Trải qua một đêm nghỉ ngơi đầy đủ, tinh thần của mọi người đều đã được phục hồi.
Sáng sớm hôm sau, mọi người ăn sáng đầy đủ rồi cùng lên tầng thượng, chuẩn bị đi vào cửa tiếp theo.
Ngu Hàn Giang lướt mắt qua đồng đội, nhắc nhở: "Tiếp theo chúng ta sẽ vào cửa 8 Bích, Mật thất Bích là hệ sinh tồn nên sẽ khá nguy hiểm. Nếu chẳng may chúng ta bị phân tán khi mới vào mật thất, mọi người nhớ kỹ đừng tự tiện hành động, xem xét lại thẻ bài của mình rồi nghĩ cách tập hợp lại với đồng đội, còn lại tính sau."
Mọi người gật đầu tới tấp, tỏ vẻ mình đã hiểu.
Tiêu Lâu bổ sung: "Mật thất này không biết có bối cảnh thế nào. Nếu là thời xưa thì mọi người cố gắng tìm trà lâu hoặc tiệm cơm để tập hợp. Nếu là thành thị hiện đại thì mọi người cùng đến quảng trường lớn nhất trong thành phố."
Tiêu Lâu tán đồng nói: "Vậy lấy Diệp Kỳ làm trung tâm, mình tập hợp lại rồi nghĩ cách."
Mật thất Bích nhất định sẽ tách mọi người ra, mọi người luôn không ở cùng một chỗ vào ngày đầu tiên trong Mật thất Bích. Nhưng theo lời Diệp Kỳ, ngày đầu tiên thường sẽ để cho mọi người thời gian để làm quen với hoàn cảnh, sẽ không có việc gì quá khó xử lý xảy ra, cho nên làm thế nào để tìm được nhau mới là quan trọng nhất.
Nhỡ đâu gặp phải mật thất người chật như nêm không tiện tìm người, vậy thì Diệp Kỳ chơi đàn guitar sẽ khiến đồng đội dễ dàng tìm được cậu nhóc.
Sau khi thương lượng xong xuôi, Ngu Hàn Giang liền rút quân 8 Bích trên tường thẻ bài xuống.
Giữa thẻ bài hiện ra lốc xoáy màu đen quen thuộc, mọi người đều chỉ cảm thấy trong đầu choáng váng một hồi.
Đây hẳn là đại sảnh phòng khám của bệnh viện, ở đây người đến người đi, rất nhiều bệnh nhân đang xếp hàng đăng ký, cũng có không ít bác sĩ và y tá mặc áo blouse trắng vội vàng qua lại ở hành lang.
Thời đại học, Tiêu Lâu đã từng đến bệnh viện thực tập một thời gian. Hơn nữa, bệnh viện trực thuộc Đại học Y ở ngay cạnh trường học của bọn họ, cho nên anh vô cùng quen thuộc với bố cục ở đại sảnh bệnh viện thế này.
Hiện tại anh đang ở tầng 4, vừa lúc có thể nhìn thấy cảnh tượng đại sảnh ở dưới tầng.
Bên trái đại sảnh có biển [Phòng khám], phía bên phải là khu [Cấp cứu], trước mặt là quầy đăng ký và quầy lấy thuốc.
Tiêu Lâu đứng cạnh thang cuốn ở tầng 4, vừa quan sát bệnh nhân ở dưới tầng, vừa đọc mấy dòng giới thiệu về bối cảnh của cửa này trong bảng chữ nổi trên đầu mình.
[Hoan nghênh Tiêu Lâu đến với Thế giới của Mật thất 8 Bích!]
Sáng đầu tiên trong mật thất, vui lòng hành động theo mệnh lệnh. Thân phận của anh ở thế giới này là bác sĩ ngoại khoa. Hôm nay là thứ hai, anh phải đến trực trong phòng khám. Hiện tại là 7 giờ 50 phút sáng, vui lòng đến văn phòng của anh tại phòng 307, tầng 3, khu khám bệnh trước 8 giờ.
Thế giới 8 Bích không hạn chế kỹ năng của thẻ bài, không cấm giết người bản địa.
Yêu cầu sống sót 14 ngày trong thế giới này, chúc các vị may mắn.
Nhìn đến đây, sống lưng Tiêu Lâu chợt lạnh run.
Trước kia, thời gian sinh tồn ở Mật thất Bích đều là 7 ngày, giờ lên cấp A đã lập tức tăng gấp đôi.
Rốt cuộc chuyện gì sẽ xảy ra? Mật thất cũng không có nhắc nhở gì hết.
Cách thời gian vào làm 8 phút.
Tiêu Lâu: "......"
Mật thất 8 Bích cũng có nhân vật và cốt truyện đấy à?
Tuy trong lòng anh ôm nghi hoặc nhưng vẫn lịch sự gật đầu một chút: "Chào cô, cô ngồi trước đi."
Tiêu Lâu thấy có áo blouse treo sau cửa, bèn cởi áo khoác của mình ra rồi mặc áo blouse trắng vào, ngồi xuống bàn làm việc rồi bật máy tính.
Ngày đầu tiên cần phải tuân theo mệnh lệnh, sáng nay anh phải trực trong văn phòng, tạm thời không thể tập hợp lại với đồng đội nên chỉ có thể chờ tới giữa trưa lại đến quảng trường gần đây để tìm mọi người. Điều làm cho anh có hơi yên lòng là nơi đây có bối cảnh "đô thị hiện đại" mà anh quen thuộc, máy tính trên bàn vẫn sử dụng hệ điều hành Windows rất tiện thao tác.
Tiêu Lâu mở ra phần mềm khám chữa bệnh, nhập vào ID của bản thân đang ghi trên áo blouse trắng.
Giờ hẳn là mùa đông, từ cách người bệnh mặc áo len và áo phao có thể thấy được nhiệt độ không khí bên ngoài hẳn là rất thấp. Mùa đông thường có rất nhiều người già mắc viêm xoang hoặc viêm phế quản, hơn nữa giờ cũng là giờ cao điểm của bệnh viện nên người xếp hàng trong đại sảnh đã thành mấy hàng dài, người tới khám hôm nay cũng hẳn sẽ rất nhiều.
Cho dù Tiêu Lâu đã chuẩn bị tâm lý thật tốt nhưng sau khi mở phần mềm khám chữa bệnh ra thì vẫn hoảng sợ.
Đúng lúc này, Từ Dung Dung ở phía sau đột nhiên ho khan. Cô ho ra một ít đờm, dùng khăn giấy bọc lại rồi vứt vào thùng rác, ngượng ngùng nói: "Em đang hơi ốm ạ."
Tiêu Lâu hỏi: "Gần đây có dịch cảm à?"
Từ Dung Dung vừa lau nước mũi vừa nói: "Vâng ạ, gần đây trời trở lạnh, rất nhiều bác sĩ và y tá khoa mình bị ốm rồi."
Trong lòng Tiêu Lâu dâng lên dự cảm không lành, anh nhanh chóng mở ngăn kéo lấy khẩu trang ra đeo lên, cố gắng giữ bình tĩnh mà dùng phần mềm khám chữa gọi bệnh nhân đầu tiên đi vào.
Người vào là một phụ nữ trẻ tầm 38 tuổi, tuần trước vừa mới phẫu thuật cắt túi mật nên tới để kiểm tra lại miệng vết thương. Cô còn mang theo con gái, cô bé tầm 8 tuổi này rất đáng yêu.
Miệng vết thương ở bụng đã hơi thối rữa còn sinh mủ, xung quanh xuất hiện màu xanh đen không bình thường, rõ ràng là đã bị nhiễm trùng.
Sau khi đo nhiệt độ, Tiêu Lâu phát hiện ra nhiệt độ cơ thể cô ta đã lên đến gần 39 độ. Chuông báo động trong lòng anh kêu lên inh ỏi, vội vã bảo Từ Dung Dung mang người bệnh đến khoa cấp cứu để truyền nước hạ nhiệt độ trước, sau đó nhập viện ngay để theo dõi.
Người phụ nữ nói: "Bác sĩ, anh có thể xem giúp cho con gái tôi được không, con bé cũng bị thương."
Tiêu Lâu bảo cô bé nằm lên trên giường bệnh, hỏi: "Vết thương ở đâu vậy con?"
Cô bé nghiêm túc nói: "Chân của con bị cắn ạ."
Tiêu Lâu hỏi: "Con bị động vật cắn à?"
Cô bé nói: "Chó nhà con sáng nay tự nhiên lại cắn con một cái, mẹ con đã dùng gạc băng lại giúp con đó."
Tiêu Lâu mở băng gạc ra, thấy cẳng chân của cô bé đã bị cắn đến be bét máu, anh lập tức lấy cồn iod và bông gạc ra để tiêu độc miệng vết thương rồi băng bó lại, sau đó dặn cô bé: "Nếu như bị chó cắn, con phải nhanh chóng đi tiêm vaccine phòng bệnh để tránh bị nhiễm bệnh dại, nghe không con?"
Ánh mắt cô bé hơi tránh né, cúi đầu "dạ" một tiếng rồi theo mẹ mình rời đi.
Sau đó lại có thêm vài bệnh nhân liên tục đi vào, có người thì miệng vết thương đã khép lại, đang chuyển biến tốt dần nên chỉ đến cắt chỉ và đổi thuốc.
Tiêu Lâu cũng không phải bác sĩ ngoại khoa chuyên nghiệp, nhưng những việc đơn giản như cắt chỉ, đổi thuốc là kiến thức bắt buộc của sinh viên khoa Y, cho nên anh đều có thể xử lý được.
Bởi vì thị trấn kia nằm ở nơi xa xôi hẻo lánh, số lượng cư dân lại ít ỏi nên virus xác sống chỉ phát tán trong giới hạn của trấn nhỏ, phạm vi ảnh hưởng cũng không lớn lắm. Nhưng nếu virus bị phát tán trong thành phố lớn như thế này thì hậu quả thực sự không thể tưởng tượng được...
Anh sợ rằng có bệnh nhân nào đó sẽ đột nhiên giơ móng sắc ra tấn công mình, bởi vậy vẫn luôn cẩn thận giữ khoảng cách với từng người bệnh, đồng thời cũng chuẩn bị sẵn bao đựng thẻ của mình để chạy trốn ngay khi tình hình nguy cấp.
Đã sắp tới giờ nghỉ trưa, Tiêu Lâu vừa muốn thở ra một hơi thì lại thấy có một người đàn ông đẩy cửa đi vào.
Tiêu Lâu ngẩng đầu lên, bỗng gặp phải một đôi mắt đen nhánh lại sâu thẳm.
Thân phận của Ngu Hàn Giang ở thế giới này cũng là cảnh sát. Lúc này, cả người hắn mặc cảnh phục đẹp trai vô cùng, dắt theo một cậu nhóc học sinh đi vào cùng đồng nghiệp. Nhìn thấy Tiêu Lâu mặc áo blouse trắng trên người, hai mắt Ngu Hàn Giang cũng hơi sáng lên rồi lại nhanh chóng giữ bình tĩnh, giả vờ như không quen biết mà nói: "Bác sĩ, phiền anh xem miệng vết thương của cậu học sinh này một chút."
Tiêu Lâu gật đầu, nhẹ giọng hỏi: "Sao lại thế này?"
Ngu Hàn Giang giải thích: "Đánh nhau ở trong trường, bị người ta cắn vào cánh tay. Còn bị cắn rơi một miếng thịt."
Tiêu Lâu: "..........."
Người cắn kia là chó à? Răng sắc như vậy luôn?
Anh cho bệnh nhân nằm lên giường, bắt đầu tiêu độc và băng bó cho cánh tay máu chảy đầm đìa của đối phương. Học sinh kia đau đến rơi nước mắt, quay qua khóc lóc kể lể với Ngu Hàn Giang: "Chú cảnh sát ơi, cháu bị Châu Vũ ở lớp số 8 cắn, nó cố ý gây thương tích cho cháu! Chú nhất định phải bắt thằng nhóc thối kia lại cho cháu!"
Ngu Hàn Giang thản nhiên nói: "Yên tâm, cậu ta chạy không thoát."
Giữa trưa, người trong bệnh viện rõ ràng đã ít đi rất nhiều.
Ngu Hàn Giang nghiêng đầu nhìn về phía Tiêu Lâu.
Hắn nhớ ở hiện thực, lần đầu tiên mình gặp được Tiêu Lâu ở Trung tâm Giám định pháp y, em ấy cũng là dáng vẻ như thế này. Áo blouse trắng tinh như không vướng bụi trần, cả người sạch sẽ lại lịch sự văn nhã, lúc mỉm cười lại khiến người ta cảm thấy thân thiết vô cùng.
Chân Tiêu Lâu vừa dài vừa thẳng, mặc áo blouse trắng quả thực giống hệt như nam chính là bác sĩ trong phim thần tượng vậy.
Bây giờ bản thân đang mặc đồng phục cảnh sát, Tiêu Lâu lại đang mặc áo blouse trắng thế này, Ngu Hàn Giang ngẩn ngơ như có ảo giác hai người đã trở về hiện thực.
Đi đến cuối hành lang, Ngu Hàn Giang hít sâu để rút lại suy nghĩ lung tung, dịu dàng nhìn Tiêu Lâu rồi hỏi: "Bên em có thông báo gì không?"
Tiêu Lâu lắc đầu: "Không có, nhưng em cảm thấy thế giới này hẳn là sẽ bùng dịch virus... Hôm nay có rất nhiều người đến bệnh viện, hơn nữa trong mấy người bệnh mà em khám cũng có người đã bị nhiễm trùng, miệng vết thương thối rữa nghiêm trọng. Em chưa từng nhìn thấy loại vết thương này bao giờ. Học sinh mà anh đưa đến kia thậm chí còn bị cắn đứt một miếng thịt, em cảm thấy sự tình không đơn giản chỉ như vậy."
Ngu Hàn Giang hơi cau mày: "Chẳng lẽ là virus tận thế? Người bị lây nhiễm sẽ công kích đồng loại?"
Một người phụ nữ trưởng thành đang truyền nước đột nhiên giựt kim truyền trên tay ra, còn ném chai nước truyền "bịch" một cái xuống đất! Cô ta đầu bù tóc rối, hai mắt đỏ bừng, gặp người nào cắn người đó hệt như một con chó dại!
Bố mẹ của đứa trẻ kia chết sững, sau khi phản ứng lại lập tức ngăn cô ta lại rồi lao vào đánh nhau. Bảo vệ của bệnh viện nhanh chóng chạy qua khống chế, lại bị cô ta cắn thẳng vào tay, mấy người y tá đi ngang qua cũng bị liên lụy.
Con gái cô ta theo sát bên người, mặt không biểu cảm mà nắm lấy tay mẹ.
Giống như nhận thấy tầm mắt của Tiêu Lâu, cô bé con kia bỗng ngẩng đầu lên.
Đôi mắt kia vằn vện tơ máu, cô bé nhìn chằm chằm vào Tiêu Lâu rồi nhoẻn miệng cười. Tiêu Lâu thấy rất rõ ràng, khóe miệng cô bé cong thành một nụ cười quỷ dị. Cô bé nhận lấy cái tai trẻ con mà mẹ mình vừa cắn đứt, cho vào trong miệng chậm rãi nhai, mặt mày thỏa mãn như đang ăn loại kẹo ngon nhất vậy.
Tiêu Lâu: "......."
Ngu Hàn Giang: "..........."
Hai người liếc nhau, đồng thời nói: "Chạy!"