Thất Sơn Tiên Lộ

Lượt đọc: 4132 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »
Chương 61
phong vân thành thẳng tiến

❊ ❊ ❊

"ẦMMMMMMMM!"

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Cả vách núi nơi đám người Phong Ma Điện đứng bị cột năng lượng hỗn loạn đánh cho sụp đổ.

Đá bay tứ tung, bụi mù ngập trời. Hơn một nửa số đạo tặc bị năng lượng đánh trúng, tan thành tro bụi ngay lập tức, không để lại một dấu vết.

Gã mặt sẹo, với tu vi Kim Đan trung kỳ, may mắn không chết ngay tại chỗ, nhưng cũng bị đánh bay ra xa, toàn thân cháy xém, máu me đầm đìa, trọng thương hấp hối.

Sau khi tung ra đòn tấn công kinh thế hãi tục này, vòng xoáy quanh người Lâm Minh cũng tan đi. Sắc mặt cậu trắng bệch, cả người lảo đảo. Rõ ràng, gánh nặng vừa rồi là cực lớn.

Nhưng cậu không nghỉ ngơi. Cậu lạnh lùng nhìn về phía gã mặt sẹo đang thoi thóp. Thân hình cậu lóe lên, xuất hiện ngay bên cạnh hắn.

"Tha... tha mạng..." Gã mặt sẹo hoảng sợ cầu xin.

Lâm Minh không nói một lời, chỉ giơ một ngón tay, điểm vào trán hắn, kết thúc sinh mạng của tên cầm đầu đạo tặc.

Sau đòn tấn công hủy diệt và cái chết của tên thủ lĩnh, những con yêu thú còn lại trong thú triều, vốn đã sợ hãi trước cảnh tượng thôn phệ vừa rồi, nay hoàn toàn mất đi sự điên cuồng, bắt đầu hoảng loạn bỏ chạy tứ tán.

Thú triều cứ như vậy mà tan rã.

Cả hẻm núi Nhất Tuyến Thiên trở lại sự im lặng chết chóc.

Đoàn người của Vạn Bảo Lâu, từ Tô Mạn đến các vệ sĩ, tất cả đều nhìn Lâm Minh như nhìn một con quái vật. Sự kính nể trước đó, nay đã pha thêm một sự sợ hãi sâu sắc. Một mình trấn áp thú triều, mượn lực của thú triều để tiêu diệt toàn bộ đạo tặc Phong Ma Điện. Đây là loại sức mạnh và thủ đoạn gì vậy?

Tô Mạn là người đầu tiên tỉnh táo lại. Nàng bước đến, giọng nói có chút run rẩy: "Lâm... Lâm Chân Nhân... đa tạ ngài đã cứu mạng."

Lâm Minh chỉ khoát tay, sắc mặt vẫn còn tái nhợt: "Thu dọn chiến trường. Chúng ta tiếp tục lên đường."

Câu nói bình thản của cậu càng khiến cho hình ảnh của cậu trong mắt mọi người thêm phần bí ẩn và đáng sợ.

Chặng đường còn lại của chuyến đi trở nên vô cùng yên bình. Không còn yêu thú hay đạo tặc nào dám bén mảng đến gần đoàn xe. Tin tức về một vị Chân Nhân áo đen, một mình trấn áp cả thú triều tại Nhất Tuyến Thiên, đã như một cơn gió, lan truyền trong thế giới ngầm của Yêu Thú Sơn Mạch.

Một tháng sau, đoàn xe cuối cùng cũng đã an toàn đến được Phong Vân Thành.

Phong Vân Thành là một tòa thành hùng vĩ nằm ở biên giới phía Bắc, kiến trúc mang đậm phong cách mạnh mẽ và thực dụng của các tu sĩ thường xuyên phải đối mặt với nguy hiểm.

Sau khi giao nộp hàng hóa thành công, người phụ trách của Vạn Bảo Lâu tại đây, sau khi nghe Tô Mạn báo cáo lại toàn bộ sự việc, đã đối đãi với Lâm Minh bằng thái độ tôn kính nhất. Cậu nhanh chóng nhận được đầy đủ phần thưởng của mình, bao gồm năm trăm ngàn linh thạch và ba viên Ngưng Anh Đan quý giá.

Trước lúc chia tay, Tô Mạn đưa cho Lâm Minh một tấm lệnh bài bằng tử ngọc.

"Lâm Chân Nhân, đây là Tử Kim Lệnh Bài của Vạn Bảo Lâu. Nếu ngài ở khu vực Bắc Cương này có bất cứ chuyện gì cần giúp đỡ, chỉ cần mang nó đến bất kỳ chi nhánh nào của chúng tôi, Vạn Bảo Lâu nhất định sẽ dốc toàn lực tương trợ."

Lâm Minh nhận lấy lệnh bài, gật đầu cảm ơn. Cậu biết rằng, sau chuyến đi này, cậu đã có được một đồng minh vững chắc là Vạn Bảo Lâu.

Nhiệm vụ hộ tống đã kết thúc. Cậu bây giờ đã ở Phong Vân Thành, ngay sát rìa Yêu Thú Sơn Mạch. Mục tiêu dài hạn của cậu, Thái Cổ Bí Cảnh, đã ở rất gần.

Một hành trình mới, một cuộc phiêu lưu mới tại vùng đất phương Bắc đầy nguy hiểm, đang chờ đợi cậu ở phía trước.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »