Thất Sơn Tiên Lộ

Lượt đọc: 4074 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »
Chương 12
nhục thân chấn kẻ thù

❊ ❊ ❊

Khoảnh khắc mũi dao găm màu máu sắp chạm vào gáy Lâm Minh, tất cả những ai chứng kiến đều nghĩ rằng chàng tán tu thiên tài này sắp phải bỏ mạng. Diệp Băng Tâm thậm chí đã vô thức đưa tay lên, chuẩn bị phóng ra phi kiếm cứu người.

Nhưng đã quá muộn.

"KENG!"

Một âm thanh không thể tin nổi vang lên, không phải tiếng vũ khí xuyên qua da thịt, mà là tiếng kim loại va vào đá tảng.

Mũi dao găm của Huyết Ảnh, một pháp khí trung phẩm sắc bén, chỉ xuyên qua được lớp da của Lâm Minh rồi bị kẹt cứng trong lớp cơ bắp rắn như sắt của cậu. Nó không thể tiến thêm một phân nào nữa!

"CÁI GÌ?!"

Huyết Ảnh kinh hãi đến mức suýt đánh rơi con dao găm còn lại. Hắn là một sát thủ chuyên nghiệp, hắn biết rõ uy lực của đòn tấn công này. Đừng nói là tu sĩ Trúc Cơ, ngay cả một con yêu thú phòng ngự mạnh mẽ cũng sẽ bị xuyên thủng. Thế mà lại bị cơ thể của một con người chặn lại?

Mặc dù đòn tấn công vật lý bị chặn đứng, nhưng chất độc trên dao găm đã kịp thời ngấm vào máu của Lâm Minh. Một luồng khí đen mang theo sự ăn mòn và chết chóc nhanh chóng lan tỏa trong kinh mạch của cậu.

"Hừ, trúng Huyết Nha Độc của ta, dù là tu sĩ Kim Đan cũng phải điêu đứng!" Huyết Ảnh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, định rút dao ra rồi tiếp tục tấn công.

Nhưng hắn đã lầm.

Lâm Minh cảm nhận được độc khí đang hoành hành, nhưng cậu không hề hoảng sợ.

Ngược lại, trong mắt cậu còn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.

"Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết, cho ta nuốt!"

Cậu gầm nhẹ trong lòng, công pháp bá đạo trong cơ thể điên cuồng vận chuyển. Một vòng xoáy đen kịt trong đan điền tạo ra một lực hút kinh người. Luồng Huyết Nha Độc đang lan tỏa khắp nơi như bị một sức mạnh vô hình kéo lại, bị hút thẳng về phía đan điền.

"Vù vù vù..."

Huyết Nha Độc kịch liệt chống cự, nhưng làm sao có thể chống lại sự thôn phệ của công pháp Hỗn Độn? Chẳng mấy chốc, toàn bộ độc khí đã bị hút vào vòng xoáy, bị nghiền nát, phân giải, rồi chuyển hóa thành một luồng linh lực tinh thuần nhưng có phần âm lãnh, nhập vào linh hải của Lâm Minh.

"Ọc!" Lâm Minh chỉ hơi lảo đảo, sắc mặthi tái đi một chút rồi nhanh chóng hồng hào trở lại. Cậu không những không bị trúng độc, mà còn cảm thấy tu vi của mình dường như tăng lên một tia.

Huyết Ảnh lúc này đã thực sự hoảng sợ.

"Hắn... hắn luyện hóa được cả Huyết Nha Độc của ta?" Đây là chuyện vượt quá tầm hiểu biết của hắn. Kẻ trước mắt không phải là người, mà là một con quái vật khoác da người!

Nhận thấy sự nguy hiểm, Huyết Ảnh không dám ham chiến. Hắn muốn rút lui.

"Muốn đi? Dễ vậy sao?" Lâm Minh đã lao đến.

Cậu không có pháp thuật cao siêu, không có phi kiếm ảo diệu, cậu chỉ có nắm đấm của mình.

Huyết Ảnh là một sát thủ, thân pháp quỷ dị.

Hắn hóa thành nhiều bóng mờ, liên tục tấn công từ các góc độ hiểm hóc. Lâm Minh liên tục trúng phải vài nhát đâm nông, nhưng với cơ thể phòng ngự biến thái của mình, những vết thương đó chẳng khác nào bị muỗi chích.

Ngược lại, mỗi một quyền, một cước của Lâm Minh đều mang theo kình phong đáng sợ, khiến Huyết Ảnh phải chật vật né tránh. Hắn không dám đối đầu trực diện.

"Huyết Ảnh Phân Thân!"

Huyết Ảnh biết không thể kéo dài, hắn dùng đến tuyệt kỹ. Tám bóng ảnh giống hệt hắn hiện ra, đồng loạt tấn công Lâm Minh.

Lâm Minh đứng giữa vòng vây, áp lực tăng mạnh. Cậu đột nhiên nhắm mắt lại, dùng tâm để cảm nhận. Trong tám bóng ảnh, có một cái mang theo sát khí và khí tức huyết nồng đậm nhất.

"Chính là ngươi!"

Mở mắt ra, Lâm Minh gầm lên một tiếng như dã thú, dồn toàn bộ sức mạnh vào cú đấm tay phải, đánh thẳng về phía bóng ảnh đó.

"BÁ PHƯƠNG KÍNH!" (Nắm đấm chấn động tám phương) - Đây là một chiêu thức cậu tự ngộ ra dựa trên sức mạnh thuần túy của mình.

⚝ ✽ ⚝

Không khí như bị nén lại rồi nổ tung. Nắm đấm của Lâm Minh phá tan mọi đòn tấn công hư ảo, đánh trúng vào hai tay đang bắt chéo phòng ngự của Huyết Ảnh.

"Rắc rắc!"

Tiếng xương gãy vang lên rõ rệt. Huyết Ảnh phun ra một ngụm máu tươi, bay ngược ra sau như một con diều đứt dây. Hắn nhìn Lâm Minh bằng ánh mắt kinh hoàng tột độ, không chút do dự cắn nát một viên huyết đan trong miệng.

"Huyết Độn Thuật!"

Cơ thể hắn hóa thành một màn sương máu, với tốc độ không thể tin nổi bay vút ra khỏi Dược viên, chỉ để lại một câu nói oán độc:

"Tiểu tử, Huyết Ma Tông ta và ngươi không đội trời chung!"

Sự tĩnh lặng bao trùm cả khu vườn. Tất cả mọi người đều nín thở nhìn Lâm Minh. Kẻ vừa rồi là Huyết Ảnh, sát thủ Trúc Cơ hậu kỳ nổi danh của Huyết Ma Tông, vậy mà lại bị một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ đánh cho trọng thương phải dùng đến bí thuật chạy trốn.

Trương Khiếu, người đang định hợp sức với các tộc nhân tấn công, giờ mặt mày trắng bệch, không dám tiến lên nửa bước.

Lâm Minh đã dùng thực lực tuyệt đối của mình để trấn áp toàn trường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »