Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu áp giải Tề Phong Hoa về nha phủ Giang Châu, Diệp Kỳ và Lưu Kiều tiếp tục đuổi theo Nhị hoàng tử.
Tiêu Lâu nghĩ chút rồi nói: "Các em về đây trước đi, thời gian của Áo khoác tàng hình sắp hết rồi, nhỡ chẳng may bị phát hiện rồi hai đứa bị người nước Triệu bắt đi mất, ngược lại sẽ không tốt lắm."
Diệp Kỳ và Lưu Kiều lập tức nghe lời mà quay lại.
Ngu Hàn Giang thẩm vấn Tề Phong Hoa suốt đêm.
Vị Đại thiếu gia này tâm cao khí ngạo, sau khi bị bắt vẻ mặt vẫn rất là trấn định.
Ngu Hàn Giang lạnh nhạt nói: "Đại thiếu gia, mười lăm tháng này, cũng là ngày tổ chức tiệc mừng thọ của Vương gia, vì sao ngươi lại giả trang hộ vệ quay về vương phủ?"
Tề Phong Hoa lạnh lùng nói: "Ngươi nhận nhầm người rồi. Ta không phải Đại thiếu gia gì cả, ta chỉ là một thợ săn trên núi mà thôi."
Ngu Hàn Giang nhướng mày, dùng ánh mắt sắc bén mà nhìn chằm chặp vào đôi mắt của gã: "Ở hậu viện vương phủ, ngươi vừa khéo gặp được Đại tiểu thư Tề Diệc Dao. Nàng ta nhận ra ngươi nên mới hỏi lý do ngươi trở về, ngươi lo lắng chuyện này bại lộ, vậy mà nhẫn tâm đầu độc hại chết muội muội ruột của mình. Sau đó ngươi giấu thi thể của nàng ta đi, đợi đến đêm khuya hậu viện không có người mới dùng lụa trắng treo nàng lên cây, ngụy trang thành hiện trường tự sát. Đúng không?"
Tề Phong Hoa đen mặt, không chịu đáp lời.
Ngu Hàn Giang nói tiếp: "Lâm Thiếu Bạc quay lại hậu viện vương phủ vốn là vì muốn tìm Đại tiểu thư giải thích, kết quả lại đúng lúc nhìn thấy cảnh ngươi đang treo nàng ta lên cây. Lâm Thiếu Bạc cuống cuồng chạy trốn, ngươi lập tức bay đến phía sau rồi dùng sức bóp cổ gã. Trong lúc giãy giụa, gã xé được một mảnh vải từ tay áo của ngươi. Sau đó ngươi vứt gã xuống hồ nước, sau đó mới rời khỏi vương phủ, đúng không?"
Sắc mặt Tề Phong càng thêm khó coi, nghe vậy không khỏi cười lạnh mà nói: "Ngu đại nhân đúng là biết kể chuyện thật đấy, ta chẳng biết ngươi đang nói cái gì. Tất cả những gì ngài nói cũng chỉ là phỏng đoán cả thôi, ngài có chứng cứ gì không?"
Ngu Hàn Giang thản nhiên nói: "Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát. Đại thiếu gia thật sự cho rằng bản thân làm việc đã đến mức thiên y vô phùng, không để lại bất cứ dấu vết gì hay sao?"
Tề Phong Hoa ngẩn ra, khóe miệng khẽ run rẩy một chút, giống như đang suy nghĩ bản thân mình rốt cuộc có để lại vật chứng gì hay không.
Ngu Hàn Giang không tiếp tục thẩm vấn nữa, bí mật giam giữ Tề Phong Hoa ở hậu viện tri phủ.
Khi hắn trở lại thư phòng lại thấy Tiêu Lâu đang nôn nóng chờ đợi. Anh vừa thấy vẻ mặt của Ngu Hàn Giang là biết kết quả lần thẩm vấn này cũng không lý tưởng lắm, anh bước đến gần quan tâm hỏi: "Tề Phong Hoa không chịu khai gì sao anh?"
Ngu Hàn Giang thấp giọng nói: "Gã không chịu khai ra bất cứ thứ gì. Nhưng chứng cứ hắn tham gia vào việc mưu phản bây giờ đã có chứng cứ vô cùng xác thực, Diệp Kỳ và Lưu Kiều chính mắt nhìn thấy gã đã gặp mặt Nhị hoàng tử nước Triệu, hơn nữa còn hứa hẹn muốn cùng Nhị hoàng tử "chung non sông thịnh thế", là nhân chứng có sẵn. Vật chứng chính đã có bình thuốc mà chúng ta lục soát được trên người hắn này, lần theo manh mối bình thuốc này có lẽ còn có thể đào ra được bí mật sâu kín hơn."
Bí mật sâu kín hơn?
Tiêu Lâu lập tức phản ứng lại: "Anh đang nói là vụ án đầu độc liên hoàn mà cha tôi đã phá năm đó sao?"
Ngu Hàn Giang gật đầu: "Ta nhớ phu nhân đã từng nói, năm đó ở kinh thành cha em đã điều tra ra được hung thủ của các vụ án liên hoàn kia đã sử dụng thuốc bột?"
"Không sai, lúc ấy kinh thành có vài người đột nhiên tự sát, suýt chút nữa thì quan phủ đã kết án là "tự sát" rồi. Nhưng sau khi cha cẩn thận nghiệm thi và điều tra hiện trường, thì lại phát hiện được trong đồ ăn của bọn họ đều có một ít bột phấn sót lại. Ông lấy động vật để thí nghiệm, xác định được đây là một loại kịch độc không màu không vị lẫn vào đồ ăn, lúc này mới được kết án là "mưu sát"."
Tiêu Lâu cẩn thận suy nghĩ rồi nói tiếp: "Về sau, bộ Hình điều tra đã xác định được thủ phạm là mấy cao thủ chế độc. Đáng tiếc là trong quá trình truy bắt thì thủ phạm chính chạy thoát, chỉ bắt được hai tên tòng phạm. Sau khi hai người kia bị giải vào địa lao bộ Hình, vừa tới ban đêm liền sợ tội tự sát, cho nên không thể thẩm tra ra thêm được gì."
Vụ án mà cha tham gia điều tra năm đó cũng không hề đơn giản, thủ phạm chính đã chạy trốn, hai tên tòng phạm vừa vào đại lao bộ Hình liền "sợ tội tự sát". Vụ án này cuối cùng biến thành một án treo, liên lụy đến cha cũng thiệt mạng dưới kẻ thủ ác!
Lúc ấy, Tiên đế vừa lập cháu trai lên ngôi vị Thái tử, Thái tử lúc đó mới chỉ có mười tuổi. Mà trước đó không lâu, Hoàng hậu, Thục phi lần lượt đột nhiên "chết bệnh" trong cung. Tất cả những chuyện này đều xảy ra trong cùng một năm, có phải rằng quá trùng hợp hay không?
Có lẽ, cha của Tiêu Lâu không chỉ vô ý bị cuốn vào vụ án đầu độc liên hoàn ở kinh thành kia, mà còn dính đến bí mật cung đình cho nên mới bị diệt khẩu?
Nghĩ đến đây, Ngu Hàn Giang lập tức cảnh giác, nhìn Tiêu Lâu nói: "Em còn nhớ năm đó cha em chết như thế nào không?"
Tiêu Lâu cẩn thận nhớ lại những mảnh ký ức trong đầu, nói: "Ngày đó mẹ dẫn tôi ra ngoài, khi về đã thấy cha ngã xuống mặt đất trong thư phòng. Mẹ lập tức kiểm tra thi thể của cha, phát hiện cha trúng độc bỏ mình liền đoán được là hung thủ quay lại trả thù. Bà ngay lập tức thu thập hành lý, mang theo tôi và em trai trốn khỏi kinh thành ngay trong đêm đó."
Tuy rằng chỉ là ký ức mà người giữ cửa áp đặt cho anh, nhưng những chuyện cũ đó khắc ở trong đầu anh quá rõ ràng. Nhớ tới cảnh cha bỏ mình kia, Tiêu Lâu vẫn cảm thấy lo lắng như cũ.
"Không sai, lúc Tiên đế lập Thái tử là vào mùa thu. Mùa thu năm đó ta tiến cung làm thư đồng cho Thái tử, cũng đã từng nghe một ít lời đồn về việc Hoàng hậu và Thục phi chết bệnh. Tiên đế đã từng điều tra khắp hậu cung nhưng không có chứng cứ, cho nên cuối cùng chỉ có thể lấy lý do "chết bệnh" để kết án."
Nguyên một năm này, kinh thành rối loạn vô cùng.
Mùa xuân, trong khu vực săn bắn ngoại thành của hoàng gia, Thái tử điện hạ đi săn thú bị tên độc bắn chết.
Mùa hè, Hoàng hậu và Thục phi lần lượt bị đầu độc mà chết, nhưng vì không tìm được chứng cứ nên cuối cùng chỉ có thể nói ra bên ngoài là "chết bệnh".
Mùa đông, kinh thành đột nhiên xuất hiện các vụ án giết người liên hoàn. Cha của Tiêu Lâu vô tình bị cuốn vào trong đó, bị hung thủ sát hại. Những vụ án đầu độc liên hoàn này cuối cùng bị bộ Hình lừa gạt mà qua, biến thành một cọc án treo.
Nhìn dòng thời gian mà Ngu Hàn Giang đánh dấu rõ ràng trên vở, Tiêu Lâu đột nhiên giật mình: "Theo trình tự thời gian thì vụ án đầu độc liên hoàn kia xảy ra sau cùng, rất giống như có người đang giải quyết hậu quả, giết một nhóm người để diệt khẩu? Giết sạch toàn bộ những người biết về bí mật này ấy?"
Tiêu Lâu càng nghĩ càng cảm thấy không đúng: "Cẩn thận phân tích chuyện này lại thấy có rất nhiều điểm đáng ngờ! Thái tử chết, hung thủ tra ra được là Tam hoàng tử; Hoàng hậu chết, người có hiềm nghi lớn nhất là Thục phi; Thục phi chết rồi, Tiên đế lại hoài nghi Minh phi... Diện tình nghi này cũng quá là rộng, sao lại có thể có nhiều người đều có được kịch độc như vậy? Hậu cung có quy củ nghiêm ngặt, Tam hoàng tử, Thục phi, Minh phi đều có được độc trong tay, chuyện này là không có khả năng!"
Ngu Hàn Giang cau mày nói: "Phu nhân nói không sai, trong hậu cung không thể có nhiều hung thủ dùng cùng một cách gây án để giết người được. Kịch độc thuộc dạng vật bị cấm, không thể dễ dàng mang vào trong cung. Trong tay Tam hoàng tử, Thục phi và Minh phi không thể đều có độc như vậy được. Vậy thì, khả năng lớn hơn có thể là... tất cả bọn họ đều đã bị vu oan hãm hại!"
Tiêu Lâu nghe đến đó, sống lưng không khỏi lạnh run: "Nói cách khác, hung thủ chân chính vẫn luôn ẩn núp trong hậu cung sao?"
Nếu thật là như vậy, vị hung thủ này đúng là có lòng dạ thâm sâu đến đáng sợ!
Tiêu Lâu: "............."
Vậy chỉ còn Bát hoàng tử, cũng chính là Bát vương gia hiện giờ.
Ngoại trừ những tên tội phạm giết người biến thái có khuynh hướng phản xã hội, hung thủ bình thường đều phải có động cơ gây án. Dựa theo phân tích của Ngu Hàn Giang, hung thủ đã mượn dao giết người, mượn lực mà đánh, dùng một lần lật đổ toàn bộ thế lực của Thái tử, Tam hoàng tử, Hoàng hậu, Thục phi và Minh phi. Tất cả con trai của Tiên đế đều bị kéo xuống ngựa, chỉ có mình Bát hoàng tử lại chẳng làm sao.
Sẽ là ai đây?
Có thể thấy rõ rằng Bát vương gia không yêu quyền thế, ngay khi các hoàng huynh tử vong và thất sủng kia, Tiên hoàng vốn muốn truyền ngôi cho ông ta. Vậy mà ông ta lại dâng tấu chương để Tiên đế lập cháu trai làm Thái tử, tương đương với việc chủ động từ bỏ ngôi vị Hoàng đế này.
Nếu như ông ta không chủ động từ bỏ, vậy năm đó ông ta mới là Hoàng thái tử danh chính ngôn thuận!
Là ai có thể mưu tính cho ông ta đến bực này?
Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang nhìn nhau, đồng thời nói: "Mẫu phi của Bát vương gia?"