Thất Sơn Tiên Lộ

Lượt đọc: 4153 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »
Chương 89
hoàng phủ kinh vân

❊ ❊ ❊

Lâm Minh quay đầu lại, nhìn thấy một thanh niên mặc cẩm bào màu vàng, thêu hình rồng, khí chất vô cùng cao quý nhưng ánh mắt lại đầy vẻ kiêu căng. Theo sau hắn là hai vị lão giả hộ vệ, tu vi đều là Kim Đan đại viên mãn.

Những người xung quanh nhìn thấy thanh niên này, đều vội vàng cúi đầu lùi lại, trong mắt lộ vẻ kính sợ.

"Là Thập Tam hoàng tử, Hoàng Phủ Kinh Vân!"

"Nghe nói hắn là đệ tử chân truyền của Thái Nhất Thánh Địa, thiên phú cực cao!"

Hoàng Phủ Kinh Vân không thèm để ý đến những người khác, ánh mắt hắn nhìn Lâm Minh như nhìn một con kiến. "Ngươi là kẻ nào, từ đâu tới, dám tranh đồ với ta?"

Lâm Minh không trả lời. Cậu chỉ quay lại, lấy đủ số linh thạch thượng phẩm, đặt lên quầy hàng của lão bản. "Cái này, ta lấy."

Hành động này của Lâm Minh, trong mắt Hoàng Phủ Kinh Vân, chính là một sự sỉ nhục trần trụi. Sắc mặt hắn lập tức trở nên âm trầm.

"Ngươi muốn chết!"

Hoàng Phủ Kinh Vân nổi giận, hắn rút ra một cây quạt ngọc, phất một cái. Một con phượng hoàng lửa khổng lồ từ cây quạt bay ra, mang theo sức mạnh kinh người, đủ để uy hiếp một Nguyên Anh sơ kỳ bình thường, tấn công về phía Lâm Minh.

Hắn muốn một chiêu giết chết kẻ không biết điều này.

Nhưng đối mặt với đòn tấn công đó, Lâm Minh thậm chí không hề nhúc nhích. Cậu chỉ đứng yên, chắp tay sau lưng.

Khi con phượng hoàng lửa sắp chạm vào người cậu, một luồng sáng màu xám tro mờ ảo từ cơ thể cậu lóe lên rồi tắt. Con phượng hoàng lửa khổng lồ, mang theo uy thế ngập trời, cứ như vậy mà tan biến vào không khí, không để lại một dấu vết.

Cả khu chợ rơi vào sự im lặng chết chóc.

Hoàng Phủ Kinh Vân trợn mắt há mồm, không thể tin vào những gì mình vừa thấy. Hai vị hộ vệ Kim Đan phía sau hắn cũng sợ đến mức toàn thân run rẩy.

Lâm Minh lúc này mới từ từ quay đầu lại, nhìn Hoàng Phủ Kinh Vân bằng ánh mắt bình thản như nhìn một đứa trẻ.

"Ngươi quá yếu."

Chỉ ba chữ, không có sự sỉ nhục, không có sự khinh thường, chỉ là một câu trần thuật sự thật. Nhưng đối với một kẻ kiêu ngạo như Hoàng Phủ Kinh Vân, nó còn đau đớn hơn cả ngàn vạn lời mắng chửi.

Nói xong, Lâm Minh cầm lấy gốc Cửu Khiếu Linh Lung Thảo, xoay người rời đi, để lại Hoàng Phủ Kinh Vân đứng chết trân giữa đám đông, gương mặt lúc xanh lúc trắng, nắm đấm siết chặt đến mức móng tay đâm vào da thịt.

Sự va chạm đầu tiên của Lâm Minh tại Trung Châu, tuy chỉ là một gợn sóng nhỏ, nhưng đã khiến cậu lọt vào tầm mắt của một trong những thế lực mạnh nhất ở đây. Những ngày tháng yên tĩnh tu luyện của cậu, có lẽ sẽ không kéo dài được bao lâu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »