Thất Sơn Tiên Lộ

Lượt đọc: 4197 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »
Chương 100
kẻ thù không đội trời chung

❊ ❊ ❊

Sự im lặng bao trùm cả Vân Tiêu Đài. Hàng triệu ánh mắt đổ dồn về phía khán đài, nơi Huyết Lệ đang đứng với nụ cười tà dị.

Lâm Minh đứng trên lôi đài, hai tay siết chặt lại. Cơn chấn động ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi một luồng sát khí lạnh lẽo đến cực điểm, một sự căm hận đã bị cậu chôn sâu dưới đáy lòng suốt hơn mười năm qua, nay lại bùng lên như một ngọn núi lửa. Thất Sơn chân nhân, những vị sư thúc, những người đồng môn... tất cả những hình ảnh đó lướt qua đầu cậu.

Cậu đã nghĩ rằng Huyết Lệ đã bị bỏ lại ở một góc của thế giới, không ngờ hắn không chỉ đến được Trung Châu, mà còn đột phá Nguyên Anh. Cơ duyên nào đã giúp hắn?

Huyết Lệ dường như cảm nhận được sự dao động của Lâm Minh. Hắn cười một cách độc ác, cố ý dùng khẩu hình nói với cậu, không phát ra tiếng nhưng đủ để Lâm Minh đọc được: "Bất ngờ lắm phải không? Ta sẽ chờ ngươi ở dưới cửu tuyền."

Hắn đang dùng tâm lý chiến, muốn làm rối loạn Đạo tâm của Lâm Minh ngay trước trận chiến quan trọng nhất.

Hoàng Phủ Kinh Vân ở phía đối diện cũng cảm nhận được sự thay đổi của Lâm Minh. Khí tức của cậu đột nhiên trở nên lạnh lẽo và nguy hiểm hơn gấp mười lần. Điều này khiến hắn vô cùng khó chịu. "Trong trận chiến với ta mà ngươi còn dám phân tâm sao?"

Vị Thánh Chủ của Thái Nhất Thánh Địa thấy tình hình, cất giọng uy nghiêm: "Trận chung kết, BẮT ĐẦU!"

Tiếng nói như một mệnh lệnh, kéo Lâm Minh trở lại thực tại. Cậu từ từ quay đầu lại, nhìn Hoàng Phủ Kinh Vân. Đôi mắt cậu lúc này không còn tĩnh lặng như hồ thu, mà đã biến thành một vực sâu thăm thẳm, ẩn chứa một cơn bão hủy diệt.

Hoàng Phủ Kinh Vân không hiểu sao lại cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

"Hoàng Đạo Long Vực!" Hắn không dám chậm trễ, lập tức thi triển lĩnh vực mạnh nhất của mình. Một không gian màu vàng kim, tràn ngập long uy cao quý, bao trùm lấy một nửa lôi đài.

"Hỗn Độn Lĩnh Vực!" Lâm Minh cũng không hề thua kém. Lĩnh vực màu xám tro của cậu lan tỏa, va chạm trực diện với lĩnh vực hoàng kim.

Hai loại lĩnh vực đỉnh cao va chạm vào nhau, khiến cho không gian trên lôi đài vặn vẹo, vô số tia sét không gian được sinh ra rồi lại bị nghiền nát.

"Thánh Long Quyền!" Hoàng Phủ Kinh Vân ra tay trước, hắn hóa thành một con kim long khổng lồ, lao về phía Lâm Minh.

Nhưng Lâm Minh lúc này, trong lòng chỉ có một chữ: GIẾT. Sát ý ngập trời của cậu không nhắm vào Hoàng Phủ Kinh Vân, mà là vào Huyết Lệ ở phía xa. Nhưng luồng sát ý đó đã chuyển hóa thành sức mạnh thuần túy nhất trong mỗi cú đấm của cậu.

Cậu không né, mà lao thẳng về phía con kim long.

"PHÁ!"

Một quyền. Con kim long bị đánh cho bay ngược lại.

"Hoàng Long Ấn!"

"Cửu Long Thần Hỏa!"

Hoàng Phủ Kinh Vân liên tục thi triển các tuyệt kỹ của hoàng tộc và Thánh Địa. Mỗi một chiêu đều có uy năng kinh thiên, đủ để miểu sát các Nguyên Anh lão tổ bình thường.

Nhưng Lâm Minh chỉ dùng một thứ để đáp lại. Nắm đấm.

Quyền đối chưởng. Quyền đối ấn. Quyền đối thần hỏa.

Mỗi một cú đấm của cậu đều đơn giản, trực tiếp, nhưng lại mang theo một sức mạnh không thể chống đỡ, một sức mạnh của sự hỗn loạn nguyên thủy, phá vỡ mọi pháp tắc, nghiền nát mọi thần thông.

Hoàng Phủ Kinh Vân càng đánh càng kinh hãi. Hắn nhận ra, đối thủ của mình không chỉ mạnh, mà là đang trút giận. Cậu ta đang dùng hắn để làm bao cát! Sự sỉ nhục này khiến cho hắn, một vị hoàng tử kiêu ngạo, hoàn toàn mất đi lý trí.

"Là ngươi ép ta!" Hắn gầm lên, phun ra một ngụm máu huyết lên cây quạt ngọc của mình. "Thỉnh Thánh Thú Chi Hồn!"

Cây quạt ngọc phát sáng rực rỡ, một hư ảnh của một con Thái Nhất Kim Ô (Quạ Vàng Thái Nhất) - thánh thú hộ sơn của Thái Nhất Thánh Địa - hiện ra từ cây quạt, mang theo ngọn lửa thái dương có thể đốt cháy cả thế gian.

Đây là đòn tấn công mạnh nhất của hắn, một đòn tấn công ẩn chứa một tia sức mạnh của cảnh giới Hóa Thần.

Lâm Minh nhìn con Kim Ô đang lao tới, ánh mắt vẫn lạnh như băng. Cơn giận của cậu, sự căm hận của cậu, tất cả đều được dồn vào một quyền cuối cùng.

"Hỗn Độn... Thần Ma... DIỆT!"

Nắm đấm của cậu không còn màu xám tro, mà biến thành một màu đen kịt, như một cái lỗ đen có thể thôn phệ cả ánh sáng, cả thời gian, cả pháp tắc.

Một bên là thái dương thần hỏa. Một bên là hỗn độn hủy diệt. Hai đòn tấn công cuối cùng, va chạm vào nhau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »