quan liên bang thôi.”
Đối mặt với lời nói đâm chọc này của Ronan, Frank cũng không kiên trì nữa: “Chuyện gia nhập BPRD coi như bỏ qua. Cậu khai chiến với Dark Night League, tiêu hao các mặt là không tránh khỏi, tôi có thể cung cấp một phần viện trợ vật tư, nhưng sau khi chuyện này kết thúc, cậu phải giúp tôi giải quyết một việc.”
“Ừm!”
Ronan trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Việc gì?”
“Cái này hiện tại chưa thể tiết lộ.”
Frank nói bằng giọng trầm: “Nhưng tôi đảm bảo, tuyệt đối không nguy hiểm hơn tình cảnh hiện tại của cậu đâu.”
“Ông đảm bảo?”
Ronan lắc đầu, không xoắn xuýt vấn đề này, chỉ hỏi: “Bàn về thù lao đi.”
Nghe vậy, Frank cũng vào thẳng vấn đề: “Nước thánh số 9, năm mươi chai; nước thánh số 10, một trăm chai; vũ khí trang bị, tùy cậu lựa chọn!”
“Ừm…”
Ronan trầm ngâm rồi hỏi: “Vũ khí trang bị này có bao gồm quả bom lần trước không?”
“…”
Frank im lặng một lát rồi đáp: “Cái đó thì không được, cái khác thì có thể.”
“Chốt!”