Thất Sơn Tiên Lộ

Lượt đọc: 4056 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »
Chương 7
lôi đài huyết chiến

❊ ❊ ❊

Sau khi mua được pháp thuật cơ bản, Lâm Minh dự định tìm một nơi để tu luyện. Nhưng khi đi ngang qua một sạp hàng nhỏ, ánh mắt cậu chợt khựng lại. Trên sạp có một cây linh thảo màu đỏ như máu, hình dáng như một con rồng nhỏ đang cuộn mình.

"Huyết Long Thảo!" Tim Lâm Minh đập mạnh. Đây chính là vị thuốc chủ chốt để luyện chế "Huyết Giao Luyện Thể Dịch", một loại dược dịch tôi luyện cơ thể được ghi trong "Thất Sơn Chân Kinh". Nếu có nó, nhục thân của cậu có thể mạnh ngang pháp khí hạ phẩm!

Cậu lập tức hỏi giá. Lão chủ sạp thấy có người biết hàng, hét giá: "Năm mươi viên linh thạch hạ phẩm, không bớt!"

Giá này khá đắt, nhưng Lâm Minh vẫn quyết định mua. Đúng lúc cậu vừa lấy túi linh thạch ra, một giọng nói ngạo mạn vang lên từ phía sau:

"Cây Huyết Long Thảo này, Trương gia ta lấy. Cút sang một bên!"

Lâm Minh quay lại, thấy một gã công tử ăn mặc lụa là, tay cầm quạt, đi theo sau là hai tên gia nô hung hãn. Gã công tử này có tu vi Trúc Cơ trung kỳ, ánh mắt nhìn Lâm Minh đầy vẻ khinh thường.

"Vật này ta đã hỏi mua trước." Lâm Minh bình tĩnh nói.

"Ồ? Một tên tán tu Luyện Khí... à không, Trúc Cơ sơ kỳ quèn mà cũng dám tranh đồ với Trương Hạo ta?" Gã công tử cười khẩy.

Hắn là thiếu gia của Trương gia, một gia tộc tu chân có thế lực ở Thất Sơn Thành, chuyên phụ trách một số công việc làm ăn cho Thất Sơn Môn.

Thấy Lâm Minh không nhúc nhích, Trương Hạo mất kiên nhẫn, một luồng kiếm khí từ đầu ngón tay bắn thẳng về phía Lâm Minh. "Không cút thì chết!"

Lâm Minh ánh mắt lạnh đi. Hắn không muốn gây sự, nhưng không có nghĩa là hắn sợ sự.

Cậu chỉ nhẹ nhàng đưa hai ngón tay lên, kẹp lấy luồng kiếm khí kia. "Keng" một tiếng, kiếm khí vỡ tan.

Trương Hạo sững sờ. Tất cả mọi người xung quanh cũng kinh ngạc.

"Dám chống đối Trương gia! Muốn chết!" Hai tên gia nô Luyện Khí kỳ đỉnh phong lập tức xông lên.

"Dừng tay!" Đội tuần tra của Thất Sơn Môn nhanh chóng có mặt. "Nghiêm cấm tư đấu trong thành! Có ân oán gì, lên lôi đài giải quyết!"

Lôi đài là một quảng trường rộng lớn ở trung tâm thành phố, nơi các tu sĩ giải quyết mâu thuẫn bằng vũ lực. Một khi đã lên đài, sống chết tự chịu.

Trương Hạo nhìn Lâm Minh bằng ánh mắt oán độc: "Tốt lắm! Tán tu, ngươi có dám lên lôi đài với ta không? Nếu ngươi thắng, cây Huyết Long Thảo này thuộc về ngươi. Nếu ngươi thua, mạng của ngươi sẽ là của ta!"

Hắn tự tin mình là Trúc Cơ trung kỳ, lại có pháp thuật và pháp khí của gia tộc, đối phó với một tên tán tu Trúc Cơ sơ kỳ không rõ lai lịch là chuyện dễ như trở bàn tay.

"Được." Lâm Minh chỉ đáp một chữ. Cậu cần Huyết Long Thảo, và cậu cũng cần một trận chiến để kiểm nghiệm thực lực của mình.

Tin tức nhanh chóng lan ra. Một tán tu vô danh dám thách đấu với thiếu gia Trương gia! Rất đông tu sĩ hiếu kỳ kéo đến xem. Trong đám đông, Diệp Băng Tâm nhíu mày, nàng không ngờ sự việc lại phát triển theo hướng này. Ở một góc khuất khác, vài tên tu sĩ mặc đồ đen, ánh mắt âm hiểm của Huyết Ma Tông cũng đang quan sát.

Trên lôi đài, Trương Hạo rút ra một thanh phi kiếm pháp khí hạ phẩm, kiếm quang tỏa ra, khí thế bức người.

Lâm Minh vẫn tay không.

"Chịu chết đi!" Trương Hạo hét lớn, phi kiếm hóa thành một vệt sáng, thi triển bộ "Lạc Diệp Kiếm Pháp" của Trương gia, tấn công Lâm Minh dồn dập.

Lâm Minh không dùng pháp thuật, chỉ dựa vào tốc độ của Ngự Phong Thuật vừa học và kinh nghiệm chiến đấu với yêu thú để né tránh. Cậu muốn xem thực lực của tu sĩ tông môn đến đâu. Kiếm khí sắc bén liên tục sượt qua người cậu, cắt rách vài chỗ trên quần áo, trông có vẻ vô cùng chật vật.

"Ha ha ha! Chỉ biết chạy thôi sao, đồ nhát gan!" Trương Hạo càng đánh càng hăng.

Đúng lúc này, Lâm Minh, người đã nắm được quy luật của bộ kiếm pháp, đột nhiên dừng lại. Cậu không né nữa mà lao thẳng về phía Trương Hạo.

Trương Hạo cả kinh, vội vàng dùng chiêu mạnh nhất: "Vạn Diệp Quy Tông!" Vô số kiếm ảnh hợp lại thành một, đâm thẳng vào ngực Lâm Minh.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, tay phải của Lâm Minh bất ngờ bao phủ bởi một lớp hắc khí mờ nhạt. Cậu không đỡ kiếm, mà đấm thẳng vào thân kiếm.

"RẮC... KENG!"

Một cảnh tượng không thể tin nổi diễn ra. Nắm đấm của Lâm Minh va chạm với thanh phi kiếm pháp khí, khiến nó run lên bần bật rồi... vỡ vụn! Lực đạo kinh hoàng tiếp tục đánh trúng bả vai Trương Hạo, tiếng xương gãy giòn tan vang lên.

Trương Hạo hét lên một tiếng thảm thiết, bay ngược ra sau, rơi xuống lôi đài, bất tỉnh nhân sự.

Toàn trường im phăng phắc.

Một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, dùng tay không đánh vỡ pháp khí, một đòn đánh bại Trúc Cơ trung kỳ? Đây là loại sức mạnh gì?

Lâm Minh bình tĩnh bước tới sạp hàng, nhặt lấy cây Huyết Long Thảo, rồi quay người rời đi dưới hàng trăm ánh mắt kinh hoàng, kính sợ và cả thèm thuồng.

Danh tiếng của tán tu Lâm Minh, từ giờ phút này, đã thực sự khắc sâu vào tâm trí của tất cả tu sĩ tại Thất Sơn Thành. Nhưng cậu cũng biết, rắc rối thực sự... bây giờ mới bắt đầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »